Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341606

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1606 lượt.

Chu Thần Dật đành phải nhìn cô dở khóc dở cười.
“Dì Vi Vi…”
Bành Quân vừa nhìn thấy Hướng Vi thì rất vui mừng, giống như một viên thịt tròn vo chạy tới ôm chân Hướng Vi. Tay Hướng Vi dính đầy dầu mỡ nên không dám sờ bé, nhìn Bành Quân một chút, “Quân Quân, ba mẹ con đâu?”
“Bọn họ ở phía sau.” Bành Quân giương đôi mắt sáng lấp lánh lên mong chờ nhìn Hướng Vi
Hướng Vi thấy bé giống như dáng vẻ của con chó Nhật, cười cười, “Dì có mua súng cho con trên ghế sa-lon ấy, con tự đi lấy đi.”
Miệng Bành Quân a a a vội vàng chạy ra, Hướng Vi cười cười nhìn dáng vẻ hạnh phúc của đứa nhỏ cầm súng chơi đùa, đi đến cửa sở bên giường mở ra nhìn xuống, không thấy Bành Chiêu và Thôi Mạn đâu, như thế này mới trở lại phòng bếp.
Không bao lâu sau, Chu Thần Dật, Bành Chiêu và Thôi Mạn cùng lên tới nơi, Hướng Vi mở cửa, “Em nói làm sao mọi người còn chưa lên đấy.”
Bành Chiêu cười cười, “Em dâu, bọn anh lại tới ăn cơm chực đây.”
Thôi Mạn đẩy ông xã một cái, “Vi Vi, Quân Quân đã lên chưa, đứa nhỏ này bọn chị ở phía sau mà la réo không ngừng.”
Hướng Vi gật gật đầu, “Có lên rồi chị. Quân Quân…”
Bành Quân cầm súng của mình, rất có khí thế mà đi tới, cầm súng giơ lên ngắm bắn ba mình, “Giơ tay lên, không được nhúc nhích.”
Bành Chiêu nhìn con trai chằm chằm, vỗ đầu bé, “Xú tiểu tử, dám lấy súng ngắm bắn lão tử?”
Bành Quân cười hì hì, chạy tới ôm chân ba mình, “Ba ba, ba ba… Đây là dì Vi Vi mua cho con.”
Thôi Mạn nói: “Quân Quân, vậy con đã nói cám ơn dì chưa?”
Lúc này Bành Quân mới xấu hổ nhìn Hướng Vi, “Cám ơn dì Vi Vi.”
Mấy người vào phòng, Hướng Vi để bọn họ ở phòng khách, còn mình vào phòng bếp nấu cơm. Tài nghệ nấu nướng của chị Mạn rất tệ, Hướng Vi cũng không dám cho cô ấy vào, thức ăn mà để cho cô ấy làm là coi như xong, Chu Thần Dật bước vào hỏi có cần anh giúp gì không, Hướng Vi lắc đầu, chỉ bảo anh ở ngoài tiếp khách là được.
Vợ chồng Thôi Mạn ăn cơm rất vui vẻ, khen ngợi tài nghệ nấu nướng của Hướng Vi rất tốt, Bành Quân vùi đầu liều mạng ăn, ăn đến nỗi dầu mỡ dính đầy trên miệng, Hướng Vi nghĩ tới đứa nhỏ này gặp phải người mẹ không biết nấu ăn, thật là bi kịch mà!
Ba người này quả thật là tới đây ăn cơm chực, nói với Hướng Vi vài câu xong thì trở về nhà, Hướng Vi nhìn bàn thức ăn sạch trơn, nhìn Chu Thần Dật liếc mắt một cái, “Ngày thường bọn họ phải ăn cơm như thế nào vậy? Nhìn Quân Quân vẫn còn nhỏ như thế, chị Mạn thật sự nên đi học nấu ăn rồi.”
Chu Thần Dật vỗ vỗ tay bà xã, “Không có việc gì, bọn họ cũng không có đói chết. Hôm nay em đã mệt rồi, nghỉ ngơi đi, anh đi rửa chén.”
Hướng Vi là người rất ghét rửa chén, bạn bảo cô ấy nấu cơm thì được chứ bảo cô rửa chén thì so với lên đoạn đầu đài còn khổ sở hơn. Hướng Vi rất ghét rửa chén dính dầu mỡ, vô cùng không thích, cho nên trong nhà từ trước đến giờ đều do Chu Thần Dật rửa chén.
Hướng Vi đang vẽ nên không chú ý đến Chu Thần Dật, Chu Thần Dật rất khó chịu, làm hòa thượng bao nhiêu năm, khó khăn lắm mới được nếm qua thịt bây giờ bắt anh phải ăn chay trở lại, anh có thể đồng ý sao? Dĩ nhiên là không thể nào.
Mới hoàn thành được hai bức tranh, Chu Thần Dật lập tức lấy hai bức tranh lại, nói: “Ánh đèn này không thể so với ánh sáng tự nhiên, như vậy rất tổn hại đến mắt.”
Hướng Vi suy nghĩ một chút thấy cũng đúng, nói: “Xếp lại đi, dù sao em cũng vẽ xong rồi. Mấy giờ rồi anh?”
“Tám giờ ba mươi rồi.”
Hướng Vi gật gật đầu, duỗi thắt lưng, nghiêng đầu nhìn Chu Thần Dật, “Anh nhìn em xong chưa?”
Chu Thần Dật cười cười, cởi áo khoác, đi tới ôm eo của cô, cúi đầu cọ cọ vào chóp mũi cô, hơi thở ấm áp phun lên mặt cô, “Em nói xem anh nhìn em để làm gì, hửm?”
Hướng Vi oán trách nhìn anh một cái, đưa tay cấu anh một phen, “Anh lại trêu chọc em!”
Chu Thần Dật kéo tay cô xuống, cắn lỗ tai cô, “Ngoan nào bảo bối, em không nhớ anh sao?”
Mặt Hướng Vi đỏ bừng, lắc đầu, “Không nhớ.”
“Bảo bối ~ đừng ăn ở hai lòng, anh biết em nhớ anh…”
“Ai nói em nhớ anh, toàn nói bừa.”
Chu Thần Dật kéo tay cô úp lên lều trại đang chống lên của mình, “Được rồi, là anh nhớ em được chưa. Bảo bối ~” Nói xong ôm lấy Hướng Vi cùng lăn lên giường(Phi lễ chớ nhìn, hì hì)






Ngày ngày trôi qua rất nhanh đã đến ngày bảy tháng một, Hướng Vi suy nghĩ mấy ngày, cuối cùng Hướng Vi vẫn quyết định nói chuyện ngày hôm đó cho Chu Thần Dật biết, một chút cũng không sót, trong lòng Chu Thần Dật thật sự rất khó chịu, dù gì cô và bạn trai cũ cũng đã từng có một đoạn tình cảm tốt mà. Hướng Vi nghĩ đến ngày mai hai bên sẽ kí hợp đồng nên cũng không dám cùng anh lăn qua lăn lại, chỉ có thể dùng tay giúp anh giải quyết khiến Chu Thần Dật tức giận nói ngày mai sẽ dạy dỗ cô một trận ra trò.
Thời gian trôi qua nhiều năm như vậy, đây là đầu tiên Hướng Vi và Lý Bác gặp lại nhau, bây giờ trông Lý Bác thành thục hơn trước kia rất nhiều, vẫn đeo mắt kính như trước kia nhìn rất tao nhã và lịch sự nhìn anh càng tăng thêm sức quyến rũ của đàn ông.
Trước khi bắt đầu bàn bạc, hai bên