Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341812
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.
hắn… AAAAAAAAAAAAAA! Thật muốn ngửa mặt lên trời hét toáng lên a! >____<
TẶNG QUÀ?
Thời tiết ngày càng lạnh, thoáng chốc đã sắp tới cuối học kỳ. Tiêu Thỏ dù không phải rất thông minh, nhưng cũng may là đi học bình thường cũng rất chăm chỉ, nên học hành không đến nỗi quá vất vả. Nhưng Nghê Nhĩ Tư thì khác, thế nên cô nàng đành thoát khỏi cái mỹ danh Thục Phạn Thập Tam Lang hoặc động vật ngủ đông, bắt đầu ngày nào cũng lôi Tiêu Thỏ tới thư viện học bài.
Cứ như vậy được vài ngày, tới thứ tư, Bộ Giáo dục tổ chức một đợt phụ đạo tâm lý trước khi thi, nghe nói là để chuẩn bị tinh thần cho toàn bộ sinh viên năm nhất trước cuộc thi đầu tiên.
Nhắc tới phụ đạo tâm lý, Tiêu Thỏ lập tức phản xạ có điều kiện nghĩ đến Giang Hồ. Không phải lại là anh ta chứ?
Lại nói, Tiêu Thỏ cũng vô cùng oan uổng a. Thật ra giữa Giang Hồ và nàng vốn không thù không oán, vốn là không nên ra tay mạnh như thế. Nhưng ai mà ngờ được Giang thái tử gia dáng vẻ cao lớn mạnh mẽ như vậy lại không chịu nổi vài cú đòn, thật là phí cơm phí gạo hơn hai mươi năm qua mà! (Bó tay, tưởng em hối hận gì, hóa ra là chê bạn Giang Hồ yếu xìu, ờ mà nghĩ, bạn Siêu Siêu nhà ẻm cũng vì nếm đòn mà đi học bóng rổ để khỏe lên còn gì)
“Anh ấy gãy xương tay nha, hôm đó tớ nhìn thấy ở ký túc xá, thấy anh ấy bó bột tay mà.”
“Nghe nói là ngã cầu thang phải không nhỉ? Lần trước tớ thấy trên mặt anh ấy cũng có vết thương!”
“Ngã cầu thang?”
Cả đám nhìn nhau một hồi, im lặng một hồi, có kẻ xem chừng rành rẽ mọi việc liền thốt lên đầy cảm thán. “Xem ra bạn gái Giang sư huynh là cọp cái không chừng.”
Mọi người gật đầu lia lịa. “Gia môn bất hạnh a, gia môn bất hạnh a…”
Tiêu Thỏ ngồi trên nghe xong mặt đen thui, nghe là biết Giang thái tử gia từ nhỏ tới lớn chưa bị ai đánh bao giờ, ngã cầu thang xuống ư? Lý do nhảm nhí như vậy cũng nghĩ ra được!
Hết buổi phụ đạo tâm lý, Nghê Nhĩ Tư vừa định lôi Tiêu Thỏ đi thư viện, lập tức bị Đổng Đông Đông kéo lại.
“Không được, chiều nay Thỏ Thỏ là của ta!”
“Nhà mi có lão Ngộ Không rồi, còn muốn cướp Thỏ Thỏ nhà ta làm gì?” Nghê Nhĩ Tư cảnh giác nhìn lại.
“Sư thái, đừng có thần kinh bất ổn thế có được không hả?” Sư thái là một trong số hàng loạt ‘tên gọi thân mật’ của Nghê Nhĩ Tư, bởi nàng vốn theo chủ nghĩa ăn chay, đến con gián bé xíu cũng không đành lòng đập chết, nên bị gán cho ngoại hiệu là ‘sư thái’.
“Mi đừng có sư thái này sư thái kia thế chứ, làm vậy ta thật sự cảm thấy giống như gọi Diệt Tuyệt sư thái[80'> không bằng!”
