Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341865
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1865 lượt.
t gà gật gù ngủ quên.
Tiêu Thỏ cũng mệt chết đi được, cả người lắc lư theo nhịp rung của xe, hai mi mắt cũng ngày càng nặng nề, cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ.
Chẳng biết bao lâu sau, bỗng nàng có cảm giác ai đó đang vỗ vỗ lên mặt mình. “Thỏ Thỏ, dậy thôi! Tới nơi rồi!” Gương mặt Nghê Nhĩ Tư gần sát mặt nàng, to bự tổ chảng khiến Tiêu Thỏ lập tức bừng tỉnh. Có điều nàng ngủ rất say, nên đầu còn đang mơ màng choáng váng, nên cũng vẫn lờ đà lờ đờ đi theo mọi người xuống khỏi xe.
Chờ cạnh cửa xe đã có không ít người nhà của sinh viên. Khoa y tá các nàng chủ yếu là con gái, nên dĩ nhiên người thân bạn trai tới đón cũng nhiều. Cứ một cô gái xuống xe là lại có một nam sinh bật người chạy lại ân cần đón lấy túi hành lý, rồi hai người nhìn nhau cười, không gian toả ra một hương vị hạnh phúc khó tả thành lời.
Mắt nhìn thấy cảnh tượng như thế, lòng Tiêu Thỏ bỗng có chút nóng lên, tim cũng vội vã đập mạnh.
Có khi nào… hắn cũng ở trong số những người tới đón không?
Tuy nàng biết giờ Lăng Siêu hẳn là còn đang giờ làm việc, mà trước khi về nàng còn dặn dò hắn không cần tới đón, nhưng giờ đứng chơ vơ giữa cổng trường thế này, bỗng trong lòng nàng có một chút mong chờ nảy lên. Nàng vươn cổ ngóng nhìn chung quanh, quả thật muốn tìm thấy gương mặt khiến mình nhớ nhung suốt một tháng vừa qua.
Cùng dáng vẻ mong ngóng như Tiêu Thỏ còn có Nghê Nhĩ Tư vốn đi sát phía sau nàng, cũng ngóng chung quanh như thể đang kiếm tìm ai đó.
Cứ như vậy, các cô gái có người thân bạn trai đến đón, ai nấy đều đã tay trong tay mắt nhìn trong mắt tình nồng ý đượm ra về, đám không có bạn trai tới đón thì cũng đã bỏ đi gần hết, chỉ còn lại vài người đứng ở bãi xe, trong đó có bốn nàng.
Tiêu Thỏ không nhịn nổi bèn thầm mắng mình một câu: Hừ, mình làm mình chịu, ai bảo mi kêu hắn không cần tới đón, giờ đứng đây thất vọng làm gì chứ? Quả thật là hết nói mà!
Trong lòng tuy cứng rắn như vậy, nhưng sâu thẳm tận đáy lòng nàng vẫn không nén được nỗi tủi thân, bèn thầm thở dài quay sang Đổng Đông Đông. “Ngộ Không nhà mi đâu rồi?”
“Anh ta vừa về trường đã phải thi lại, năm nay anh ta có ba môn chưa qua!” Thấy vẻ mặt khinh bỉ của Tiêu Thỏ, nàng ta không quên bổ thêm một câu. “Hừ, anh ta còn đỡ hơn Bát Giới, Bát Giới có tận bốn môn phải thi lại kìa!”
Thế là hai bạn Tôn Thế Ba và Chu Văn Vũ đang ngồi trong phòng thi bỗng hắt xì một cái rõ to cùng một lúc, liền quay sang nhìn nhau.
Thày giám thị lập tức gõ bàn nghiêm giọng. “Không được trao đổi bài bằng mắt! Hai cậu có muốn qua môn này không hả?”
Bọn Ngộ Không không tới, thế nên phòng các nàng bốn người hoàn toàn không có ai giúp, đành phải tự thân vận động vác hành lý về ký túc thôi. Đúng lúc đó, có một bóng người từ xa tiến lại, dáng vẻ có chút quen quen.
Tiêu Thỏ nhìn kỹ, hoá ra là Hội trưởng Hội Sinh viên đã lâu không gặp, Triệu Thần Cương đi về phía bọn họ, cả người mặc đồ tây màu đen nghiêm chỉnh. Nói cũng lạ, bình thường anh ta toàn mặc quần áo thể thao, đi đường thì lắc qua lắc lại đảo qua đảo lại như kiểu đứng còn không vững. Thế mà hôm nay bỗng dưng lại mặc áo sơ mi quần âu đàng hoàng, đi đứng nghiêm chỉnh vững vàng, thật sự có dáng dấp của Hội trưởng Hội sinh viên nha.
Tiêu Thỏ còn đang ngạc nhiên, Triệu Thần Cương đã tới trước mặt các nàng, vươn tay đón lấy hành lý của một trong số họ.
Mọi người sững sờ ba giây, ánh mắt hoàn toàn tập trung vào túi xách anh ta đang cầm trên tay, sau đó dần dần chuyển ánh mắt hướng lên trên, về phía gương mặt giờ đang đỏ bừng lên xấu hổ của… Nghê Nhĩ Tư.
“Má ơi! Hai người… hai người… ấy ấy với nhau từ lúc nào thế hả?” Đổng Đông Đông hầu như là hét toáng lên, khiến người đi đường chung quanh không thể không quay sang nhìn.
“ Mi vặn bớt volume một tí đi được không, cái gì mà ấy ấy với nhau? Bọn ta là quang minh chính đại, tự do luyến ái có được không hả?” Nghê Nhĩ Tư mặt đỏ như cà chua chín lập tức lên tiếng bào chữa, có điều giọng cô bé hoàn toàn không hề có chút khí thế mạnh mẽ nào, mà nghe giống như một cô thiếu nữ e lệ xấu hổ hơn.
Vẻ mặt vốn kiêu căng ngạo mạn của Triệu Thần Cương giờ cũng hơi hơi hồng lên. Trông hai người thật sự giống một đôi tình nhân đang mặn nồng, đừng nói là người ngoài sáng suốt, đến người ngốc dùng đầu ngón chân cũng có thể nhìn ra.
Đoạn gian tình này tới vô cùng đột ngột, khiến cả Tiêu Thỏ cũng vô cùng kinh ngạc. “Hai người, hai người đến với nhau từ lúc nào thế hả? Sao ở Hội Sinh viên mà ta cũng hoàn toàn không biết tí gì thế?” Chuyện động trời như vầy mà cái đám chuyên buôn lê bán táo ở Hội Sinh viên còn không thấy nhắc đến, thật sự hai bạn này rất có khả năng giữ bí mật nha.
“Thật ra… là mới tháng này…” Nghê Nhĩ Tư rốt cục cũng trả lời vào đúng câu hỏi.
“Tháng này?” Đông Đông tò mò hỏi. “Tháng này không phải chúng ta đi tập quân sự sao? Đừng bảo hai người các mi gặp gỡ trong mộng rồi hẹn hò cả đời chứ?”
“Không phải!” Mặt Nghê Nhĩ Tư lại đỏ rực lần nữa. “Bọn ta… chỉ là… gọi điện thoại tâm sự…”
Tiêu Thỏ cuối cùng cũng hiểu vì sao lúc ở trên xe Đổng Đông Đông vẫn than