Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Nhỏ Ngoan Ngoãn

Con Thỏ Nhỏ Ngoan Ngoãn

Tác giả: Luyện Nghê Thái

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 134960

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/960 lượt.

tắm và ngủ.
Nhưng khi Nguỵ Mễ Miễn rời giiường, lúc nào cũng thấy một tờ giấy được dán trên tủ lạnh, bên trong tủ lạnh là những thức ăn Lý Túc chuẩn bị sẵn, Nguỵ Mễ Miễn thích ăn nhiều nấm, Nguỵ Mễ Miễn thích uống nước ép trái cây, Nguỵ Mễ Miễn thích ăn cơm hơn tất cả, Nguỵ Mễ Miễn thích ăn cá nguội, Nguỵ Mễ Miễn thích buổi điểm tâm có cái này cái kia đủ dinh dưỡng lại đầy mĩ vị.
Cơm trưa được đưa trực tiếp tới công ty, ngoại trừ phần ăn của Mễ Miễn, còn đưa thêm vài phần tới, gọi là hối lộ miệng của bọn họ trước.
Thế là cả phòng quan hệ xã hội đều nghiêng về - một bên ủng hộ Lý Túc.
Bữa ăn tối, thỉnh thoảng Nguỵ Mễ Miễn sẽ đi bộ đến quán ăn, có lúc sẽ gặp được Lý Túc trong phòng bếp, hoặc đang bận rộn giao thiệp,có lúc sẽ không gặp, bởi vì anh còn có việc ở phòng nghiệp vụ.
Nhưng bất kể có gặp Lý Túc hay không, Nguỵ Mễ Miễn cũng bị đám nhân viên quán ăn nhiệt tình lôi kéo, hoặc là thử món ăn mới, hoặc là tách một bàn bên ngoài cho Mễ Miễn ăn cơm.
Sau khi ăn xong, Nguỵ Mễ Miễn vội vàng giúp mọi người rửa chén, dọn bàn hoặc quét dọn, vừa không quấy nhiễu phòng bếp, cũng không đụng đến quầy thu ngân, lại có thể giúp mọi người chút công sức.
Vì bị hối lộ thức ăn thế nên, phòng quan hệ xã hội thất thủ, lại kéo theo phòng nghiệp vụ thất thủ, sau đó đến lão tổng của công ty, trong một tháng ngày nào cũng được vui vẻ mà ăn đồ ăn ngon, món nào trong thực đơn cũng bị ông chỉ điểm ăn tất, sau khi thoả mãn mới lấy danh nghĩa của công ty ký hợp đồng, sau này nhân viên công ty giải trí Nam Thạch sẽ ăn thức ăn của quán ăn Lý Túc mang tới, công ty sẽ bố trí nhà ăn cho nhân viên đồng thời tiền thuê sẽ giảm một nửa.
Động tác Lý Túc nhanh nhẹn, nhanh chóng cùng chủ quán ăn bàn bạc, bước tiến lần này có ảnh hưởng trực tiếp đến tiền lương của người quản lý như anh, anh lại có cổ phần trong tiệm ăn này, đem số tiền của cổ phần này gửi vào ngân hàng, tốc độ tiền tăng cao đến không ngờ.
“Mễ Miễn của mình chỉ quả nhiên mang may mắn đến.”
Ngày nghỉ, Lý Túc lười biếng ngồi phịch xuống so pha, đem Nguỵ Mễ Miễn ôm vào trong ngực, cắn cắn gương mặt mềm mại của cô một cái lại một cái, tiếp theo hà tay xuống xoa nhẹ cái em nhỏ của cô.
Nguỵ Mễ Miễn sợ nhột, chỉ có thể la lên nho nhỏ cầu xin tha thứ.
Một tay Lý Túc giữ cô thật chặt, còn một tay thì chậm chậm đùa giỡn cô.