Đổng Đông Đông lập tức dùng giọng trẻ con ngây thơ cao vút của mình mà gào lên. “Nghi Lâm tiểu sư muội, có thể cho ta mượn Thỏ Thỏ nhà mi trong nửa ngày không nào?”
Nghê Nhĩ Tư cuối cùng cũng đứng hình trong gió. Mi mới là ni cô, cả họ nhà mi mới là ni cô! >_____< “Đông Đông, mi muốn đi mua cái gì?” Tiêu Thỏ không hiểu ất giáp gì cả bị Đổng Đông Đông kéo đi dạo phố, nhất thời có chút không hiểu nàng ta muốn gì. “Mua quà!” “Sao lại quà?” “Quà cho Ngộ Không chứ sao?” “Sinh nhật Ngộ Không à?” “Đồ ngốc!” Đổng Đông Đông rốt cục chấp nhận thất bại với suy nghĩ ngây thơ của Tiêu Thỏ, nên làm một bài giảng nghiêm chỉnh. “Ai bảo chỉ có sinh nhật mới cần đưa quà chứ? Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày có bao nhiêu ngày lễ để tặng quà cơ mà.” Tiêu Thỏ trước sau như một, mờ mịt không hiểu. “Cho ví dụ giùm đi?” “Sao trên đời lại có con bé chả lãng mạn gì cả như mi nhỉ?” Đổng Đông Đông chỉ còn biết lắc đầu bất đắc dĩ. “Để chị đây giảng cho mà nghe, một năm, ngoài sinh nhật hai người, còn có lễ Tình nhân của phương Tây, lễ Tình nhân Trắng, lễ Thất tịch[81'>, 8/3 Quốc tế Phụ nữ, 1/5 Quốc tế Lao động, 1/6 Quốc tế Thiếu nhi, 1/10 lễ Quốc khánh, 9/9 âm lịch lễ Trùng cửu[82'>, lễ Trung Thu, rồi còn một vài lễ ít quan trọng hơn như xuân phân thu phân, lập hạ lập đông, đại hàn tiểu hàn[83'>, … Tóm lại chỉ cần là ngày có tên gì đó, đều có thể kỷ niệm cùng nhau mà!” (Hoa mắt, chóng mặt với nàng này, 4 ngày đầu tiên còn hiểu được, đến lễ Lao động với Quốc khánh cũng tặng quà lẫn nhau thì… khiếp quá =)) ) Tiêu Thỏ bị tràng liệt kê ngày lễ này của Đông Đông khiến cho đầu hoa mắt váng, mãi một lúc sau mới có thể yếu ớt hỏi lại. “Còn tiết Thanh minh[84'> thì sao?” “Thì có thể cùng nhau lên núi tế bái tổ tiên a!” Cuối cùng Tiêu Thỏ không còn gì để nói nữa rồi. “Mi với Lăng Siêu không phải chỉ kỷ niệm mỗi sinh nhật cùng nhau chứ?” Đông Đông dùng một thứ ánh mắt chuyên dùng với sinh vật lạ ngoài hành tinh để nhìn Tiêu Thỏ. “Ơ… thật ra bọn ta còn cùng nhau đi tảo mộ Thanh minh a!” Do người đã khuất của hai nhà đều được an táng ở cùng một nghĩa trang, nên lần nào đi nhà nàng cũng đi cùng xe với nhà Lăng Siêu a. Đổng Đông Đông rốt cục tuyệt vọng. “Ta thật sự khâm phục hai đứa bọn mi! Mi đừng bảo ta hai người quen nhau lâu như vậy còn chưa bao giờ hẹn hò chính thức với nhau nhé!” Tiêu Thỏ: “… Hồi trước bọn ta thường… hẹn nhau đi học chung.” Đối diện với một cặp đôi không hiểu biết tận dụng hoàn cảnh gia tăng tình cảm, trong lòng Đổng Đông Đông trào dâng cảm xú