Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1686 lượt.
nói ra: “Hai chúng ta coi như xong, anh mua cho tôi vật gì, tôi sẽ trả lại cho anh như thế, đợi sau khi về tôi sẽ đóng gói tất cả rồi gởi lại đây! Đừng tưởng rằng có mấy đồng tiền dơ bẩn thì phụ nữ khắp thiên hạ sẽ vây quanh anh!”
Lý Bác không biết làm sao nhìn Hướng Vi nói: “Hướng Vi, em hãy nghe anh giải thích, cho tới bây giờ anh vẫn không chấp nhận Jenny là vợ chưa cưới của anh, anh chỉ xem cô ấy như em gái. Từ trước đến giờ anh vẫn không yêu cô ấy!”
Hướng Vi liếc mắt xem thường, “Lý Bác, đừng có nói cái gì mà yêu hay không yêu, từ trong miệng anh phun ra nghe thật buồn cười. Anh coi cô ta là em gái, gia đình nhà anh cũng coi cô ta như thế? Lý đại thiếu gia, tôi rút lui, tôi rút lui khỏi, sau này anh đi đường Dương Quan* của anh, tôi đi cầu độc mộc* của tôi! Anh cùng Jenny có quan hệ như thế nào, trong lòng anh tự hiểu, đừng xem người khác như kẻ ngốc, tôi cũng không ngăn cản con đường của anh. Hy vọng nửa đời sau này, trăm ngàn lần chúng ta cũng đừng gặp lại!” Nói xong, Hướng Vi liền cầm đồ đạc của mình đi ra cửa.
*đường Dương Quan: ý chỉ tiền đồ sáng lạn, thênh thang.
*cầu độc mộc: ý chỉ con đường gian nan
“Hướng Vi…”
Lý Bác vươn tay ra lại bất lực để xuống, cuối cùng vẫn là không được sao? Lý Bác cười đến chảy nước mắt, ba, người thật sự rất tàn nhẫn! Siết chặt nắm đấm, hung hăng đánh một quyền lên tường, máu tươi chảy ra, thế nhưng anh vẫn không cảm thấy đau đớn, chỉ biết rõ trong ngực đang đau đớn vô cùng, đúng là mãi mãi anh cũng không thoát khỏi số phận sao?
Anh cứ tưởng rằng chỉ cần mình đủ cố gắng thì sẽ tốt hơn. Giống như với Long Đằng, anh tốn tâm huyết trong nhiều năm như vậy, từ từ đứng vững gót chân, thế nhưng ở trong mắt của ông ta chẳng qua chỉ là một hạt cát. Thì ra thứ mà Lý Bác anh có thể dựa vào, cũng chỉ có thể là tài sản của cha, thật ra thì Lý Bác anh cái gì cũng không phải! Ba… Khóe miệng Lý Bác nở nụ cười lạnh, nhiều năm trôi qua như vậy, cho tới bây giờ anh đều dựa vào chính mình để làm việc, không muốn mọi người xung quanh nói anh dựa vào ông ta. Năm đó, không quan tâm đến cảm nhận của anh, ép buộc bắt anh làm con nuôi, khiến anh phải rời xa ba mẹ ruột, đồng thời vĩnh viễn cũng không được gặp lại họ nữa, Lý Mỹ Nam, ông thật quá tàn nhẫn!
Trong mắt Lý Bác lóe lên tia điên cuồng, “Lý Mỹ Nam, ông muốn tôi cưới Jenny, tôi cưới! Ông tự tay phá vỡ giấc mộng của tôi, khiến tôi phải đối mặt với hiện thực tàn khốc, tôi chấp nhận, ai bảo bây giờ tôi còn phải phụ thuộc vào ông! Lý Mỹ Nam, một tay ông gây dựng lên sự nghiệp, cuối cùng có một ngày, tôi sẽ phá hủy nó từng chút, từng chút một, khiến cho ông nếm thử mùi vị bị mọi người xa lánh là như thế nào, khi ông không còn gì để dựa vào, đến lúc đó tôi sẽ từ từ nói rõ chân tướng cho ông biết, ha ha…
Rất là thú vị phải không, mà Long Đằng của tôi, sẽ càng ngày càng mạnh… Tôi xin thề!”
Hướng Vi bước xuống lầu, trong lòng thực buồn rầu, đã đến nước này mà anh ta còn muốn lừa gạt cô, thật sự là làm cho người ta đủ hứng thú. Đi đến bên cạnh thùng rác dưới lầu, Hướng Vi trực tiếp ném túi đồ vào thùng rác, vỗ vỗ tay một cái thế này mới ra khỏi cửa chính. Hướng Vi cô cho tới bây giờ chính là người có lòng dạ sắc đá, đối với người khác tàn nhẫn, đối với mình càng tàn nhẫn hơn.
Bởi vì hôm qua cô đi lấy tin tức, rốt cuộc lại xảy ra chuyện như vậy, hôm nay lại đi sợ rằng không thể không bị tổng biên tập mắng cho một trận, thôi vậy, Hướng Vi nghĩ nghĩ liền đi thẳng về nhà, chẳng muốn đi đến công ty nữa.
Trần Mai thấy con gái về, cười nói: “Sao về sớm vậy con?”
Tâm tình Hướng Vi không được tốt, cố gắng nặn ra nụ cười nhạt nhẽo, “Mẹ, con hơi mệt, con đi tắm trước rồi ngủ một giấc, cơm tối không muốn ăn, buổi tối chờ ba về con có chuyện muốn nói.”
Hướng Vi nói xong đi thẳng về phòng, Trần Mai thấy con gái quả thật mệt mỏi, liền dặn dò mấy câu để cô nghỉ ngơi thật tốt. Hướng Vi về phòng, vội vàng tìm thùng giấy, đem tất cả đồ đạc Lý Bác mua cho cô đóng gói lại, tính ngày mai đến công ty sẵn tiện ghé qua bưu điện một chuyến.
Hướng Vi ngủ một giấc thẳng tới mười giờ tối mới dậy, đi xuống lầu, thấy bố mẹ vẫn còn chưa ngủ mà đang ngồi đợi mình trên sa-lon, Hướng Vi cảm thấy có lỗi, “Ba, mẹ, xin lỗi, con ngủ quên mất.”
Trần Mai vội vàng bảo con gái qua đây ngồi, “Xem dáng vẻ mệt mỏi của con kìa, công việc vất vả lắm hả con?”
Hướng Vi nói: “Cũng tạm được. Mẹ, người đừng lo lắng cho con. Ba, mẹ, hôm nay con có chuyện muốn nói với hai người.”
“Nói đi, ba mẹ nghe.”
“Ba, mẹ con không muốn làm phóng viên nữa, công việc này không thích hợp với con, con muốn đi Nhật Bản du học, có lẽ phải đi vài năm, không biết hai người…”
“Vi Vi, con làm sao vậy? Mặc dù nghề phóng viên có chút vất vả, nhưng cũng được coi là công việc tốt, nếu như con thấy mệt mỏi thì để ba con sai người tìm cách liên hệ đưa con vào đài truyền hình được không?”
Hướng Vi lắc đầu một cái, “Không được, mẹ, công việc này thật sự không hợp với con. Ba, ý của người thế nào?”
Hướng Khai Hoa trầm mặt một hồi, nói: “Con đã nghĩ kĩ chưa?”
“Dạ,