Người cô có chút thịt, chẳng phải gầy, độ đàn hồi của da cô rất tốt, lại trắng nõn, mềm mại, vừa sờ đến, thì đã không dứt ra đựơc tựa như bị nam châm hút vậy, ngửi một tí, người cô có mùi sữa, giống như mùi của em bé, Lý Túc luôn vừa cắn cắn cô lại vừa dùng chóp mũi đâm đâm cô.
Nguỵ Mễ Miễn chơi đùa mệt mỏ dùng đôi mắt ngập nước đen nhanh uỷ khuất vạn phần nhìn anh chớp chớp mắt, khó khăn lôi lòng thương hại của anh ra.
Anh đại nhân đai lương buông tha cho Mễ Miễn, sau đó túm chặt lấy tay, chân cô, cùng nhau nằm trên ghế sopha.
Cơ hồ cả người đều dính lấy nhau, Nguỵ Mễ Miễn xấu hổ, ngay cả chóp mũi cũng nóng lên.
Tay Lý Túc vuốt ve trên đỉnh ngực nhỏ nhắn của cô.
Nơi đó xúc cảm cực tốt.
Nguỵ Mễ Miễn đáng thương vừa xấu hổ vừa quẫn bách, lại tự trách mình buổi sáng không chịu tập thể lục hại mình bây giờ lực bất tong tâm, mấy lần phản kháng, cũng bị cường lực trấn áp, cuối cùng chỉ còn biết khuất phục, nếu không thì phải làm sao bây giờ?
“Mễ Miễn, chúng ta buộc Bao Canh lại rồi dẫn nó đi công viên không?”
Lý Túc không có ý tốt nheo mắt nhìn con mèo đực nhỏ đang nằm trên lưng ghế salon, nhe nhanh múa vuốt nhìn anh.
Hai người này lại đấu với nhau rồi. Nguỵ Mễ Miễn vội vàng ngẩng đầu nhìn.
Móng vuốt của Bao Canh cứ nhè mu bàn tay của Lý Túc mà cào cào, còn Lý Túc thì ỷ vào cánh tay dài, lực lại mạnh mà ăn hiếp Bao Canh, dễ dàng chọc điên con mèo này, anh chỉ hận không thể đem cái loài ghê tởm này cuộn tròn lại rồi quăng nó đi.
Lý Túc không để ý đến quốc vương bệ hạ đang gầm rú, anh chỉ lấy tay che cái đầu nhỏ của Bao Canh, khoảng cách bị dao động làm cho Bao Canh càng kích động hơn, trong cổ họng không ngừng phát ra tiếng kêu “gừm gừm”, sau đó bóp chặt một cái.
Nguỵ Mễ Miễn đau lòng muốn chết.
“Anh mau buông Bao Canh ra đi! Khi dễ một con mèo mà là anh hùng sao?” Con thỏ nhỏ một khi tức giận xù long thì cũng sẽ rất hung dữ, giống con mèo kia, toàn thân phát ra tia giận dữ.
Lý Túc làm nhiều người tức giận như vậy, không thể làm gì hơn là giả bộ làm mặt vô tội buông tay.
Bao Canh vừa đạp một cái lên đầu anh dương dương đắc ý, Nguỵ Mễ Miễn vội vàng bôi thuốc lên vết thương cho anh, móng vuốt của Bao Canh lâu rồi không có cắt, thật sự rất bén.
Lý Túc không để ý đến vết thương nho nhỏ này, một cái tay khác cầm cái dây buộc trên cỗ nó, thừa dịp nó không chú ý, liền ném cả thân nó ra xa, sau đó nhanh tay lượm một vốc thức ăn lớn qăung ra cho nó.
Bao Canh đang tức giận phát điên bỗng thức ăn được dâng tới miệng, lập tức vui vẻ ăn, không gây sự nữa, chờ Nguỵ Mễ Miễn chăm sóc vết thương của Lý Túc xong Bao Canh cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để lên đường.
“Đi thôi.” Lý Túc dùng tay bị thương cầm lấy