Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341799
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1799 lượt.
vào. Nghê Nhĩ Tư nghịch ngợm trêu. “Hay là… trong nhà sư phụ các anh là một con yêu tinh nên không dám mang tới?” “Cũng có thể lắm a…” Trong lúc cả đám người thoải mái vui vẻ bàn tán, chỉ có mình Tiêu Thỏ là mặt hết xanh mét lại đỏ ửng rồi trắng bệch, vô cùng đặc biệt. Ngươi mới là yêu tinh, cả nhà các người mới đều là yêu tinh! (Ha ha ha, Tiêu Thỏ nhận mình là bà xã rồi đó nha!) Ngay lúc nàng nghiến răng nghiến lợi thầm mắng những người kia, ánh mắt Lăng Siêu bỗng như cố ý như vô tình liếc một cái về phía nàng, như cười mà không cười, vẻ mặt bình tĩnh ung dung nhìn diễn trò hay trước mặt khiến cho Tiêu Thỏ nổi giận. “Cũng có thể là vì yêu tinh không muốn ăn thịt Đường Tăng.” Tiêu Thỏ chen lời. Đổng Đông Đông cười. “Vậy yêu tinh thật là ngu ngốc! Thịt Đường Tăng có thể làm cho người ta trường sinh bất lão nha, con yêu tinh nào mà lại không muốn ăn chứ?” “Chắc gì nào!” Tiêu Thỏ cố tình lườm qua Lăng Siêu một cái. “Ai cũng nói thịt Đường Tăng có thể trường sinh bất lão, nhưng đã có ai thật sự nếm thử đâu? Nói không chừng ăn xong không những không có trường sinh bất lão, mà còn bị táo bón đi ngoài nữa kìa!”[59'> “Vậy…” Đổng Đông Đông quả nhiên không trả lời được, đúng là trong Tây Du Ký vẫn chưa thấy con yêu tinh nào ăn được thịt Đường Tăng, cũng không khác gì phim hoạt hình mèo đuổi chuột, tới giờ Tom nào có ăn thịt được Jerry đâu. Tiêu Thỏ vênh mặt nhướng mày nhìn Lăng Siêu. Hừ! Da trắng thịt béo không chắc đã là Đường Tăng, mà cũng có thể là Ngưu Ma Vương biến thân. Xuất gia đi tu không nhất thiết đều tứ đại giai không[60'> coi mọi thứ là hư ảo, mà cũng có thể là Cưu Ma Trí độc ác[61'>. Mọi người vừa đi vừa tán gấu, chủ đề về Đường Tăng và yêu tinh rất nhanh đều bị gạt qua một bên. Có thể nhận ra, Ngộ Không là một gã luôn luôn tạo không khí vui vẻ hài hước, mà tình cờ Đổng Đông Đông cũng là một cô nương mồm năm miệng mười, do đó suốt đường đi, mọi người đều liên tục cười nói vui vẻ. Nhưng thân ở giữa đám người vui vẻ ấy, Tiêu Thỏ rõ ràng không hề có tâm tình tốt như vậy. Nàng vừa đi vừa lén quan sát Lăng Siêu, hắn bước đi không nhanh không chậm phía sau, không tự nêu ra chủ đề, cũng không tham gia trò chuyện, có điều thỉnh thoảng trên mặt lại hiện ra một vẻ tươi cười thần bí khó lường, khiến trong lòng nàng như có kiến bò trên chảo vậy. Cứ như vậy thẳng đường tới ký túc xá nữ sinh, Nghê Nhĩ Tư bỗng thần thần bí bí kéo Tiêu Thỏ qua một bên thì thào. “Thỏ Thỏ, mi có thấy gã sư phụ kia bộ dạng rất là tuấn tú không?” Hả? Tiêu Thỏ sửng sốt, cũng gượng cười. “Có chút chút…” “Gì mà chút chút? Phải nói là đẹp trai mê người! Không được, đã vào chùa thì phải cúng Phật, làm gì phải làm cho trót[62'>, chúng ta không thể lãng phí một cơ hội tốt như vậy, lát nữa lúc về tới chỗ cửa ký túc, mi đi hỏi số điện thoại của anh í đi nha!” Tiêu Thỏ ngán ngẩm, mặt mũi sầm sì hỏi. “Không cần khoa trương như thế chứ? Hơn nữa… Tại sao lại là ta đi?” “Bởi vì…” Nghê Nhĩ Tư không dám nói mình không đủ can đảm, ậm à ậm ừ một lúc mới thốt lên. “Bởi vì mi xinh nhất trong đám mà!” Tiêu Thỏ lảo đảo, thiết chút nữa ngã lăn ra đất. Chị hai à, chị tìm ra cái cớ này cũng thật quá miễn cưỡng đi. >___< Thấy Tiêu Thỏ không đồng ý, Nghê Nhĩ Tư cũng có chút cuống, mắt thấy ký túc xá nữ đã tới gần, nàng vội nói. “Mi không đi, ta đi vậy!” Không biết vì sao, vừa nghe cô nàng nói thế, trong lòng Tiêu Thỏ bỗng có chút khẩn trương không rõ, liền buột miệng. “Đừng!” “Thế thì mi đi đi!” Nghê Nhĩ Tư vừa dứt lời, bất ngờ không báo trước đẩy Tiêu Thỏ một cái. Cô nàng này được lắm, lúc bê sách thì kêu không có sức, vậy mà đẩy người thì mạnh thế này, Tiêu Thỏ không để ý bị đẩy một cái, loạng choạng hai bước, tình cờ thế nào liền ngã ập xuống ngay gần Lăng Siêu. Nàng vừa ‘ôi’ một tiếng, thân hình chuẩn bị ngã xuống đã được Lăng Siêu đỡ lấy. Lòng bàn tay hắn ấm nóng kinh người, hơi nóng thấm qua lớp vải áo phông chạm vào làn da nhạy cảm bên hông nàng, khiến Tiêu Thỏ có chút hoảng hốt thất thần. (sắc lang lộ mặt!) Lúc này, những người đi trước cũng đã nghe thấy tiếng kêu của Tiêu Thỏ lập tức quay đầu lại xem sao, vừa thấy tư thế này của hai người, mặt lập tức sững sờ. Không phải chỉ là trượng nghĩa hào hiệp giúp mang sách về thôi sao, làm sao lại cũng có thể tạo ra tình huống đầy rẫy mùi vị gian tình thế này? Tiêu Thỏ cuống quýt tới mức mặt mũi đỏ bừng, thật muốn túm bàn tay hắn trên eo nàng bỏ ra, nhưng hắn lại cố tình không chịu buông tay, lại còn di tay xuống dưới kéo mạnh, cố ý vô tình đem nàng ôm thẳng vào lòng, miệng còn ra bộ tốt bụng nhắc nhở. “Ấy, sư muội cẩn thận chút!” Rõ ràng là hắn ăn đậu hũ chiếm tiện nghi của người ta, còn giả bộ ra vẻ ta đây người tốt, mặt không đỏ tim không loạn nhịp, quả là cảnh giới cao nhất của đám sắc lang mà! (sắc lang này… dĩ nhiên là level cao rồi!) Cuối cùng, đến lúc Tiêu Thỏ chuẩn bị nhịn không nổi muốn hét lên, hắn lại đột ngột buông tay lễ phép lui lại phía sau vẻ mặt đầy quan tâm lo lắng. “Cô em không sao chứ?” Không sao cái đầu nhà ngươi ấy! Tiêu Thỏ bắt đầu giận tới mức muốn mắng chửi người. “Không sao không sao…” Nghê Nh