Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341665
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1665 lượt.
cảm thấy người mới này phát triển cũng không tệ nhưng vị này lại là Thái Tử, bình thường cũng không quản đến việc của công ty, sao hôm nay lại…hắn lâm vào trầm tư…..
Vương Phàm đem tư liệu của cô bé kia đọc qua một lần, trong đầu như thoáng nghĩ đến cái gì đó, có thế chứ. Xem ra sau này phải liên lạc thường xuyên hơn rồi.
Lần này truyện tranh của Hướng Vi xuất bản rất nhanh, riêng bản thảo là do cô dùng toàn bộ thời gian nghỉ đông ở nhà để vẽ xong. Lần này thúc giục gấp, Hướng Vi không dùng hết toàn bộ thời gian, lần nữa sửa sang lại nội dung của bộ truyện, giảm đi một số chi tiết không cần thiết, rồi nộp lên.
Từ lúc bắt đầu đến khi có quyết định cuối cùng, cũng khoảng một tháng. Hai tháng sau, bộ truyện tranh đầu tiên của Hướng Vi được đưa ra thị trường. Mới đầu, nội dung tuyên truyền trong sách cũng không được chú ý lắm, nhưng không ngờ chỉ sau hai tháng, số lượng bán chạy lại đứng trên bảng xếp hạng. Việc này như quả táo ngọt làm cho khóe miệng Hướng Vi co giật, dù thế nào đi nữa cô cũng không nghĩ tới lượng tiêu thụ sách lại mạnh đến vậy. Đây không phải tiểu thuyết, mà chỉ là một quyển truyện tranh thôi. Bắt đầu từ khi đó, Hướng Vi quyết định tiến quân vào nghề vẽ tranh hoạt hình Nhật Bản trong nước.
Vì đã ở Long Đằng làm việc kiếm cơm, nên Hướng Vi đặc biệt đi tìm hiểu về Long Đằng, công ty này mới chỉ ra thị trường được khoảng sáu, bảy năm, người sáng lập là Lý Mỹ Nam, người Mỹ gốc Hoa. Hướng Vi không nhịn được run rẩy, tên này thật sự làm cho người ta không muốn nhớ cũng phải nhớ. Long Đằng không những có liên quan đến các tác phẩm văn học mà còn có trò chơi, nghệ thuật vẽ tranh hoạt hình Nhật Bản,v.v…
Tâm tình Hướng Vi tăng vọt, mỗi khi có một ý tưởng mơ hồ nào đó, liền tranh thủ thời gian cầm bút phát họa, đẹp hay không là một chuyện, cứ ghi lại trước rồi nhớ kĩ.
Mỗi tháng, Hướng Vi và Vương Phàm điện thoại cho nhau mấy lần, trình bày tiến độ kế hoạch, tuy Hướng Vi là người mới, nhưng vị biên tập này cũng không tệ. Lý Bác vốn cảm thấy bộ truyện tranh đầu tiên này của Hướng Vi bán cũng không chạy lắm, cho nên nói nâng cô lên hai điểm, thuần túy cho rằng cô cũng như bao bạn học khác, lại không ngờ nhìn thấy bản thảo của cô trên mạng, cảm thấy chỗ thích hợp thật tốt, căn cứ vào những gì xảy ra có chút luyến tiếc, cũng liền nghĩ nhiều một chút, hơn nữa cô đàn em này là một trong số ít cô gái có duyên phận với anh. Kể từ lúc bộ truyện đầu tiên của Hướng Vi ra đời, một năm qua, Hướng Vi liên tục ra hai bộ truyện tranh, cô muốn một tác phẩm có phong cách của riêng mình, cách bố trí nội dung bộ truyện,… Cũng không tệ, Lý Bác bắt đầu chú ý đến tài năng của cô em gái khóa dưới này.
Năm 2001 nhanh chóng trôi qua, đối với năm 2002 Hướng Vi tràn đầy chờ mong và hi vọng năm mới sẽ là một năm gặt hái thành công. Lễ quốc khánh năm ngoái Lưu Khải về nhà một lần, Hướng Vi dẫn Trịnh Lộ Lộ về nhà, lúc đầu cô nàng này còn nhăn nhăn nhó nhó, trong chớp mắt đã nhanh chóng biến thành thục nữ, làm Hướng Vi bất ngờ muốn rớt cằm, cô chỉ phụ trách việc bắc cầu mai mối, chuyện còn lại, Hướng Vi không dám quan tâm típ.
Một năm trôi qua, Hướng Vi làm được rất nhiều chuyện, việc khiến cô cảm thấy ngoài tưởng tượng là quan hệ giữa cô và đàn anh Lý Bác đã gần gũi hơn nhiều, nếu gặp nhau trên đường anh ấy còn có thể cười và chào hỏi với cô, khiến Hướng Vi cảm thấy kinh sợ vì được quý mến.
Hướng Vi đang vẽ tranh ở kí túc xá, Trịnh Lộ Lộ nằm trên giường chơi điện thoại, lúc này chỉ có hai cô ở phòng, Trịnh Lộ lộ ngồi bật dậy, chúi đầu xuống, “Tiểu Lục, tao hỏi mày, anh Lưu Khải có ở trước mặt mày nhắc tới tao không vậy?”
Hướng Vi ngẩng đầu nhìn Trình Lộ Lộ, “ Sao, ý của chị là gì thế?”
Trịnh Lộ Lộ hừ một tiếng, “Mày biết rõ ý của tao là gì còn…. nếu tao biết……… tao sẽ tới hỏi mày sao?”
Không lâu sau thì đến ngày Quốc tế lao động, rốt cục Hướng Vi đã có thể về nhà nghỉ ngơi, mọi người ở kí túc xá cũng đã có ý định riêng, có người về nhà, có người đi du lịch, nhưng không có ai ở lại trường.
Trần Mai biết hôm nay con gái về nhà, đặc biệt chuẩn bị thức ăn ngon chiêu đãi cô.
“Mẹ, con về rồi nè.”
Trần Mai cười không khép miệng, nhanh chóng đón lấy túi hành lý trong tay hướng Vi, “Rửa tay rồi vô ăn cơm thôi con.”
“Mẹ, hôm nay ba không về nhà ạ”
“Ba con nói hôm nay muốn ăn cơm ở quân ngũ, sẽ không về nhà, hai mẹ con mình ăn với nhau thôi.”
Sau khi hai mẹ con cô ăn cơm xong, thì ngồi trên ghế sofa xem tivi, Trần Mai nhìn con gái mình càng lớn càng xinh đẹp, trong lòng có phần suy nghĩ, “Vi Vi nói chuyện với mẹ một chút, ở trường học hành có vất vả không con.”
“Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi, thành tích của con cũng không tệ lắm.”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt……..” Trần Mai thật muốn hỏi con gái cô có yêu ai hay chưa, lại không thể trực tiếp hỏi, nhất thời sắc mặt có chút khẩn trương.
“Mẹ, gần đây mẹ có qua thăm mẹ nuôi không ạ.”
Trần Mai gật đầu, “Thế nào, nhớ mẹ nuôi à. Mấy ngày trước mẹ đi, mẹ nuôi còn nhắc đến con đó.”