XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341740

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1740 lượt.

ẫu, tới lúc ăn cơm nhớ cho hai đứa chúng nó cùng ăn với nhau.
Do quyết định sai lầm này, khiến cho toàn bộ cơm cháo của Lăng Siêu trực tiếp bị Tiêu Thỏ chiếm mất. Mọi việc diễn ra được một thời gian, có lần Lăng Siêu đói lả tới mức không có khí lực đứng lên khỏi chỗ ngồi, mà Tiêu Thỏ mỗi ngày đều phởn phơ vui vẻ, tinh thần so với ở nhà còn tốt hơn.
Lăng Siêu hiền lành thế là cũng nổi danh.
May thay, sự việc này được cô bảo mẫu ở nhà trẻ phát hiện, vì không muốn bị các phụ huynh trách cứ, cô liền mỗi lần bới cơm múc cháo đều trộm múc cho hai đứa nhiều hơn mọi người.
Vì vậy, Lăng Siêu rốt cục không còn bị đói, còn Tiêu Thỏ càng được ăn nhiều.
Nhà trẻ so với ở nhà ăn cơm thích hơn nhiều, thế nên làm cho Tiêu Thỏ sướng phát điên, mỗi buổi sáng đều gào thét mẹ mang nàng đi nhà trẻ, mẹ nàng có khi vội vã giặt nốt đồ nấu nốt cơm hơi chậm lại một chút, nàng liền khóc nháo loạn lên.
Vì không muốn mấy cái váy mới vừa làm cho con gái bị nước mắt làm hỏng, mẹ nàng liền tìm mẹ Lăng Siêu nhờ giúp đỡ, hàng sáng lúc mang Lăng Siêu đi, liền thuận tay đem cả Tiêu Thỏ đi cùng.
Mẹ Lăng Siêu khi đó có một chiếc xe đạp Phượng hoàng trị giá một đồng hai mươi tư xu, Lăng Siêu được ngồi giỏ phía trước, Tiêu Thỏ ngồi ghế bé ở sau, hai đứa hàng ngày đứa ngồi trước đứa ngồi sau xe Lăng nương tới nhà trẻ, mỗi lần ra đường đều gặp mấy bà đứng tuổi tụ tập nói chuyện phiếm trêu chọc.
“Chị Lăng à, lại mang con trai con dâu đi nhà trẻ đấy ư?”
Chị Lăng ngại ngùng cười cười, thuận tay giữ chặt nàng Tiêu Thỏ đang ngọ nguậy phía sau háo hức đòi nhảy xuống, thầm nghĩ. “Không thể để cô con dâu tương lai này ngã đau được!”
Theo cách nào đó mà nói, Lăng nương là một người phụ nữ rất có khả năng đọc thấu tương lai.
Lăng nương cứ như thế đạp chiếc xe đạp nhỏ, buổi sáng đưa, buổi chiều đón, gió qua mưa lại vẫn chiếu cố hai đứa nhỏ trong hai năm ròng, mãi tới khi Tiêu Thỏ cùng Lăng Siêu tới lớp mẫu giáo lớn, chiếc xe đạp kia cuối cùng bị hỏng.
Phương tiện giao thông duy nhất trong nhà bị hỏng, Lăng nương quyết định mang theo hai đứa nhóc đi bộ tới nhà trẻ. Lúc đó tập thể nhà bọn họ cũng không quá xa nhà trẻ, chỉ cần ra khỏi cửa đi thẳng tới trước, xuyên qua một cửa lớn, dọc theo một con sông nhỏ lại thêm một đoạn đường là tới.
Khi đó Tiêu Thỏ đi bộ thực rất nhanh, nhảy nhót lăng quăng một hồi liền bỏ lại Lăng Siêu chầm chậm bước sau lưng nhiều lần, Lăng nương liền yêu cầu hai đứa nắm tay nhau đi đường.
Lăng Siêu không chịu, dấu biến tay sau lưng, oanh một cái chạy tới sau lưng mẹ trốn.
Tiêu Thỏ lại mặc kệ, mẹ nuôi kêu nàng làm gì nàng làm nấy, mẹ nuôi bảo nàng nắm tay Lăng Siêu, đương nhiên nàng không thể để mẹ nuôi thất vọng được. Vì thế nàng phốc một cái vọt đến sau lưng Lăng nương túm lấy tay Lăng Siêu.
Lần đầu tiên nắm tay bạn cùng tuổi, mềm mềm nhũn nhũn, thật thoải mái mà.
Lăng Siêu giãy dụa vài cái không rút tay ra được, cuối cùng đành chịu thua.
Vì thế mỗi ngày sáng sớm hay chiều muộn mọi người đều có thể thấy, trong nắng sớm hoặc ráng chiều, có một cô bé con nghênh ngang trên đường, lôi kéo tay một cậu nhóc, mặt cậu nhóc kia hoàn toàn không có chút tình nguyện nào, nhăn nhăn nhó nhó đi phía sau cô nàng. Sau lưng bọn họ có một thiếu phụ hiền lành đi theo trông chừng bọn hắn, mặt luôn có nét tươi cười vui vẻ.






VÀO TIỂU HỌC
Sau đó, Tiêu Thỏ bảy tuổi, tới lúc vào tiểu học. Hôm tới đăng ký, mẹ Lăng Siêu cũng mang theo con mình tới đó.
Trường học bắt mỗi đứa nhóc đăng ký học phải kiểm tra năng lực, nếu bình thường có thể trực tiếp nhập học, còn một số nhóc không phải bình thường liền khuyên cha mẹ chúng cho học trước lớp vỡ lòng tập đọc. Tiêu Thỏ bất hạnh nằm trong đống số ít đó. (Thương thay, nàng chưa đi học đã bị đúp (= =’))
Mẹ nàng thì không thấy vấn đề gì, nhưng Tiêu Thỏ thì sống chết không chịu.
Nếu nàng phải học vỡ lòng tập đọc, Lăng Siêu không phải sẽ hơn nàng một lớp sao? Làm gì có tỷ tỷ học thua đệ đệ một lớp bao giờ? Tiêu Thỏ không phục, quấn quít lấy mẹ nhất định phải học lớp một.
Gia sư đầu tiên là một thày giáo về hưu, dạy được hai ngày liền lắc đầu bỏ đi, miệng còn niệm như niệm kinh. « Gỗ mục không thể khắc hề, trẻ đần không thể dạy hề… »[2'>
Mẹ nàng không hiểu ông già này dạy dỗ được cái gì, thế là quyết định tìm một gia sư trẻ hơn dạy con gái.
Mời đến người thứ hai, là cháu gái của Vương nãi nãi, hàng xóm nhà bà nội Tiêu Thỏ, nghe nói cô gái này hồi đi học chính là chuyên ngành sư phạm nha, thành tích đặc biệt tốt nha.
Đáng tiếc, mới dạy được hai ngày, cô gái kia liền viện cớ trong nhà có việc, thu thập hành lí chạy trốn.
Còn về việc sau đó Vương nãi nãi có qua nhà bà nội, nói chuyện có nhắc tới cháu gái mình nộp đơn lên trường học xin đổi chuyên ngành, đều là sau này, có thể xem nhẹ. (Chỉ có thể dùng một từ: khủng!)
Vì vấn đề gia sư của con gái, Tiêu nương phiền não không nguôi, lúc phơi quần áo trong sân chung của tập thể liền vô tình nói với mẹ Lăng Siêu, mẹ hắn lập tức đề nghị. “Chi bằng để cho