Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341683
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1683 lượt.
có cái gì đó thoáng qua, anh kéo mẹ anh lại, “Mẹ, người thành thật nói cho biết, người….. Có phải mẹ đã vừa ý con gái nhà bác Hướng rồi không?”
Diệp Hân hừ một tiếng, “Tên tiểu tử ngu ngốc này, lão nương vất vả tâm sức tìm cơ hội cho nó, nó lại ra dáng như ông lớn không thèm quan tâm đến người ta.”
Trong lòng Hạo Triết âm thầm vui mừng, trước tiên quyết định không đem tin tức này báo cho em trai biết, ha ha…. Thần Dật, đừng trách anh anh giấu diếm em, những năm trước đây em cũng cười nhạo anh không ít chuyện, lần này cũng nên đến phiên anh trai em cười nhạo em rồi, sau này coi như hai chúng ta huề nhau. Mãi cho đến rất nhiều năm sau, Chu Thần Dật mới biết thì ra là trong mấy năm qua anh trai không phúc hậu cứ đứng một bên xem chuyện cười của anh chỉ là để “Trả thù”!
Diệp Hạo Triết thấy dáng vẻ vênh vang tự đắc của mẹ, “Mẹ, ánh mắt của mẹ rất tốt. Nếu bác Hướng biết hòn ngọc quý trên tay mình bị mẹ ngấp nghé, phỏng chừng sẽ xông tới dạy dỗ em trai con một bữa, hì hì….. Mẹ, người thật đúng là lợi hại nha, em gái Vi Vi à, cùng em trai rất xứng đôi, chỉ là trước mắt con đường đến tình yêu còn khá xa xôi. Người phải chịu khó chờ rồi!”
Diệp Hân thở dài, vỗ vỗ bả vai của con trai cả, “Hạo Triết, con có muốn thông báo cho bên kia một tiếng không?”
Diệp Hạo Triết hừ lạnh một tiếng, “Vì sao phải báo cho bọn họ biết, không cho nói.”
“Cho dù nói như thế nào, hắn cũng là ba của con, con hãy cứ nói với hắn một tiếng.”
Trên mặt Diệp Hạo Triết thu lại ý cười, lung nói, “Cho tới bây giờ, con chưa từng chấp nhận ông ta, tên đàn ông nhu nhược, ích kỉ! Hiện tại giả bộ cha con tình thâm làm gì, Diệp Hạo Triết con từ nhỏ đến lớn, chỉ biết ba của con họ Chu, còn cái tên họ Lưu kia không xứng. Hiện tại mới nhớ đến con, con không cần. Còn có người đàn bà kia, hai người kia thật làm cho con mất hết khẩu vị!”
Nhắc tới người nhà họ Lưu, Diệp Hạo Triết hận đến nghiến răng nghiến lợi, trên người chảy dòng máu của tên đàn ông không có trách nhiệm đã đủ để anh cảm thấy buồn nôn rồi! Tên đàn ông ghê tởm, gia tộc họ Lưu ghê tởm, hơn hai mươi năm không dám ngó tới, bây giờ mới nhớ tới anh, nghĩ tới muốn dùng anh để làm vũ khí sử dụng, không có có cửa đâu!
“Được rồi mẹ, đừng nói đến những người không liên quan này nữa, con đi lên lầu trước đây.”
Ngày mười ba tháng hai, Lý Bác về nước. Ngày mười bốn tháng hai, lễ tình nhân mỗi năm một lần.
Ngày mười bốn tháng hai là lễ tình nhân, đã gần hai tháng không gặp nhau, cũng không biết anh thế nào rồi. Hướng Vi tự mình sắp xếp, nói với người trong nhà, hôm nay là sinh nhật của bạn bè nên đi chúc mừng, để cho ba mẹ không cần lo lắng, có chuyện gì thì gọi điện thoại là được.
Hai vợ chồng Hướng Khai Hoa vẫn luôn tin tưởng con gái, nghe cô nói như vậy cũng không có nghi ngờ gì, còn bảo cô hãy đi chơi vui vẻ. Nếu như biết con gái nhu thuận của mình vì người đàn ông khác mà nói dối, phỏng chừng Hướng Khai Hoa sẽ ngay lập tức xông ra cửa hung hăng đem người đánh một trận.
Bữa trưa, cùng Lý Bác ra ngoài ăn cơm, buổi chiều, sau khi ra ngoài đi dạo một vòng, hai người lại đi siêu thị mua thức ăn về nhà tự mình làm. Trong phòng khách, một mình Hướng Vi chơi đùa, thỉnh thoảng liếc nhìn người đàn ông đang bận rộn trong bếp một cái, khóe miệng lộ ra nụ cười vui vẻ.
Hướng Vi tắt ti vi, dự định đến phòng sách lên mạng, thấy trên bàn để một bản kế hoạch, Hướng Vi cầm lên nhìn, là dự án phát triển trò chơi mới, Hướng Vi nhướng lông mày, nghĩ thầm chẳng nhẽ Lý Bác mở rộng trò chơi mới? Chậc chậc……. Có triển vọng nha, Hướng Vi chỉ tùy tiện nhìn thoáng qua rồi để xuống, không nhìn thấy phần ký tên quyết cuối cùng của văn kiện có hai từ_______Lý Bác.
Hướng Vi thấy sắc mặt anh vẫn thản nhiên, có chút khó chịu nói, “Được, được, được, coi như em chưa nói gì hết, sẽ không làm anh khó xử đâu.” Nói xong nghiêng đầu nhìn sang một bên
Lý Bác thấy cô cáu kỉnh, sờ sờ đầu của cô, nói: “Anh cũng chưa nói là không đồng ý mà. Mấy bữa nữa anh sẽ đem tài liệu cho em, chính em hãy tự cân nhắc, nếu em không có khả năng được thông qua thì nhất quyết anh sẽ không cho em đi cửa sau đâu, còn nữa, vẽ tay cũng không phải chỉ có một mình em, như thế này đi, anh sẽ đem những trò chơi bị thất bại trước đây đưa cho em xem, hãy tìm một chút cảm hứng rồi đem những nhân vật bên trong đó vẽ ra, đến lúc đó anh sẽ mang tới công ty, xem bọn họ có chấp nhận em là người từ bên ngoài vào hay không.”
Hướng Vi cực kỳ hưng phấn, vẻ mặt vui mừng, không ngừng gật đầu, “Anh yên tâm, cho dù tóc có bị rụng sạch thì nhất định em cũng vẽ. Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.”
Lý Bác cười như không cười nhìn Hướng Vi, một tay vuốt ve qua lại bên ngoài ghế sa-lon, "Vậy….. Em lấy cái gì để đổi? Hửm?" Hướng Vi phản ứng kịp ngay lập tức, cái này gọi là thiên hạ không có bữa ăn nào là miễn phí, bất cứ chuyện gì cũng phải bỏ ra một cái giá cao tương xứng…
Hướng Vi bỉu môi, rất xem thường nhìn anh một cái, “Anh nhắm mắt lại, nhất định không được mở mắt, nếu không