Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Nhỏ Ngoan Ngoãn

Con Thỏ Nhỏ Ngoan Ngoãn

Tác giả: Luyện Nghê Thái

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 134944

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/944 lượt.

i, nhìn xem có tốt hay không, năn nỉ cô nhóc đáng thương này sẽ tự động dính sát thôi.
Trên ti vi đều diễn như thế mà, không đúng sao?
Ai cũng nghĩ như thế.
Thế là Nguỵ Mễ Miễn đụng phải người từ bốn phương tám hướng, toàn bộ thời gian đều bị theo đuổi đến tận chân.
Trong phòng giải lao, cũng vô tình gặp được người đàn ông đang đứng đấy đưa cho cô ly trà.
Khi cô đi đưa công văn thì cũng có người đàn ông nhìn cô mỉm cười.
Lần đầu tiên vào thang máy thì ít nhất cô cũng phải nhận được bốn, năm món quà nhỏ.
Sau đó cô quyết định đi thang bộ để trốn, thật không may, ở đó cũng có người chờ cô đến mà bày tỏ tình yêu thâm sâu của mình.
Ngay cả khi cô đi vào nhà vệ sinh, cũng có người chờ cô ở cửa chỉ để đưa cho cô tờ khăn giấy, ở trên còn phun nước hoa lên, thiếu chiếu nữa làm cô thơm chết .
Nguỵ Mễ Miễn cảm thấy thực sự cô không thể sống cuộc đời thế này được.
Các nhân viên ở phòng quan hệ xã hội thì có lẽ là thật tâm thương cô, thấy con thỏ nhỏ bị doạ đến hoa dung thất sắc, đến sắc mặt cũng không còn tươi tắn nữa, bởi vì bị áp lực lớn nên chút lông tỏ này sắp rụng cả rồi.
Cứ tiếp tục như vậy, con thỏ này cũng không biết yêu là gì.
Thế là các đồng nghiệp lòng tràn đầy yêu thương, rối rít nhận lấy những công vụ vụn vặt trên tay Nguỵ Mễ Miễn, cũng không còn sai bảo cô phải đi qua đi lại những phòng khác để mang hoạ nữa, Nguỵ Mễ Miễn được mọi người cưng như trứng mỏng… Không phải, là được mọi người trong phòng bảo vệ mới đúng.
Ôn giám sát (chủ nhiệm phòng quan hệ xã hội) cùng với nữ vương bệ hạ của phòng nghiệp vụ có gian tình… Không phải, chỉ số nồng nhiệt yêu thương luôn ở level max, tin tưởng đặt Nguỵ Mễ Miễn bên cạnh Ôn Khả Khâm là tốt nhất, thế nên tạm tời Nguỵ Mễ Miễn liền tạm thời giao cho Ôn Khả Khâm.
Lòng tốt của Ôn Khả Khâm càng ngày càng cạn kiệt… Không không không, anh ta là một người lương thiện chân chính, anh ta dễ dàng tha thứ cho Nguỵ Mễ Miễn ở bên cạnh mà xộc lên xộc xuống liên tiếp gây tai hoạ.
Làm đổ nước, ngã chồng tài liệu, ướt máy tính, áp rách màn hình…
Trên mặt Nguỵ Mễ Miễn không còn một giọt máu, cơ hồ muốn khóc lên.
Ôn Khả Khâm lại còn nhẹ nhàng trấn an cô: “Không sao, không sao, cô không bị thương là tốt rồi, đừng lo lắng.”
Haiz, quả thực là một người đàn ông tốt mà!
Thân là bạn gái với tình yêu cuống nhiệt Trình Hiểu Huy – nữ vương phòng nghiệp vụ, cũng không hề phản đối việc từ sáng đến tối Nguỵ Mễ Miễn bên cạnh bạn trai nhà mình, theo lời nói của cô chính là: “Hai người đều là động vật ăn cỏ, dễ dàng bị hạ gục thì có thể gian thanh gì chứ?”
Lời nói này thật là không tính đến bản năng đàn ông của Ôn Khả Khiêm, chẳng thèm để nó trong mắt.
Đáng tiếc Ôn Khả Khâm không im lặng như bình thường, anh ta lập tức đi thẳng đến phòng nghiệp vụ tìm nữ vương đại nhân.
Đầu tiên là nồng nhiệt chào đón, sau đó cùng với nữ vương này cuồng nhiệt vừa hôn vừa cúi thấp mặt, đó lựng tỏ vẻ ngượng ngùng…
Các đồng nghiệp nam chung quanh chỉ mong đợi có thế, phấn khởi nhìn chằm chằm, lại bị cái liếc mắt của Ôn chủ nhiệm nhiệm liền không có khí thế mà quay mặt đi.
Các đồng nghiệp nữ sùng bái nữ vương, mọi người mặt đỏ loạn tim, trong lòng đều hô Nữ Vũ Thần Bệ Hạ thiên thu vạn đời, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.
Một bên Nguỵ Mễ Miễn lòng tràn đầy hâm mộ, nghĩ thầm, rốt cuộc thì khi nào Lý Túc mới nghỉ ngơi đây? Mặc dù cô không thích lăn trên giường lắm, nhưng mà cái loại nhiệt tình zíu zíu zíu gì đó rất đáng yêu, cô cũng rất muốn!
Nữ Vũ Thần bệ hạ liếc cô một cái.
“Nguỵ Mễ Miễn.”
“Dạ!”
“Hôm nay, sau khi xong việc, em được nghỉ ngơi hai ngày với ngày chủ nhật, đừng để chị thấy em nữa nhé”
“Hả!?” Mặt Nguỵ Mễ Miễn vẫn mờ mịt.
“Không đợi cô hiểu lời Trình Hiểu Huy nói là có ý gì, Lý Túc liền xuất hiện ngay sau đó.
Nguỵ Mễ Miễn bị một tay anh xốc lên, nhét vào trong ngực giống như nhào nặn bột mì.
Nữ vương bệ hạ viết: “Lý Túc có công ký hợp đồng, được phép nghỉ ngơi ba ngày, không cho ra khỏi phòng nửa bước”
“Cảm ơn quản lý.” Lý Túc nhoẻn miệng cười.
Người khác nhìn thấy nụ cười của anh, chắc chắn sẽ cảm thấy như ánh mặt trời anh lãng, nhìn lâu chắc chắn sẽ mù mắt, còn với Nguỵ Mễ Miễn, cô chỉ thấy được hàm răng trắng đều, thẳng tắp, hàm răng này chắc chắn có thể cắn đứt cái cổ nhỏ bé của cô, Nguỵ Mễ Miễn nghĩ tới đấy, cơ thể bất giác run cầm cập.
Mà cô cư nhiên bị Lý Túc xách đi như thế.






Nguỵ Mễ Miễn còn không kịp thoát ra tiếng kêu than vãn, ngay cả ánh mắt cầu cứu cũng chưa đưa, thì đã thấy anh đã kéo cô đi trước mặt Nữ Vũ Thần.
“Mễ Miễn thích anh sao?” Lý Túc cúi đầu bình bình đạm đạm hỏi.
Bon họ không ở phòng khách, không ở phòng tắm lại càng không phải ở phòng của cô. Cô bị Lý Túc ôm đặt trên đùi trước mặt là một cái gương to, dài, phản chiếu hình ảnh bên ngoài, là phòng của Lý Túc.
Cái dưới mông Lý Túc là cái giường trong phòng anh.
Nói cách khác, Nguỵ Mễ Miễn ngồi trên người Lý Túc, mà Lý Túc lại đang ngồi trên giường.
“Mễ M