Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341637
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1637 lượt.
cô không biết nên ngồi ở đâu, mấy bé gái không muốn nói chuyện với cô.
Bé trai lớn tuổi nhất cuời nhe ra hai hàm răng trắng, vẫy tay với Hướng Vi, “Em gái nhỏ, em hãy ngồi bên cạnh anh nè.”
Hướng Vi giả đò ngây ngô đến ngồi bên cạnh nó, “Cảm ơn anh.”
Cậu con trai kia cười nói: “Anh tên là Diệp Hạo Triết, em cứ gọi anh là anh Diệp đi.”
Mấy đứa bé gái thấy anh Diệp nói chuyện với đứa nhỏ kia, thì trong lòng không thoải mái, cũng ồn ào lộn xộn nói chuyện với Diệp Hạo Triết, trong lòng Hướng Vi thầm than tại sao những đứa nhỏ này lại coi cô là kẻ thù vậy chứ, cô mới chỉ có năm tuổi mà thôi, thật là còn phiền hơn cả lũ vịt nữa.
Hướng Vi liếc mắt nhìn trời xanh, khẽ chuyển ánh mắt, thì thấy Chu Thần Dật đang nhìn mình, Hướng Vi chu mỏ, nghiêng đầu qua một bên, thật là kiêu ngạo, cô mới không thèm nhìn nó!
Chu Thần Dật híp ánh mắt lại, nói với Hạo Triết: “Anh hạo Triết, chúng ta ăn cơm đi.”
Hướng Vi ăn cơm mà bực bội vô cùng, nguyên nhân không với tới, Hướng Vi còn nhỏ, mấy món ăn ở xa với không tới, chỉ có thể chọn ăn mấy món ở trước mặt, Diệp Hạo Triết thấy cô với không tới, thì gắp thức ăn cho cô, nên cô lập tức bị mấy ánh mắt giết người của mấy vị tiểu thư kia bắn chết!
Hướng Vi thật sự rất muốn mắng chửi người, đúng là mấy đứa bé tồi, đơn thuần cái bíp!
Hướng Vi đành phải bực bội dùng cơm.
“Ha ha…….. Vi Vi à, ăn từ từ, không ai giành với em đâu.” Lý Hân Di che miệng cười, nghĩ thầm đúng là xuất thân từ nông thôn, dù thế nào cũng không so được với chính mình, nhìn cái bộ đồ giản dị mà nó mặc tới đây đi? Rồi còn nói tiếng phổ thông vùng Đông Bắc nữa chứ, thật khiến người nghe khó chịu mà!
Hướng Vi làm bộ như không biết, lấy khăn tay của mình ra lau miệng, “Em ăn no rồi.”
“Ha Ha…………….. Hướng Vi, em thật là thú vị mà.” Lý hân Di cười nói.
Từ sớm Hướng Vi đã nhìn ra, ở trong đám bé gái này, thì bé gái mặc cái đầm màu đỏ chói, tên gì ta………. A, đúng rồi, Lý Hân Di, chính là em bé thủ lĩnh. Thôi, về sau mình lẩn tránh mấy đứa này là được, không gặp là được rồi, có câu nói “không cùng quan điểm, khó nói chuyện”, người ta không thích cô, cô cần gì phải nồng nhiệt yêu thích họ.
Lý Hân Di thấy khuôn mặt Hướng Vi ngốc nghếch, trong lòng thầm mắng ngu xuẩn, sau đó thì không trêu chọc Hướng Vi nữa, đi tìm mấy anh trai nói chuyện mới tốt.
Hướng Vi ăn xong cơm tối, dọn bát đũa của mình bỏ vào phòng bếp, ngồi yên trên ghế xem tivi.
Lý Hân Di nhìn Hướng Vi, không biết là cố ý hay vô tình nói: “Vịt con xấu xí đúng là vịt con xấu xí, đến đây, chúng ta ăn……”
Chu Thần Dật liếc mắt nhìn Hướng Vi, rồi liếc Lý Hân Di, trong lòng thầm nghĩ nếu không phải hôm nay chính mắt mình nhìn thấy, thì hiện tại đã bị con bé kia làm cho hồ đồ rồi. Chu Thần Dật híp híp ánh mắt, không biết là đang suy nghĩ cái gì.
Nơi làm việc của Trần Mai cách nhà khá xa, hơn nữa Hướng Vi vẫn còn nhỏ, Hướng Khai Hoa lại bận, không có ai chăm sóc con, nên hai vợ chồng trực tiếp đưa Hướng Vi đến nhà trẻ Triêu Dương, cách đại viện không xa, để học. Ở Triêu Dương có nhà trẻ, tiểu học, trung học, cho đến cấp hai trung học cũng có, thực chất mục đích xây dựng ban đầu của nó là để cho con cái cán bộ trong quân đội đi học.
Hướng vi rất không nguyện ý, ở trường này không chỉ có mấy đứa nhỏ ở đại viện, còn có mấy em bé ở khu vực xung quanh đến học nữa, vì vậy ở trong trường chia ra mấy phái lớn, mấy đứa nhỏ ở đại viện thì khinh thường mấy đứa bé ở bên ngoài, mấy đứa bé ở bên ngoài cũng không khá hơn mấy đứa nhỏ đại viện bao nhiêu, hơn nữa bởi vì mấy lí do khôi hài mà hai bên không ngừng đánh phá lẫn nhau.
Hướng Vi ở lớp lá, trong lớp cũng có mấy đứa bé đại viện, ngày thường Hướng Vi không cảm ơn người nào, nhưng cũng sẽ không chế nhạo người ta. Đều chỉ là mấy đứa nhỏ năm, sáu tuổi, khó tránh có chút nhiều chuyện, Hướng Vi tự nói với mình, quản mình tốt là được, không cần quan tâm chuyện của người khác, dù sao cũng chỉ học ở đây một năm, sang năm lên tiểu học nhất định sẽ không đi học ở chỗ này!
Lưu Khải đã học lớp hai rồi, hết giờ học nó sẽ chạy đến vườn trẻ tìm Hướng Vi chơi, hơn nữa còn cảnh cáo xung quanh không ai được ăn hiếp em gái của nó, nếu không nó sẽ đánh cho mông người đó nở hoa luôn. Trong lòng Hướng Vi tức muốn chết nhưng trên mặt vẫn phải cười híp mắt nhận ý tốt của Lưu Khải, chờ sau khi Lưu Khải đi, Hướng Vi phát hiện cô lại bị cô lập rồi, trừ mấy đứa nhỏ ở đại viện còn có thể chơi với cô một lát, thì mấy đứa bé khác đều không nói chuyện với cô, Hướng Vi đầu hàng, bây giờ có thể làm gì sao! Ai………. Nhức đầu quá!
Triêu Dương không được tính là trường học tốt nhất, nhưng thành phần học sinh thì lại rất đặc biệt, ở đây còn có một bộ phận mấy em nhỏ là con em của các gia đình quan chức lớn, người giàu có, mấy đứa trẻ đó còn không thèm nhìn mấy đứa bé ở đại viện, huống chi là mấy em bé nhà bình thường!
“Lưu Khải, đi, chúng ta phải đi dạy dỗ thằng họ Lý này mới được, dám đánh người ở đại viện của mình, đi đi đi…………” Trịnh Vũ nói xon