Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341668
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.
nh dần.
Trịnh Lộ Lộ hơi nhíu mày: “Sao vậy, đã xảy ra chuyện gì thế?”
Hướng Vi than khóc thảm thiết, “Lần này, em có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch, thật là quá mất mặt rồi. Lộ Lộ…”
“Ai, Tiểu Lục em mau đứng lên cho chị, em đang đè chị đấy.”
Trong lòng Hướng Vi phiền muộn, hai ngày tiếp theo không lấy lại nổi tinh thần, sau suy nghĩ lại, dù sao thì nói cũng đã nói rồi, còn sợ anh ấy làm gì. Chẳng qua là hình tượng thục nữ trước kia của cô với người khác đã bị cô hồ đồ xóa bỏ mất rồi.
Chỉ hai ba ngày sau, Hướng Vi đã cho chuyện này vào quên lãng, căn bản là quăng ra ngoài chín tầng mây luôn rồi.
Những sinh viên năm cuối đã sắp tốt nghiệp, Lý Bác là một trong số đó, bắt đầu từ năm ngoái, Lý Bác luôn bận bịu công việc ở công ty, một tuần anh chỉ có mặt ở trường được hai ngày là đủ rồi.
Hôm nay, Lý Bác trở về thu dọn ký túc xá, mang những quyển sách quan trọng đi, mở ngăn kéo ra, bên trong còn chứa một ít đồ vật linh tinh, tay anh lục lọi, tìm được một tấm thiệp chúc mừng, màu sắc bên ngoài nhợt nhạt nằm yên tĩnh trong ngăn kéo.
Cầm thiệp chúc mừng lên, ngón tay thon dài nhẹ nhàng mở tấm thiệp ra, thấy bên trong có một dòng chữ bút máy xinh đẹp: “ Merry Christmas! Chúc đàn anh thân thể khỏe mạnh! Vạn sự như ý” Ký tên là Hướng Vi.
Lý Bác nhướng lông mày, mới nhớ, quả thật Hướng Vi có tặng anh một tấm thiệp chúc mừng vào mấy tháng trước.
Lý Bác cười cười, nhẹ nhàng đưa tay lướt qua hai chữ kia, rồi khép thiệp lại cho vào trong túi áo.
Lý Bác kéo một cái va li nhỏ đi trên đường, thời điểm sắp ra khỏi cổng, anh ngẩng đầu nhìn lại ngôi trường cũ một lát rồi mới ngồi lên xe.
Thầy Trương thấy thiếu gia tựa lưng vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, hơi nhíu mày. Thầy Trương nhanh chóng thu hồi tầm mắt, chuyên tâm nhìn bên ngoài cửa sổ.
“Thầy Trương, ba tôi có điện thoại tới không?” Lý Bác hỏi, cặp mắt vẫn nhắm như cũ.
“Thiếu gia, lão gia đã gọi điện rồi, nói rằng có một vụ buôn bán, nói cậu nhất thiết phải tham gia.” Thầy Trương kính cẩn trả lời.
“Ừ…... Biết rồi” Bàn tay bên hông Lý Bác nhẹ nắm rồi buông ra, trong chốc lát lại mở to mắt.
Tay Lý Bác sờ vào trong túi áo, lấy tấm thiệp chúc mừng đã cất, mở ra nhìn lại. Nhớ mang máng lễ Giáng sinh năm trước, anh tình cờ gặp cô bé kia, nói chuyện vài câu dường như cô nhớ đến cái gì đó, liền vui vẻ lấy tấm thiệp này ra từ trong túi áo.
Bộ dáng tươi cười đó, đến nay, Lý Bác vẫn nhớ rất rõ, thật ấm áp…..
Khóe môi Lý Bác khẽ cong lên, dường như chẳng ai có thể thấy, rồi anh cất tấm thiệp vào lại trong túi áo.
Những ngày sau đó, Hướng Vi thật sự rất vui vẻ, thiết tha mong đợi kỳ nghỉ hè nhanh chóng lại đến. Dĩ nhiên, nếu người nào đó bình thường không thúc giục bản thảo…..
“Hắc ~ Hướng Vi, hôm nay đừng vội về nhà được không?” Lưu Hàm vỗ vỗ bả vai Hướng Vi hỏi.
Sáng hôm nay, kì thi học kì đã chính thức kết thúc, Hướng Vi vừa thu dọn đồ đạc trên bàn, vừa liếc mắt nhìn Lưu Hàm, “Có chuyện gì không chị hai?”
“Em cứ trả lời chị đi đã, hôm nay đừng vội về nhà được không?”
Hướng Vi cười khanh khách nói: “Trước hết chị hãy nói là có chuyện gì đi, nếu như muốn em gái này ra mặt, em nhất định sẽ đi.”
Lưu Hàm vỗ vỗ bả vai Hướng Vi, “Em đã tròn mười tám tuổi rồi chứ hả?”
Hướng Vi gật đầu.
Lưu Hàm cười hì hì, nháy mắt ra hiệu nói: “Tối hôm nay chúng ta đi bar đi, có người mời khách.”
Hướng Vi nhíu mày, “Chuyện này………”
Lưu Hàm thấy bộ dạng khó xử của Hướng Vi, bật cười ra tiếng, “Em nha, nhăn nhăn nhó nhó cái gì chứ, tất cả chúng ta đều đến đó chơi đùa mà. Này…. Hôm nay bạn trai của chị cả đến đấy, hắc hắc… Dù thế nào đi nữa chúng ta cũng phải cho chị cả chút thể diện chứ. Lẽ ra chị cả muốn đích thân nói cho em biết, nhưng chị đã vỗ ngực cam đoan với chị ấy sẽ mang em qua đó, nếu giờ em không đi, nhất định chị cả sẽ cầm dao truy sát chị mất.”
Hướng Vi nhìn Lưu Hàm tạm thời không lên tiếng, thành thật mà nói, kiếp trước Hướng Vi đã sống đến hai mươi ba năm mà vẫn chưa từng đi qua chỗ đó. Nay nghe Lưu Hàm đề nghị, trong lòng Hướng Vi cũng có chút dao động.
“Cho câu trả lời chắc chắn, có đi hay không?”
Hướng Vi nhìn Lưu Hàm một cái, “Được được được, thật là sợ chị quá. Đúng rồi, cái đó…… An ninh ở chỗ đó có tốt không?”
Lưu Hàm vỗ vỗ bả vai Hướng Vi, “Yên tâm, chị em chúng ta đều là khách quen ở đó, thoải mái, buông lỏng tinh thần.”
Hướng Vi ồ một tiếng, “Vậy thì được rồi.”
Lưu Hàm quay đầu liếc mắt nhìn Hướng Vi một cái, khóe miệng nhịn không được co giật, “Em định mặc như thế này mà đi hả?, T-shirt, quần Jean, đuôi ngựa?”
Hướng Vi cúi đầu quan sát lại bản thân, quần áo này mới mặc sáng nay thôi mà, lại không bẩn. Hướng Vi chu miệng, “Làm sao thế, có ý kiến gì à?”
Lưu Hàm cười ha ha, chỉ vào Hướng Vi nói: “Nếu như hôm nay em mặc loại quần áo này, thế nào người ta cũng đuổi em ra ngoài, vừa nhìn thì biết ngay là học sinh. Tiểu Lục à, chúng ta đều đã là người trưởng thành, người lớn rồi, biết không hả?”
Hướng Vi không hề để ý, “Không phải chỉ đi uống chút rượu, gặp mặt bạn trai của