Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341676
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1676 lượt.
t thúc, giữa bữa tiệc linh đình mấy người đàn ông đã đạt được thoả thuận gì cũng không thể biết được.
Đợi đến khi khách mời đều về hết rồi, Hướng Vi mới chạy về phòng, lấy áo len lông dê màu xám tro mới đan xong ra, “Chúc ba sinh nhật vui vẻ. Đây là áo len con gái tự tay đan cho ba đó.”
Hướng Khai Hoa vuốt vuốt áo len, nụ cười trên mặt như hoa nở, nhìn con gái nói: “Tốt, tốt, Vi Vi nhà ta cũng khoa trương quá”
Trần Mai thấy Khai Hoa cười toe toét, nói: “Đây chính là áo len con gái tự tay đan để mừng sinh nhật anh, còn không mau đi thay xem có hợp không.”
Hướng Khai Hoa nghe xong thì vui tươi hớn hở đi về phòng thử quần áo, đợi Hướng Khai Hoa thay quần áo xong ra ngoài, vừa vuốt vuốt áo len vừa thở dài nói: “Rất ấm áp, so với mua thật là tốt. Vi Vi đan áo len cho ba mặc rất hợp.”
Hướng Vi đi qua đi lại quan sát từ trên xuống dưới, “Ba mặc áo này vào như trẻ hơn mười tuổi, hai cha con ta mà đi ra ngoài, khẳng định người ta sẽ nghĩ ba là anh trai chứ không phải là ba của con đâu.”
Trần Mai ngồi trên ghế sa-lon cười ha ha, “Hai cái người này, rõ là…... Không biết xấu hổ là gì.”
Hướng Khai Hoa liếc mắt một cái, nhìn vợ, “Em chính là ganh tỵ, ganh tỵ con gái đan áo len cho anh mà không đan áo cho em.” Nói xong còn vênh vang phủi phủi áo.
Sắc mặt Hướng Vi nhất thời 囧, hai người này tuổi càng lớn, hành động càng ngày càng giống trẻ con, vậy mà cũng có thể so sánh? Hướng Vi vội vàng chạy tới ôm mẹ cô, nói: “Mẹ, áo của mẹ con đang làm, vẫn chưa có làm xong, tranh thủ trước khi đến năm mới sẽ đan xong.”
Trần Mai hừ một tiếng nhìn Hướng Khai Hoa, nói: “Nghe chưa, nghe chưa, ai nói là em không có.”
Hướng Vi đầu đầy vạch đen, ngoan ngoãn đi về phòng, không để ý đến hai người càng ngày càng nói những lời ngây thơ kia nữa.
Ngày hai mươi chín tháng chạp, Lưu Khải trở về, đáng tiếc anh ấy vừa về đến nhà liền bị cha nuôi đánh cho một trận. Năm nay Hướng Vi không về Đại Liên nên chỉ có một mình mẹ cô về. Mùng bốn, Lưu Khải mang theo cục u bầm tím trên mặt vẫn chưa hoàn toàn biến mất sang nhà Hướng Vi ăn chực, ba mẹ Lưu Khải đều đã đi du lịch nên bỏ lại một mình anh ở nhà.
Hướng Vi nhìn thấy hình dáng này của Lưu Khải, cười đến mức nghiêng trước ngữa sau. Một tay Lưu Khải vừa bụm mặt, vừa nói: “Em là người không có lương tâm, dám cười nhạo anh trai của em.”
Một tay Hướng Vi chống nạnh, một tay chỉ vào Lưu Khải, nói: “Đáng đời, mình làm chuyện tốt gì thì tự mình hiểu.”
Lưu Khải không hiểu ra sao cả, “Ôi chao, Vi Vi, em nói như vậy là có ý gì hả, anh cũng đâu có trêu chọc em.”
Hướng Vi nhếch miệng, “Không trêu chọc em? Nhưng anh trêu chọc người khác. Anh Lưu Khải, bạn gái nhỏ đáng yêu của anh đâu?”
Cô trở nên cẩn thận từng li từng tí, trước khi làm bất cứ chuyện gì đều phải suy nghĩ thế này, làm thế kia, anh ấy có thể mất hứng hay không. Hướng Vi cười khổ, rồi lại bó tay. Ví dụ như thời gian lễ mừng năm mới, anh nói anh phải đến nước Sơn Hải Đại Thúc, năm sau mới về, nói cô ngoan ngoãn nghe lời chờ anh, cô cũng chỉ có thể chờ đợi.
Đúng vậy, từ lúc hai người ở bên nhau, cô bắt đầu chờ anh gọi điện thoại, chờ anh rút ra chút thời gian để hai người có thể gặp mặt ăn bữa cơm, cho tới bây giờ việc cô làm nhiều nhất đó chính là…… Chờ đợi.
Trong phần tình cảm này, cô cho nhiều hơn anh, có đôi khi Hướng Vi cảm thấy có chút hối hận, hối hận lúc đó sao lại ngớ ngẩn nói ra như vậy, thì ra là giống như anh đã từng nói qua “Yêu cầu này của em anh không làm được”, cho tới bây giờ, dường như lúc nào cô cũng phải ngưỡng mặt lên nhìn anh.
Hướng Vi nhìn quyển sách trên bàn mà ngây người, không lâu sau chợt nghe thấy tiếng chuông điện thoại, đưa lên nhìn là một dãy số xa lạ, suy nghĩ một chút rồi vẫn cứ nhận.
“Alo…….”
“Này, là anh, bề bộn nhiều việc nên quên mất thời gian, giờ này bên đó cũng đã hơn mười hai giờ đêm, em ngủ chưa?
Hướng Vi vừa nghe giọng nói này, liền biết ngay là anh, những sầu não trước đó cũng tan biến hết, “Dạ, em vẫn chưa ngủ, bây giờ anh đang làm việc hả?”
“Xong việc rồi, giờ đang ăn cơm. Vi Vi, lộ trình của anh có biến đổi, anh sẽ cố gắng hết sức để chạy về trước ngày mười bốn tháng hai, em phải ngoan ngoãn nghe lời biết chưa?”
Khóe miệng Hướng Vi giật giật, “Hả……. À, em biết rồi, vậy anh làm việc đi, em chờ.”
“Thật xin lỗi, Vi Vi, yêu cầu công việc nhiều quá, nên hơi bận rộn. Vi Vi, ngủ sớm đi, anh còn có cuộc họp, ngủ ngon.”
Hướng Vi cúp điện thoại xong có chút tức giận, vốn tưởng nói yêu đương là chuyện hạnh phúc, sao đến phiên cô thì chính là chuyện vô nghĩa, lãng mạn thì khỏi nói, tổng cộng một tháng cũng được vài lần, anh ấy bận rộn, cô chờ… Lòng vòng như vậy, ngay cả Hướng Vi cũng không biết, phần tình cảm này đã dần phai nhạt gần như không còn, sau đó lại một lần nữa hai người tiếp tục cuộc sống của mình.
Xem ra, với cô tình yêu thật sự là xa xỉ…
Mùng tám tháng giêng, Hướng Vi nhận được điện thoại của mẹ, bảo cô ngày mai đến nhà chú Chu, Hướng Vi thấy hơi lạ, hỏi nguyê