Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341813
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1813 lượt.
nh vốn là một mỹ nữ.
Mỹ nữ trang điểm xong, mặc bộ váy ngắn Đổng Đông Đông vừa mua, xỏ chân vào đôi giày cao gót của Nghê Nhĩ Tư tặng, đôi chân thon dài được ôm kín bằng chiếc quần tất đen, mái tóc dài buông lơi xuôi theo cổ được uốn hơi cong một chút, dây chuyền lung linh trên làn da trắng trẻo, cùng với lớp nhũ bạc phủ lên mi mắt càng thêm lấp lánh dưới ánh đèn.
Dưới nhà, cả đại sảnh vốn trang hoàng theo chủ để Giáng Sinh long lanh, nàng lập tức trở thành tiêu điểm thu hút không ít ánh mắt. Ngay cả hai nhân viên bảo vệ đang ngồi dưới chân ký túc xá cũng đều bị vẻ đẹp mĩ miều này cuốn hút.
“Tuổi trẻ thật là tốt, giá như tôi cũng có thể trở lại những tháng năm thanh xuân ấy thì thật tốt biết bao!”
“Vậy bác có thể đi xem tiểu thuyết dành cho tuổi thanh xuân ấy, gần đây có một cuốn khá hay đó nha!”
“Tiểu Thuyết gì?
“ ‘Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang’, vô cùng trẻ trung, nam chính cũng rất tuấn tú!”
“À, cuốn đó tôi cũng biết, có điều tác giả của nó có vẻ hơi biến thái thì phải…”
Sắc trời dần tối, cây đèn đường đầu tiên trong sân ký túc cũng đã được thắp sáng lên. Chung quanh rộn rã tiếng đàn ca vui vẻ, các sinh viên đi lướt qua nhau, trên mặt cũng ngập tràn vẻ tươi cười. Không ít những câu chuyện lãng mạn cùng đang chờ đợi khai hoa kết quả.
Bỗng dưng, mọi âm thanh chung quanh dường như biến mất, Tiêu Thỏ ngẩng lên nhìn, lập tức cũng muốn ngưng thở.
Đầu kia của con đường nhỏ được ánh đèn đường chiếu sáng, một người con trai mặc áo lông trắng toát đang chậm rãi bước về phía nàng, đôi mắt hàm chứa nét cười vui vẻ. Trong cái phông nền vốn rộn rã giờ trở thành yên lặng không một tiếng động, khoảnh khắc ánh mắt hắn và ánh mắt nàng gặp nhau, lập tức trở thành vĩnh hằng…
BÀ XÃ, ANH YÊU EM.
Sách vở có câu ‘tâm linh tương thông’[85'>, rõ ràng vẫn còn cách nhau xa tới mức nhìn không rõ mặt người kia, nhưng chỉ cần liếc thấy một bóng dáng mơ hồ là có thể nhận ra nhau.
Mãi tới khi hai người tới gần, Tiêu Thỏ mới sững sờ một chút.
Hôm nay Lăng Siêu mặc một chiếc áo khoác màu xám, bên trong là áo len cổ chữ V màu trắng, giản dị nhưng không mất đi phần tao nhã. Con người tuấn tú kia chậm rãi tiến lại gần nàng, tới lúc nhìn rõ nàng, cũng không tránh khỏi ngẩn ngơ.
Hắn biết Tiêu Thỏ vốn không phải kiểu con gái khiến người khác liếc mắt một cái mà cảm thấy diễm lệ khó quên, nhưng nàng có vẻ đẹp của riêng mình. Lúc rời giường, có vẻ mê ly của đôi mắt mơ màng chưa tỉnh, khi mỉm cười hai hàng lông mi khe khẽ lay động đầy đáng yêu, khi làm nũng đôi môi nhỏ chu lại khẽ cười, khi bị bắt nạt ủy khuất thì nhíu mày nhăn nhó đáng thương… Tóm lại, nàng chính như một quả cà tím, thoáng qua thì không có vị nào đặc biệt, nhưng ghép với món nào cũng có thể nảy ra tất cả các loại hương vị. (ack ack, có ai ví bạn gái giống thức ăn thế này không hả???)
Hóa ra hắn không thích nàng mặc váy, Tiêu Thỏ thất vọng não nề, biết thế không mặc, kệ cho Đổng Đông Đông gào thét.
Trong lòng Lăng Siêu lại thầm tính cái khác: Mặc váy ngắn tất đen như vậy, quyết không thể để gã con trai nào khác nhìn thấy, độ nguy hiểm sẽ rất cao! (=.= Biết ngay mà! Tính sở hữu chủ quyền lại nổi lên rồi).
Hai người trong lòng đều có suy nghĩ riêng, đi ra khỏi khu ký túc một hồi vẫn yên lặng không mở lời.
Bỗng nhiên, Tiêu Thỏ vươn tay tóm lấy Lăng Siêu, nhào cả người vào trong lòng hắn, dựa hẳn vào ngực. (Oa… Thỏ Thỏ chủ động a!)
Động tác nhỏ bé này mối bất mãn tràn trề về cách ăn mặc của bạn gái trong lòng Lăng Siêu lập tức biến mất tăm không thấy đâu. Không ngờ nàng lại chủ động như vậy, nhiệt độ ấm áp của cơ thể nàng ào tới trong lòng hắn, trái tim cũng theo đó mà ấm áp hơn. Hắn khẽ cong cong khóe môi lên đầy thỏa mãn, rồi vươn tay ra choàng qua eo nàng. Đấy mới là dáng vẻ nên có của một cặp tình nhân đi chơi lễ chứ! Lăng Đại công tử bề ngoài nhìn vô cùng bình tĩnh ung dung tự tại, cơ mà trong lòng suy nghĩ tư tưởng đã sôi trào đến cấp độ cao, trái tim cũng đã đập loạn trong lồng ngực.
Giờ phút đó, tim Tiêu Thỏ cũng đang loạn nhịp không kém.
Nàng đang nghĩ: Rất nguy hiểm, thiếu chút nữa thì trẹo mắt cá thôi, về sau mình sẽ nhất quyết không đi giày cao gót nữa! (Oa, dịch đoạn này mém té ghế lăn ra đất cười!)
Sự thật cho thấy, đầu óc biến thái và bản tính ngây ngốc tự nhiên vẫn có khoảng cách khác biệt a…
Tuấn nam mỹ nữ, trai thanh gái lịch muôn thuở xưa nay đều khiến người khác động lòng chú ý, giờ lại còn âu yếm đi cùng nhau, chỉ trong chốc lát đều khiến cho không ít ánh mắt chăm chú ngắm nhì. Lúc đầu Tiêu Thỏ còn vui vẻ, dù sao cũng là lần đầu tiên nàng được người khác ngưỡng mộ kia mà, nhưng chỉ một lúc sau, trong lòng lập tức phiền muộn.
Một người nhìn ngó chỉ trỏ, cảm giác không tệ nha. Hai người chỉ trỏ nhòm ngó, còn coi là thỏa mãn lòng tự tôn. Ba người nhòm ngó chỉ trỏ, có chút cảm giác bay bổng tự hào. Đến người thứ tư thứ năm thứ sáu chỉ trỏ nhòm ngó… tại sao bỗng dưng lại có cảm giác như người ngoài hành tinh bị nhốt trong sở thú th