Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341703
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.
ái, cô về lúc bà ngoại qua đời cũng bị hỏi đến chuyện riêng tư, nhưng khi đó cô còn ở Nhật Bản nên người trong nhà cũng không thể thúc ép cô được, nhưng ba đã từng nói ông không hy vọng cô tìm người nước ngoài.
Mấy năm nay Hướng Vi ở Nhật Bản, cũng không muốn quen với người nước ngoài, hôn nhân quốc tế cũng không phải là chuyện vinh quang tự hào gì! Hướng Vi thở dài, thật ra mà nói thì Chu Thần Dật cũng được coi là tuổi trẻ tài cao,⊰Diễn✰đàn☆Lê✭Qúy✬Đôn⊱chỉ là Hướng Vi vẫn cảm thấy quá đột nhiên, hơn nữa, kể từ lần hai người vô tình gặp nhau đến bây giờ anh cũng chưa từng nói lại những lời đó nữa, có lúc Hướng Vi cảm thấy những lời nói đó không phải là ảo giác của cô chứ?
“Mẹ nuôi…Mẹ nuôi xấu hổ, xấu hổ, mẹ nuôi sợ đi cáp treo.” Tiểu đậu đỏ gào thét từ trên cáp treo xuống
Hướng Vi xấu hổ, nhưng mà quả thật là cô sợ độ cao, đừng nói là cáp treo, chỉ cần tầng lầu hơi cao một chút, cô đã không dám nhìn xuống rồi. Giờ mà bắt cô ngồi trong cáp treo, vậy không phải là muốn lấy mạng của cô à.
Tiểu đậu đỏ cười khanh khách, cũng không chờ Hướng Vi nói, lật đật chạy dẫn đầu. Chu Thần Dật nhìn Hướng Vi một cái, “Đi thôi.”
Hướng Vi đi theo phía sau anh, nghe anh gọi Tiểu đậu đỏ dừng lại, quả nhiên Tiểu đậu đỏ dừng lại, không ngừng cười khanh khách, lại lật đật chạy về, dùng bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay Hướng Vi, Hướng Vi ôm bé lại, “Tiểu đậu đỏ, có đói bụng không?”
Tiểu đậu đỏ ra sức gật đầu, “Ăn, ăn, bụng đói.”
“Được, được, được, chúng ta đi ăn cơm, lấp đầy bụng nhỏ của Tiểu đậu đỏ thôi.”
Tiểu đậu đỏ chơi đùa tới trưa, quả thật rất đói bụng, ngồi trên bàn cơm cũng không làm ầm ĩ, ăn uống rất hăng say.
Hướng Vi không có khẩu vị, ăn qua loa một chút rồi ngừng lại. Chu Thần Dật nhìn cô một cái, “Năm nay em có về nhà không?”
Hướng Vi gật đầu một cái, “Về chứ. Còn anh? Anh có về nhà không?”
Chu Thần Dật cười nói: “Đương nhiên phải về rồi.”
Hướng Vi cũng không biết nên nói gì nữa nên đành phải im lặng.
“Em… Đã suy nghĩ như thế nào rồi?”
“Hả… Chuyện gì?”
“Hướng Vi, em biết anh đang hỏi chuyện gì mà.”
Hướng Vi không nói lời nào, Chu Thần Dật cười cười, “Dù sao lễ mừng năm mới năm nay em cũng phải về nên hãy suy nghĩ cho thật kỹ.” Chu Thần Dật để hãy nói sau, rồi vỗ vỗ đầu Tiểu đậu đỏ, “Nào Tiểu đậu đỏ, đến để ba nuôi xem một chút bụng nhỏ của con đã no chưa nào?”
Tiểu đậu đỏ vuốt vuốt bụng nhỏ của mình, “No rồi, no rồi ạ.”
