Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341847
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1847 lượt.
h vô lý ra sao, bỗng dưng có chút xấu hổ. Anh ta cố làm mặt nghiêm, nhưng giọng nói không khỏi đã nhẹ nhàng hơn nhiều. “Cô… về sau cô đừng có ăn mặc kiểu như vậy, dọa tôi chết khiếp!” Dọa chết khiếp? Tiêu Thỏ cúi đầu nhìn quần áo của mình, có chỗ nào đáng sợ nhỉ… “E hèm…” Thừa dịp Tiêu Thỏ không chú ý nữa, Triệu Thần Cương bật người đứng lên, khí thế uy phong của một vị trưởng ban lại quay lại với anh ta. “Lịch thi đấu đâu?” “Đây ạ.” Tiêu Thỏ ngẩng lên quay lại vấn đề chính, vội vã lấy lịch thi đấu ra đưa cho anh ta. Bảng biểu rõ ràng, sắp xếp hợp lý, các cặp đấu vô cùng thỏa đáng, vừa nhìn cũng biết nàng bỏ vào đó không ít công sức, Triệu Thần Cương không khỏi có chút tán thưởng trong lòng, hiện ra ngoài ánh mắt. “Sư huynh, có được không?” Tiêu Thỏ lo lắng hỏi. Triệu Thần Cương thu hồi lại vẻ tán thưởng, thản nhiên nói. “Cũng được.” “……” Cũng được? Nghĩa là so với bình thường tốt hơn một chút, so với không được thì tốt hơn rất nhiều. Một tháng qua, đây là lần đầu tiên Triệu trưởng ban nhận xét việc nàng làm là ‘cũng được’ nha, chứng tỏ nàng có tiến bộ! Thế là Tiêu Thỏ lại hớn ha hớn hở. Triệu Thần Cương lại cau có, tôi là nói giảm đi một chút rồi, cô hớn hở cái gì chứ? Làm bộ bình thường chút được không hả! Hai người theo đuổi suy nghĩ riêng mình, nhanh chóng tới chỗ họp. Tuy phản ứng của mọi người không tới mức trời long đất lở như Triệu Thần Cương hồi nãy, nhưng khi Tiêu Thỏ bước vào phòng họp, mọi người tham gia vẫn là không tránh khỏi khiếp đảm. Thật ra cách ăn mặc này của Tiêu Thỏ mà so với trưởng ban Văn nghệ Cố Hân Điềm mà nói, còn tính là gái ngoan đàng hoàng chán. Nhưng chị kia ngày nào cũng mặc như thế, xinh đẹp mấy thì cũng có chút chán. Nhưng Tiêu Thỏ lại khác, cho tới giờ nàng đều mặc quần áo bình thường buộc tóc đuôi ngựa như một cô bé con, giờ bỗng dưng ‘biến thân’ từ một cô bé con thành Tây Thi mỹ nữ, dĩ nhiên sự tán thưởng không thể nào giống nhau được. Thế là ánh mắt mọi người không ngớt ném về phía nàng, cười cười trêu chọc. “Sư muội à, em định đi xem mặt lấy chồng sao?” “Tiêu nữ hiệp, muội chuẩn bị xuất giá sao?” “Má ơi, eo muội ấy còn bé hơn cả bắp tay của ta nha!” Tiêu Thỏ: Hóa ra mình vẫn có eo sao? T____T Tuy bị người người trêu ghẹo, nhưng không khí buổi họp lại lập tức thoải mái hơn nhiều. Lại nói đây là buổi họp Hội Sinh viên đầu tiên mà Tiêu Thỏ tham gia có mặt đầy đủ toàn bộ thành viên của Hội. Nàng vừa cười nói, vừa nhìn quanh xem xét mọi người, trừ những người nàng đã quen mặt, còn có không ít người lần đầu nhìn thấy. Ngay lúc nàng nhìn qua nhìn lại đánh giá mọi người, liền bị một ánh mắt lạnh như băng gây chú ý. Hai người nhìn nhau một giây, ánh mắt kia lập tức lảng đi, nhưng chỉ một giây đó cũng khiến Tiêu Thỏ không nén nổi rùng mình. “Người kia là ai thế?” Tiêu Thỏ lấy cùi chỏ chọc chọc Triệu Thần Cương đang ngồi cạnh. Lần đầu tiên có người dùng cùi chỏ chọc hắn, khóe miệng vị trưởng ban cao ngạo không tránh khỏi nhăn nhúm lại. “Trưởng ban Ngoại giao, Bạch Tố.” “Sao tôi thấy hình như tôi gặp người này ở đâu rồi thì phải.” Nàng nhỏ giọng ghé vào tai anh ta thầm thì. Tuy không thích kiểu sáp đầu lại thì thầm thế này, nhưng lúc Tiêu Thỏ nói, hơi thở của nàng vô tình phả vào mặt anh ta khiến hai má anh ta đỏ hồng lên. “Thì cô ta học khoa Y tá cùng cô mà.” Khoa Y tá? Vậy hẳn là một sư tỷ rồi, bảo sao nhìn quen thế. Tiêu Thỏ không suy nghĩ nhiều, tiếp tục tham gia vào buổi họp. Cũng sắp sáu giờ rồi, buổi họp thật ra chả có ý nghĩa này cuối cùng cũng xong. “Mọi người đều chưa ăn cơm phải không, hôm nay tôi mời ăn!” Hứa Bách Dịch bỗng đề nghị. Lời này vừa thốt ra, lập tức cả một đám người gào thét hưởng ứng. Trong lòng Hứa Bách Dịch cũng thầm sướng như mở cờ trong bụng. Hai tháng nữa là tới kỳ ứng tuyển bầu lại, phải nhân cơ hội này tranh thủ sự đồng tình của mọi người. Ngai vàng Hội trưởng sẽ lại lần nữa rơi vào tay anh ta. Còn đang đắc ý thầm, bỗng dưng anh ta thấy có hai kẻ to gan không coi mình vào đâu định bỏ đi. Nhìn kỹ, một kẻ chính là Triệu Thần Cương, hừ, tên này có bao giờ coi mình ra gì cơ chứ. Còn lại một… ấy nhưng lại là con bé mình mời tới: Tiêu Thỏ! Không được, không thể để nhân tài mình khai quật bị trộm mất như thế được, anh ta bật người đứng lên gọi hai người kia lại. “Thần Cương, Tiêu sư muội, đi cùng nhau đi!” “Tôi/Em có việc bận rồi.” Hai người này gần như cùng lúc lên tiếng khiến mọi người sững sờ. Một lát sau, lập tức cả hội trường loạn như cào cào. “Oa, má nó! Sư muội à, em ăn mặc xinh đẹp như thế không phải là đi hẹn hò với Triệu trưởng ban của chúng tôi chứ?” “Cùng nhau ‘bận rồi’, không phải là có gian tình đấy chứ?” “Trời ơi, Thần Cương huynh ơi, giờ đệ mới biết huynh thích con gái!” … Tóm lại là vô cùng bát nháo, cái gì cũng nói được. Tới giờ Triệu Thần Cương chưa bao giờ gặp phải sự thể thế này, Triệu Thần Cương lập tức đỏ bừng mặt lên. Chỉ có Tiêu Thỏ bình tĩnh giải thích với mọi người. “Mọi người hiểu nhầm rồi, tôi có hẹn ăn tối với bạn trai thôi!” Không ngờ mọi người càng hiểu nhầm thêm. “Oa, đã định ra thân phận rõ ràng rồi kia đấy!” “Không được, đ