Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341864
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1864 lượt.
phải là ngã đập đầu xuống đất nên chạm mạch rồi chứ?
Trong lòng Thỏ Thỏ cuống quít rối loạn, tay chân luống cuống bò xuống khỏi giường. Lúc này nàng vẫn mặc bộ quần áo ngủ rộng thùng thình, lúc bò xuống dưới ống quần bị vén lên, lộ ra đôi chân trắng trẻo thon dài. Thêm nàng vừa cúi người xuống, cổ áo rộng rãi cũng rơi xuống theo, hé ra làn da mịn màng như tơ, động tác của nàng càng bối rối, càng khiến chỗ nào đó như ẩn như hiện lấp ló…
Lăng đại công tử bỗng cảm thấy, có bị ngã một cú thế này cũng không có gì không ổn.
Có điều Tiêu Thỏ làm sao có đầu óc để ý mấy chuyện đó vào lúc này kia chứ. Trong lòng nàng đang vô cùng lo lắng, thò tay ra vỗ vỗ vào mặt Lăng Siêu. “Này này! Lăng Siêu, em đang nói chuyện với anh đó nha!”
Hắn vẫn chỉ trợn trừng mắt nhìn nàng không nói câu nào.
“Anh đừng có doạ em!” Nàng bắt đầu sợ tới mức nước mắt rơm rớm chuẩn bị rơi. “Lần sau em không đạp anh nữa, anh mau nói cái gì đi chứ! Lăng Siêu!”
“……”
“Anh bảo gì cơ?” Nàng cúi đầu thấp hơn một chút, ý là muốn nghe cho rõ hắn lẩm bẩm cái gì, thế là cái cổ áo kia càng rơi xuống thấp.
“……”
“Gì cơ? Em vẫn không nghe rõ!” Lại cúi thấp thêm tí nữa.
“……”
“Anh nói to lên một tí xem nào!” Lỗ tai nàng thiếu điều dán vào miệng hắn rồi nha.
“……”
Cứ dây dây dưa dưa như thế hơn mười phút, cái kẻ mặt dày nào đó rốt cục cũng nhìn no mắt, lăn mình một cái chống tay ngồi nghiêm chỉnh trên sàn nhà, miệng thốt lên với một giọng vô cùng thản nhiên bình tĩnh. “Anh không sao hết!”
“Hả?” Tiêu Thỏ ngẩn ra một lúc, lập tức sắc mặt hạ nhiệt độ xuống lạnh toát: Chưa thấy ai dám lừa đảo mặt dày như anh, thật quá đáng!
Nàng đang chuẩn bị nổi cơn lôi đình, bỗng thấy vẻ mặt Lăng Siêu thay đổi, vô cùng nghiêm chỉnh thốt lên. “Có điều, bà xã à, anh thấy hình như em mua áo lót hơi bị nhỏ quá thì phải!”
Một quả núi lửa đang chuẩn bị bùng nổ, bỗng như bị một thùng nước lạnh toát đổ lên, hoàn toàn tắt ngóm.
“Anh nghĩ em nên mua cỡ to hơn một chút… Mà hoá ra nhìn em bình bình như vậy nhưng kích cỡ thật lại được che dấu tốt thế kia cơ đấy…” Kẻ nào đó tiếp tục nghiêm chỉnh như nói chuyện thời tiết, vẻ mặt còn vô cùng hài lòng như đi shopping gặp hàng vừa ý.
Sắc mặt Tiêu Thỏ từ xanh lè, chuyển sang trắng bệch, rồi biến thành đỏ rực như cà chua chin, biến đổi liên tục không ngớt, cuối cùng cũng… bùng nổ. “Lăng Siêu, anh là đồ LƯU MANH!!!” Nàng chỉ thẳng tay vào mặt hắn, hét toáng lên.
Kẻ nào đó gật đầu đồng ý lập tức. “Dĩ nhiên, cái chính là bà xã em đáng để anh lưu manh !”