Trong lòng Hướng Vi buồn rầu, suốt cả qua trình, cô vẫn rất bị động. Ở bên cạnh, Julie nhìn, cười nói cô chính một con cọp giấy. Hướng Vi không biết làm sao, chỉ đành phải trốn trong vỏ ốc của mình không thèm nghĩ đến chuyện này nữa.
Ngày mười hai tháng mười một, là sinh nhật tròn ba tuổi của Tiểu đậu đỏ, lúc này Hướng Vi mới nhớ tới sinh nhật của Chu Thần Dật vào ngày hai mươi tháng mười một…. Chỉ còn cách có tám ngày nữa!
“Mẹ, người và ba vẫn khỏe chứ?”
“Vi Vi hả, khỏe, đều khỏe cả. Hiện giờ dì Diệp cũng đang ngồi chơi với mẹ này, Vi Vi, con ở Thượng Hải phải tự chăm sóc mình cho tốt, không cần lo lắng chuyện trong nhà có biết không.”
“Dạ, con biết. Mẹ, năm nay con sẽ về nhà sớm.”
“Vậy thì tốt quá… Vi Vi, dì Diệp có chuyện muốn nói với con.”
“Vi Vi à…”
Tiểu đậu đỏ cầm điện thoại, “Ba nuôi, sinh nhật vui vẻ.”
Trong loa truyền đến tiếng cười của Chu Thần Dật, còn khen Tiểu đậu đỏ mấy câu. Julie cười đến vui vẻ, vỗ vỗ đầu con trai, lấy lại điện thoại, “Sinh nhật vui vẻ. Ngày mai tôi sẽ đưa Vi Vi đến sớm, anh muốn đến đón? Được, được, ừ, vậy ngày mai gặp. Tôi à? Ngày mai tôi còn có việc nên không đến được. Tiểu đậu đỏ thì quá nhỏ, cũng không thể để nó đến gây phiền phức được. Ừ, vậy tạm biệt.”
Julie cúp điện thoại, cười híp mắt nhìn Hướng Vi, “Vi Vi, anh ấy bảo ngày mai sẽ đến đón em. Được rồi, tối nay đi ngủ sớm đi, tránh khỏi ngày mai mang theo hai mắt gấu mèo.”
Tiểu đậu đỏ chu môi, “Mẹ, con muốn đi, con muốn đi.”
Julie sờ sờ đầu con trai, “Con trai ngoan, ngày mai mẹ cùng con đi chơi có được không?”
Tiểu đậu đỏ méo miệng một cái, “Không cần, con muốn đi, con muốn đi với mẹ nuôi.”
Julie ngồi chồm hổm, ghé vào tai Tiểu đậu đỏ nói thì thầm gì đó, Tiểu đậu đỏ chu miệng một hồi liền cười khanh khách. Hướng Vi ngồi trên ghế sa-lon, ngược lại không thèm để ý đến hai mẹ con nhà này.
“Mẹ, ngày mai con sẽ đi chơi với mẹ.” Tiểu đậu đỏ nói xong, lại chạy đến bên người Hướng Vi, “Mẹ nuôi, mẹ nuôi ôm.”
Hướng Vi lấy lại tinh thần, thấy Tiểu đậu đỏ,cười ôm bé vào trong ngực, “Tiểu đậu đỏ, con nên đi ngủ rồi.”
“Mẹ nuôi, muốn hôn.”
Hướng Vi hôn lên trán bé một cái, Tiểu đậu đỏ cười khanh khách che cái trán từ trong ngực Hướng Vi tuột xuống chạy về phòng. Julie thấy con trai đã chạy về phòng, cười nói với Hướng Vi: “Vi Vi, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon, chị Julie.”
Mới vừa rạng sáng ngày hôm sau, Chu Thần Dật gửi tin nhắn tới nói trưa nay sẽ qua đón cô, Hướng Vi liếc mắt nhìn một cái, trở mình tiếp tục ngủ.
Bốn giờ ba mươi phút chiều, Hướng Vi mở cửa nhìn th