Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341814
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.
sau chính là lễ Giáng Sinh rồi mà nàng vẫn còn do dự ngại ngần không muốn gọi điện cho Lăng Siêu.
Cứ dùng dằng mãi như thế, khiến Nghê Nhĩ Tư vốn luôn tự xưng là kẻ dùng dằng quyết định lâu nhất trong phòng cũng đều nhịn hết nổi. “Thỏ Thỏ, bình thường lúc ta mượn bình nước nóng của mi, mi đều không ngại ngần gì mà cãi cọ không cho ta mượn, sao bây giờ một việc cỏn con thế mà cũng phải so đo ngại ngần hả???”
“Chuyện này không giống thế!” Tiêu Thỏ nhăn nhó: Lăng Siêu có phải bình nước nóng đâu…
“… Trời trở lạnh, anh nhớ mặc đủ ấm. Tối đừng ngủ muộn quá!”
Bên đầu kia điện thoại bỗng lặng như tờ, một lúc lâu sau hắn mới dùng một giọng rất kìm nén vì còn phải che dấu cảm xúc mà khàn khàn nói với nàng. “Biết rồi, bà xã thân yêu!”
Tiêu Thỏ lại thêm một lần nữa mặt mũi méo xẹo.
Dập điện thoại xong, Lăng Siêu dựa vào ban công, dõi mắt nhìn lên. Rất nhiều ánh sao lấp lánh như được đong đầy trông đôi mắt đen của hắn, ánh mắt vốn thường ngày lãnh đạm lạnh lùng giờ bỗng ngập tràn sự dìu dàng và tình ý.
Ngộ Không cười hề hề chạy lại, gian xảo hỏi. “Sư phụ, khả năng chịu đựng của người không đủ nha, ai từng nói phải chờ sư mẫu gọi điện tới hử?”
“Chờ ư?” Lăng Siêu thu hồi ánh mắt dịu dàng hồi nãy lại, giờ lại quắc lên. “Chờ nữa thì sẽ cưới muộn đẻ muộn, không tốt!” Dứt lời, người đã biến vào trong phòng. (Bó tay Siêu Siêu =)) )
Để lại một mình chàng Ngộ Không sững sờ tại chỗ, một lúc sau mới thấy tiếng anh ta khe khẽ tự thán. “Sư phụ, không ngờ nha, người còn khẩn trương hơn đệ tử a…”
Trưa hôm sau.
Do trong lòng vô cùng áy náy hối hận về chuyện làm hỏng điện thoại của Tiêu Thỏ, Đổng Đông Đông vừa ăn trưa xong là sống chết kéo tay Tiêu Thỏ đi, miệng không ngớt nói phải giúp nàng ăn mặc cho đẹp đẽ.
Tiêu Thỏ vừa nhìn thấy nào chai nào lọ nào hộp nào que dùng để trang điểm, đầu muốn nổ tung. “Không cần phiền toái như thế, chỉ là đi ăn cơm chung thôi mà!”
“Không được, mi sao có thể không chú ý đến vẻ bề ngoài của mình thế hả? Tốt xấu gì thì hôm nay cũng là buổi hẹn hò chính thức đầu tiên của mi và Lăng Siêu kia mà!”
“Đúng thế, nhất định phải ăn mặc trang điểm cho cẩn thận!” Nghê Nhĩ Tư cũng góp miệng.
Kết quả, dưới sự vừa áp bức vừa dụ dỗ của hết kẻ nọ người kia, lần đầu tiên Tiêu Thỏ biết thế nào là trang điểm.
Đừng nhìn vào vẻ bề ngoài như học sinh cấp hai của Đổng Đông Đông mà nhầm, nàng ta vốn vô cùng rành rẽ chuyện trang điểm nha. Mục đích là để cho bản thân nhìn trong chững chạc một chút, nên mỗi lần nàng lên mạng đều rất chăm chỉ nghiên cứu các biện pháp trang điểm, sau một thời gian cũng gần thành chuyên gia. Giờ đây nàng ta không ngớt xoa xoa vẽ vẽ trên mặt Tiêu Thỏ như thể một nghệ nhân trang điểm thứ thiệt vậy.
