Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341660

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1660 lượt.

o một bạn nam tên là Lý Bác mượn, Hướng Vi giận đến hộc máu, cây bút máy kia là quà sinh nhật của ba cho cô, dùng rất nhiều năm, vật bên mình, vậy mà ngày đó lúc đi lại quên mất nó.
Hướng Vi phát điên, chuyện này trôi qua đã lâu, được rồi, tha thứ cho cô, bình thường cô đều sài bút bi để viết cho tiện. Tuần này cô không đi thư viện, nguyên nhân là do ba mẹ cô đã về nhà rồi, nên ngày nào cô cũng ở kí túc xá gọi điện thoại cho ba mẹ.
Buổi tối, Hướng Vi lại đến thư viện, mở đôi mắt to nhìn từ đầu đến cuối, trong lòng quyết định nếu đến lúc đó nam sinh kia lại giở trò thì nhất định sẽ mắng chết anh ta! Vì thế người bạn cùng phòng có công phu mắng chửi người lợi hại nhất là Trịnh Lộ Lộ, cũng được Hướng Vi mang đến, Hướng Vi xắn tay áo, xoa xoa bàn tay, bảo đảm nếu đối phương mà giở trò thì sẽ mắng cho anh ta ở Trung Truyền đi đường không ngóc đầu lên được.
Đừng nhìn thấy khuôn mặt Trịnh Lộ Lộ có vẻ là một cô gái ngoan ngoãn, thật ra cô rất nóng tính, khi mắng chửi người chưa từng sài từ thô tục, nhưng lại có thể khiến cho nam sinh bị mắng mà hai ngày không dám đi học, về sau nam sinh kia nhìn thấy Trịnh Lộ Lộ từ xa đã lẫn mất.
Hướng Vi quét mắt một vòng, cuối cùng phát hiện được mục tiêu, lập tức nhanh chóng nắm tay Trịnh Lộ Lộ đang mang vẻ mặt hiếu chiến, thích gây gỗ đánh nhau đi tới.
Lý Bác đang thảo luận đề tài với bạn cùng phòng, đột nhiên phát hiện bạn mình không lên tiếng nữa, mới ngẩng đầu lên nhìn. Hướng Vi ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Bạn à, thật xin lỗi, lần trước mình quên lấy bút máy của mình, xin hỏi hôm nay bạn có mang theo nó không?”
Lý Bác mím môi nói, “Bạn đến rồi………”
Trịnh Lộ Lộ kích động nắm tay Hướng Vi, còn đâu vẻ nhanh nhẹn lúc nãy, giờ lại uốn éo làm cô tức muốn chết. Hướng Vi nhìn Trịnh Lộ Lộ, chỉ cảm thấy mang theo cô ấy đi ra ngoài quá mất mặt, cô thừa nhận ngoại hình Lý Bác không tệ, nhưng……. Nhưng cũng không cần phải như thế này !
“Xin lỗi bạn, trước đó vài ngày nhà mình có chút chuyện, nên mình cũng quên mất, vừa mới sực nhớ ra chuyện này. Lại nói một cây bút máy cũng chẳng đáng bao nhiêu, nhưng đây lại là quà sinh nhật mà ba tặng mình, nên đối với mình nó rất quan trọng”
Lý Bác nhìn Hướng Vi, yên lặng lấy bút máy trong hộp viết ra đưa cho cô, “Mình trả lại bút cho bạn, vật quan trọng như thế bạn nên cất giữ thật cẩn thận.”
Hướng Vi giật giật khóe miệng, cái này……… Sắc mặt Hướng Vi phức tạp nhìn Lý Bác.
“Yên tâm, mình giữ nó rất kĩ, bút máy Pike quả thật rất tốt.” Lý Bác đẩy gọng kính, bình tĩnh nói.
Hướng Vi nhận lấy bút máy, mở ruột ra, thấy bút máy đã được rửa sạch, Hướng Vi nhìn Lý Bác, “Cảm ơn bạn, vậy sau này mình không làm phiền bạn nữa, hẹn gặp lại!”
Rời khỏi thư viện, Trịnh Lộ Lộ nắm tay Hướng Vi nói: “Hướng Vi, mau nói cho mình biết, nói cho mình biết, tại sao bạn biết anh ấy vậy, ông trời ơi, thế nào mình lại không có cơ hội này.”
Hướng Vi nhìn Trịnh Lộ Lộ, “Không phải anh ta lớn lên chỉ hơi đẹp trai tý thôi sao? Trung Truyền của chúng ta còn thiếu trai đẹp sao, cỡ này thì si nhê gì?”
Trịnh Lộ Lộ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhìn Hướng Vi nói, “Trời ơi, cho sét đánh chết con nhỏ này đi. Hướng Vi, cậu học trường này lâu như vậy, mình xin cậu, có thể chú ý đến mọi chuyện xung quanh cậu nhiều hơn được không, ngay cả Lý Bác mà cậu cũng không biết, ai………… Không nói nữa, nói nữa mình sẽ bị cậu làm cho tức chết……..”
“Này, Lộ Lộ…….. Cậu chờ mình với, không cần đi nhanh như thế.” Hướng Vi buồn bực, không ai quy định mọi học sinh Trung Truyền đều phải biết mặt của nhau nha.
Trịnh Lộ Lộ nghiêng đầu lại, nhìn về phía Hướng Vi dậm chân nói, “ Trời ơi, tại sao tôi lại có một đứa bạn cùng phòng thế này chứ! Tức chết tôi rồi, con nhỏ này đúng là gặp vận may, lại còn không biết mà nắm chặt lấy, tức chết tôi mất……….”
Cuối cùng Hướng Vi cũng không đi hỏi thăm anh bạn kia đến tột cùng là thần thánh phương nào. Có lúc ở trên đường gặp nhau, Hướng Vi sẽ chào hỏi Lý Bác, gọi một tiếng sư huynh, Lý Bác sẽ gật đầu một cái, Hướng Vi cũng không hiểu vì sao người đi xung quanh sẽ nhìn cô với ánh mắt khác thường, thật khiến cô rất không thoải mái!
Mùng mười tháng mười âm lịch là sinh nhật Quách Duệ, mời Hướng Vi đến dự, Hướng Vi suy nghĩ thấy gần đây cô lấy cớ tránh cậu ta hơi nhiều, cũng thấy xấu hổ, mấy năm tình bạn học còn đó, làm sao lại bởi vì người khác nói lung tung mà sau này tránh gặp!
Mùng mười tháng mười là sinh nhật hai mươi tuổi của Quách Duệ, sinh nhật được tổ chức ở một quán ăn gần trường học của cậu ta. Hướng Vi tìm thật lâu mới thấy được chỗ đó, ở đó còn có thêm mười mấy người, nam có nữ có, nam sinh là bằng hữu của Quách Duệ, nữ sinh thì có người học chung lớp, có người gặp ngoài trường.
Ăn cơm, rồi đi hát, nam sinh uống rượu rất nhiều, Hướng Vi chỉ uống tượng trưng một chút, liền nói thân thể không thoải mái nên không thể uống quá nhiều.
Hôm nay Quách Duệ rất vui, mặt mày hồng hào, ca hát rất tập trung, Hướng Vi thầm nghĩ khi nào thì cậu ta đã đổi phong cách? Trong ấn tượng của Hướng Vi, Quách Duệ là