Tiêu Thỏ: T_______T
Lại bị ‘lưu manh’ thêm vài lần nữa, buồi sáng sớm cứ thế trôi qua tốt đẹp. Tiêu Thỏ thu dọn hành lý cá nhân chuẩn bị về ký túc xá, Lăng Siêu cũng đã thay quần áo tử tế chuẩn bị đi làm.
Bên ngoài, Quan Tựu cũng đã chuẩn bị xong xuôi.
Đừng thấy anh ta ngày thường không mấy khi mở miệng, thật ra kết quả học của anh ta cũng vô cùng khủng khiếp. Phòng ký túc bốn người bọn họ, học kỳ nào cũng chiếm toàn bộ bốn vị trí hàng đầu của lớp. Lăng Siêu và Quan Tựu đứng đầu từ trên xuống, còn Ngộ Không với Bát Giới đứng đầu từ dưới lên!
Nghe Lăng Siêu nói, về ngành tài chính, Quan Tựu chính là vừa có tài năng vừa có sức lực, ở công ti được Diệp Tuấn khen ngợi vô cùng. Dạo gần đây, công ty họ dường như đang chuẩn bị thành lập một đội làm việc mới, cả Quan Tựu lẫn hắn đều có khả năng được vào.
Đối với công việc đầu tư này nọ, Tiêu Thỏ không hiểu biết tí nào, có điều nàng vẫn vô cùng có thiện cảm với Quan Tựu. Vì sao, từ nhỏ Lăng Siêu vốn không có bạn bè thân thiết mấy, hiện giờ lại có một người bạn thân gần gũi như vậy, dĩ nhiên là nàng rất mừng cho Lăng Siêu.
Lúc kéo vali rời khỏi căn hộ, Lăng Siêu có chút lo lắng. “Hay là anh đi làm muộn một chút, đưa em về trước rồi mới đi?”
Đùa à, để cho anh thêm cơ hội ‘lưu manh’ em chứ gì? Tiêu Thỏ thật sự đã hoàn toàn hiểu rõ bản chất tên kia, từng giây từng phút đều phải phòng cháy (củi khô lửa bốc), phòng trộm (trộm hôn trộm sờ), phòng lưu manh! Thế nên nàng lắc đầu vô cùng dứt khoát. “Không cần đâu, anh cứ đi làm đi, tự em về được rồi!”
Lăng Siêu cũng không cố chấp nài nỉ, chỉ dặn dò nàng kỹ lưỡng. “Nếu mệt quá thì đừng có cố sức, cần thì xin phép quản giáo nghỉ ngơi, biết chưa?” Đã tới kỳ huấn luyện quân sự rồi, sớm nhất là tối nay, muộn là sáng mai nàng sẽ phải xuất phát tới nơi tập huấn. Nói cách khác, lần này tạm biệt nhau, sẽ phải một tháng nữa hai người mới gặp mặt. Tuy nói một tháng vô cùng ngắn ngủi, nhưng đối với hai kẻ thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau từ nhỏ, cũng đủ thấy lâu rồi.
Tiêu Thỏ cũng biết Lăng Siêu lo lắng điều gì, có điều chuyện gì tới cũng phải tới, buồn bã cũng chả để làm gì, chi bằng đối diện với nó bằng tâm trạng vui vẻ có hơn không.
“Yes sir!” Nàng dậm chân, giơ tay chào kiểu nhà binh.
Lăng Siêu có chút bất đắc dĩ, đang định rời đi, bỗng nhiên như nhớ ra cái gì đó, bèn quay đầu nhìn Quan Tựu đứng bên cạnh. “Lão Quan, cậu quay đầu ra chỗ khác.”
Quan Tựu cũng không hỏi han thêm, ngoan ngoãn quay mặt qua một bên.
Tiêu Thỏ còn đang ngơ ngá