Khuôn mặt Tiêu Thỏ vốn rất dễ thương, nhưng chưa bao giờ trải qua một cuộc ‘tu sửa chỉnh trang’ nào, nên luôn lộ vẻ mộc mạc. Nhưng dưới đôi bàn tay khéo léo của Đông Đông, lại giống như một viên kim cương vốn chưa được mài giũa giờ bóng nhoáng lên. Đến lúc trang điểm xong xuôi, Nghê Nhĩ Tư đứng bên cạnh học tập cũng không nén nổi mà thốt lên. “Thỏ Thỏ, cuối cùng ta cũng hiểu Lăng đại công tử tại sao lại thích mi rồi, hóa ra mi vốn là một mỹ nữ!”
Tiêu Thỏ còn đang chờ Đổng Đông Đông thoa son nốt lên môi, liền giật mình đánh thót một cái, khiến cho tí nữa thì cắn phải thỏi son.
“Tư Tư, mi đừng có làm người khác giật mình thế chứ?” Nàng vừa chùi chùi chỗ son bị lem vừa nhăn nhó.
“Ta nói sai gì nào? Không tin mi đi hỏi lớp trưởng đáng kính của chúng ta xem!”
“Đúng là một mỹ nữ!” Đổng Đông Đông nghiêm trang gật đầu.
Lần này, Tiêu Thỏ chỉ biết méo mặt.
Từ nhỏ tới lớn, bạn bè người thân gặp nàng, nếu khen cũng chỉ nói mấy câu kiểu như ‘Thỏ Thỏ nhà ta thật đáng yêu!’ hay là ‘Tiểu Thỏ thật là có sức sống!’ rồi thì ‘Thật là dễ nuôi!’ các loại… Nói tóm lại, trừ mẹ nàng luôn miệng nói con gái mình thật xinh đẹp, vốn không có ai dùng hai chữ xinh đẹp mà để cạnh tên nàng hết.
Giờ đột nhiên có tới hai người cùng nói mình xinh đẹp, khiến Tiêu Thỏ cảm thấy khó mà tin nổi.
“Không tin mi tự nhìn xem!’ Nghê Nhĩ Tư tiện tay với lấy cái gương để trước mặt nàng.
Vừa nhìn, quả thật trông nàng xinh xắn hơn hẳn trước khi, đặc biệt là làn màu nhũ nhẹ ở mi mắt dưới của nàng lóng la lóng lánh, nhìn qua vô cùng động lòng người khác.
“Ô ta còn phát hiện ra da mi còn trắng hơn ta nha!” Nghê Nhĩ Tư duỗi cánh tay ra so.
Hai người so sánh một hồi, Tiêu Thỏ cũng giật cả mình, mình trắng ra từ khi nào thế nhỉ?
“Mắt mi cũng to hơn mắt tan ha!”Đổng Đông Đông chỉ chỉ mắt mình. Do nàng ta trang điểm nhiều nên nhìn qua mắt to hơn người khác nhiều. Giờ cả hai người cùng trang điểm, mới phát hiện ra mắt Tiêu Thỏ cũng rất to tròn vậy.
Từ làn da lại bàn tới mắt, từ mắt bàn tới mũi… Tóm lại từ trên xuống dưới, ngay cả vòng 1 của nàng cũng không tránh khỏi ‘bàn tay khám xét’ của Đông Đông.
Tiêu Thỏ: sao tự dưng mình có cảm giác là con vật nuôi chuẩn bị mang ra chợ bán đi thế nhỉ?
Tiêu Thỏ sống trên đời gần hai mươi năm rồi, lần đầu tiên mới phát hiện ra té ra mì