Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341815

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1815 lượt.

ế nhỉ? T_____T
Vì muốn cái cảm giác khó chịu đấy biến đi chỗ khác, Tiêu Thỏ đành phải cố gắng chuyển sự chú ý của mình ra chỗ khác vậy.
“Tối nay ăn gì anh?”
“Ăn cơm Tây được không? Cũng hợp với ngày lễ hôm nay mà.”
Hôm nay là đêm Giáng Sinh, không ít nhà hàng đồ Tây đều trưng biển Bữa tiệc Giáng Sinh, lựa chọn này cũng không tồi. Có điều từ nhỏ Tiêu Thỏ do ảnh hưởng từ ba mình, nên vốn không thích thú lắm với đồ ăn Tây phương.
Thấy nàng không trả lời, Lăng Siêu hỏi lại. “Sao thế, em không thích?”
Tiêu Thỏ vừa định gật đầu, bỗng nhớ ra tối nay là Giáng Sinh, hẳn Lăng Siêu phải vất vả lắm mới tranh thủ được thời gian tới ăn cơm cùng nàng. Nàng cũng không muốn làm phức tạp làm chi, nên chỉ còn cách chuyển đề tài khéo léo. “Cũng không hẳn, chỉ là bỗng dưng em muốn ăn món sườn xào chua ngọt của anh làm mà thôi.
Lời nói này quả thật diệu kỳ, vừa có thể chuyển đề tài vừa có thể nhân tiện nịnh nọt người ta một tí[86'>. Quả nhiên ánh mắt vỗn trầm tĩnh như nước của Lăng Siêu liền hiện lên nét cười vô cùng giảo hoạt. “Vậy lát nữa anh nấu cho em ăn nhé.”
Nàng còn tưởng hắn nói đùa. “Tốt quá!”
“Nhưng mà ăn xong em rửa bát đấy!”
“Không thành vấn đề!”
Hai người vừa đi vừa cười nói thảo luận xem ăn tối món gì, mãi tới khi tới cửa siêu thị, Tiêu Thỏ mới giật mình. “Đến siêu thị làm gì?”
Mua đồ ăn!”
“Mua đồ ăn?” Tiêu Thỏ lắp bắp kinh hãi. “Không phải bảo ăn đồ Tây sao?”
“Bà xã, cả một đường chúng ta vừa thảo luận rõ ràng nấu món ăn gì, em không định nuốt lời đấy chứ?”
Tiêu Thỏ không biết nói gì. Vừa rồi… vừa rồi không phải nói giỡn sao? >____<
Lăng Siêu vốn không hay nói đùa, vào siêu thị lập tức thẳng tiến chọn đồ nấu ăn, rồi đi ra trả tiền nhanh chóng, sau đó như thể làm phép thuật, một chốc Tiêu Thỏ đã thấy mình bị dẫn đến một khu chung cư gần đó, lên lầu, đứng trước một căn hộ chờ Lăng Siêu lấy ra chìa khóa mở cửa.
Tiêu Thỏ mặt hồ đồ ngây ngốc theo sau hắn, không khác gì một thiếu nữ bị bán đi mà không hay biết.
Thế này là thế nào? Sao Lăng Siêu lại có nhà ở đây? Không chờ nàng hiểu ra, Lăng Siêu đã tìm thấy chìa khóa mở cửa, nhanh chóng xách đồ đạc vừa mua tiến vào bếp bắt đầu nhóm lửa nấu bữa tối phục vụ bà xã.
Căn hộ nhỏ này cấu trúc rất đơn giản, phòng bếp kiểu Mỹ, thông với phòng khách. Người ngồi trong phòng khách có thể nhìn rõ người trong bếp nấu nướng. Thấy Lăng Siêu vào nhà lập tức vội vã nấu cơm tối, Tiêu Thỏ cũng không tiện hỏi han nhiều, cũng chỉ tiến vào ngồi dựa lên ghế sô pha nhìn hắn nấu nướng.
