Vô Địch Tình Nhân Tới Bấm Chuông
Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.
ần đầu tiên trải nghiệm cái sự nhìn vậy mà không phải vậy! Quản giáo Dương, anh chính là Astro Boy có Cánh tay sắt!
Cơm chiều hôm đó, cả bọn con gái đều hùng hục ăn như hổ đói, hoàn toàn không còn chút hình tượng thục nữ nào, khiến ngay cả dì nấu bếp phụ trách chăm nuôi cũng thấy sợ hãi. “Trời ơi, các thiếu nữ bây giờ sức ăn khoẻ tới vậy sao?”
“Khoẻ cái gì mà khoẻ? Tất cả mới chỉ bắt đầu mà thôi!” Một dì bếp lớn tuổi hơn đứng cạnh bĩu môi, hiển nhiên là đã quá quen thuộc với cảnh này.
“Thế này còn không ăn khoẻ ư? Chị xem, mấy cô bé ai cũng ăn tới ba bốn bát cơm. Con gái em ở trường học mới ăn có hai bát cơm đã kêu no loạn lên rồi.”
“Đó là vì con em ở trường học. Còn ở khu huấn luyện này, ít nhất cũng phải ăn tới sáu bảy bát ấy chứ!”
“Sáu bảy bát? Chị nói thật hay đùa thế?”
“Em cứ chờ mà xem!”
Quả thật đúng như vậy, tới ngày thứ ba của đợt huấn luyện quân sự, cơm do bếp ăn chuẩn bị bắt đầu không đủ…
HỌC QUÂN SỰ LÀ NHƯ THẾ NÀY ĐÂY
Haizzzz, mấy bạn heo nuôi trong chuồng của bộ đội pháo binh thành phố Z gần đây thật sự rất là đáng thương. Không những chất lượng thức ăn (thừa) rất không tốt, ba ngày cũng không ăn nổi mẩu thịt nào, mà thêm vào đó, lượng thức ăn cũng bị giảm thiểu không ít. Chả trách người phụ trách nhà bếp gần đây suốt ngày than ngắn thở dài. “Đám sinh viên tới huấn luyện quân sự, làm heo cũng phải giảm béo theo.”
Tuy các bạn heo hoàn toàn vô tội, nhưng cũng chả có cách nào cả. Ai bảo đám sinh viên bình thường kén cá chọn canh, ăn thịt ăn cá đều chọn nạc bỏ mỡ. Kết quả là giờ chúng bị ép vào khuôn khổ nghiêm khắc của quân ngũ, đừng nói là ăn kiêng, giờ các đồng chí cứ thấy mẩu thịt bé xíu nào là hai mắt sáng loé xanh lè như sói đói gặp gà rừng vậy.
Mỗi lần nhìn thấy tình cảnh này, các chàng binh sĩ vốn rất chờ mong các bạn nữ sinh tươi tắn đến tập huấn chỉ thấy thất vọng não nề. Hoá ra tưởng tượng với thực tế nó lại chênh lệch lớn tới như vậy!
Mà đối với các sinh viên đi tập quân sự này, tưởng tượng với thực tế lại càng chênh nhau tới phũ phàng, đặc biệt là đội Ba của lớp Tiêu Thỏ. Các nàng vốn còn tưởng anh quản giáo họ Dương với gương mặt búp bê dễ mến hẳn sẽ là người dễ tính, nào ngờ đâu chỉ vài ngày sau, bộ mặt ác độc của vị quản giáo này đã lộ ra hoàn toàn. Đội Bốn tập chạy ba vòng, đội Ba các nàng phải chạy sáu vòng. Đội Bốn đứng nghiêm một tiếng, các nàng phải đứng hai tiếng. Đội Bốn đứng nghiêm dưới tán cây, các nàng phải đứng dưới ánh nắng mặt trời… Cứ như thế, càng so sánh càng thấy phân biệt đối xử, dưới sự hành hạ cả về tâm lý lẫn thể xác như vậy, cuối cùng cũng có người hết chịu nổi.
Tiêu Thỏ tuy cũng bị nắng đốt đen da, có điều so với Đổng Đông Đông, tính ra cũng vẫn chỉ là suối nhỏ so cùng biển lớn.
Bạn Đổng Đông Đông tội nghiệp, vì lo ánh nắng quá gắt khiến ảnh hưởng tới sắc đẹp mà đã chuẩn bị trước một cặp kính đổi màu đặc biệt, chỉ cần nắng to thì sẽ hoá thành kính râm, quản giáo có phê bình thì bạn trả lời đó là kính cận có màu. Kết quả, dĩ nhiên phần chung quanh mắt có kính che vẫn trắng nõn nà, nhưng phần còn lại của khuôn mặt thì…
Xét cho cùng, hiệu quả thị giác vô cùng… ờ… đặc biệt.
Tiêu Thỏ cho vàng cũng không dám cười, cuối cùng đến khi không nín nổi nữa mới thốt một câu. « Đông Đông, ta thấy mi ngay cả đến phơi nắng cháy da cũng chọn cách vô cùng nghệ thuật… »
Mặt Đổng Đông Đông lập tức nhăn nhó. “Mi… mi còn nợ ta tiền điện thoại một tháng qua!”
“Đông Đông, mi còn tính toán cái gì? Gói cước của mi hai nghìn phút, có bao giờ mi gọi hết đâu, chi bằng để Thỏ Thỏ với ta giúp mi giải quyết!” Nghê Nhĩ Tư ngồi cạnh bèn đổ thêm dầu vào lửa.
Thế là Đông Đông lại quay khuôn mặt ngược với gấu trúc (gấu trúc mặt trắng mắt đen, còn Đông Đông mặt đen mắt trắng!) sang trừng Nghê Nhĩ Tư gào lên. “Thỏ Thỏ gọi điện cho Lăng Siêu nghe còn hợp lý, mi hà cớ gì cứ cuỗm điện thoại của ta kia chứ? Mi có biết ta vất vả bao nhiêu mới giấu được di động đi hay không?”
“Xì, thèm vào! Mi giấu di động vào cùng với áo lót thôi mà, có gì mà khoe mới khoang?”
Tiêu Thỏ lập tức bị hai cô bạn trước mặt khiến cho đứng hình.
Hạ Mạt ngồi cạnh đó lẳng lặng không nói gì, lôi di động trong túi ra gửi tin nhắn.
Thế là Nghê Nhĩ Tư lại có đề tài mới, chỉ thẳng vào Hạ Mạt mà kể lể. “Mi nhìn Tiểu Hạ mà xem, con bé có dùng áo lót gói di động đâu cơ chứ, mà vẫn qua được một tháng đó thôi!”
Hoá ra giấu di động dùng lén không chỉ có mỗi Đổng Đông Đông. Tiêu Thỏ bỗng dưng cảm thấy mình ngoan ngoãn để người ta tịch thu di động là một việc rất ngốc, vô cùng ngốc!
Bỗng Hạ Mạt buông một câu tỉnh bơ. “Ta giấu di động cùng với quần lót.”
Thế là bạn trẻ Nghê Nhĩ Tư một tháng qua mượn di động của Hạ Mạt không ít lần giờ chỉ còn biết câm nín…
Một trận náo nhiệt cuối cùng cũng qua, trong xe lại trở lại tĩnh lặng như trước. Dù sao tất cả mọi người cũng đã vất vả một tháng qua rồi, tâm trạng có xúc động tới đâu cũng khó mà chống đỡ nổi một cơ thể mệt mỏi. Chỉ trong chốc lát, cả xe đều gậ