Không thể không thừa nhận một điều, nhìn Lăng Siêu nấu cơm là một việc vô cùng hưởng thụ và khoan khoái thư giãn[87'>.
Rõ ràng chỉ là một việc vô cùng thường thức trong cuộc sống, vào tay hắn lại sinh ra thêm vài phần tao nhã trong đó. Nhìn qua những bước nấu không nhanh không chậm, hắn lại làm vô cùng thanh thoát như mây trôi nước chảy, đặc biệt là khi nhìn đến vẻ mặt hắn khi cắt thái thức ăn, ánh mắt chăm chú sâu thẳm như thể muốn hút người khác vào bên trong chìm đắm không thôi.
Tiêu Thỏ bỗng nhớ tới một câu: Đàn ông khi nấu cơm là lúc gợi cảm nhất.
Giờ đây, Lăng Siêu quả thật vô cùng là gợi cảm a…
Đang còn mê mẩn tâm hồn treo ngược cành cây, bỗng thấy hắn đột nhiên quay lại, giương đôi mắt đen nhìn thẳng vào nàng, thấy vẻ mặt si mê của nàng xong, khóe môi lập tức khẽ cong lên nhè nhẹ. “Ngồi ngây ngốc ở đó làm cái gì? Còn không ra đây giúp anh sao?”
Đang say sưa nhìn lại bị hắn nói vậy khiến cho Tiêu Thỏ có cảm giác có tật giật mình, liền vội vã bước vào bếp giúp một tay.
Nói là giúp một tay, thật ra đến nửa tay cũng chả cần nàng giúp, cái cần cắt gọt hắn cũng cắt gọt xong, cái cần rửa hắn cũng đã rửa sạch sẽ xong, Tiêu Thỏ chỉ còn biết đứng sau lưng hắn, thi thoảng thò tay đưa cho lọ dầu ăn lọ muối lọ tương lọ dấm, còn phần lớn thời gian còn lại chỉ là đứng đó nhìn hắn nấu ăn ở khoảng cách gần hơn hồi nãy. (Hóa ra chàng tạo điều kiện cho nàng ngắm cho đã a!)
Khác với lúc nãy ngồi xa xa nhìn, giờ đứng gần ngắm hắn nấu ăn, lại có một cảm giác thân thiết đặc biệt. Nàng bỗng nhiên nhớ ra vài năm trước khi hắn lần đầu tiên nấu cho mình ăn, khi đó chuyện cảm tình giữa hai người còn chưa thật sự rõ ràng, cảm giác mông lung mờ ảo ấy giờ rõ ràng như làn hơi nước bốc lên từng đợt trên bếp nấu cơm, khiến người ta có chút ấm áp ngọt ngào trong lòng.
Không biết vì sao, bỗng nhiên nàng rất muốn ôm hắn.
Lúc hai tay Tiêu Thỏ vòng từ sau lưng qua bụng hắn, tay Lăng Siêu vốn đang đảo đồ ăn trên bếp bỗng sững lại. Cảm giác ấm áp của người nàng dán vào lưng hắn khiến hắn như thấy trong đầu dáng vẻ nàng đang dụi dụi cọ cọ mặt vào lưng mình.
Cô gái này quả thật là đáng yêu mà.
Hắn mỉm cười, tiếp tục động tác trên tay còn dang dở, nấu tiếp món sườn xào chua ngọt mà nàng thích ăn nhất. Hắn còn nhớ vẻ mặt nàng vô cùng thích thú lần đầu tiên hắn nấu cho nàng, từ lúc ấy trong lòng hắn cũng đã đặt quyết tâm, về sau cả đời này sẽ nấu ăn cho nàng.
Hạnh phúc đôi khi rất đơn giản, một món ăn ngon, một cái ôm, vậy là đủ rồi. (Ôi ngọt ngào chết đi đượ