XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342718

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2718 lượt.

phải thở hổn hển, thật đúng là bị kích thích mà.
Chị Hồ ngồi xuống, nhìn tôi cười ha hả, hỏi: “Nha đầu, ta nói có đúng không?”
Tôi gật đầu theo bản năng, sau đó liền lắc đầu, “Không phải, không phải!” sợ lời nói của mình không có sức thuyết phục, còn kéo tay áo lên, để lộ dấu thủ cung sa (1)cho chị ra xem, “Em vẫn chưa thất thân đâu! Chị đừng nói bậy.”
“Nói bậy? Ngươi vẫn là xử nữ không sai, nhưng là nói ngươi gần đây không có bị kích thích, thì là nói gạt người khác!” chị Hồ liếc nhìn dấu thủ cung sa trên cánh tay tôi, rồi cười khẩy,
“Cái này thì có tác dụng gì chứ, không phải là xử nữ (con gái còn trinh), ta cũng có cách điểm cho ngươi tám mười cái y hệt!”
Oạch, dấu thủ cung sa mà điểm tám, mười cái sao? Chị Hồ này thật không phải là người xuyên thời gian chứ? Sao lời nói còn mạnh bạo hơn người hiện đại vậy?
“Không tin?” chị Hồ hỏi, “Nếu không tin vậy chúng ta thử đi.”
Tôi toát mồ hôi, điểm trên người nhiều dấu thủ cung sa như vậy, thì còn gọi là dấu thủ cung sa sao? Thế thì không phải thành da mẫn cảm sao!
“Không cần, không cần!” tôi vội nói, “Thế này vẫn dễ nói hơn, chỉ là chị đừng bỏ những mục mụn trên người em xuống là được rồi, em không muốn ngủ với lão hoàng đế đâu!”
Chị Hồ liếc tôi một cái, chậm rãi nói: “Tiểu nha đầu, ngươi trốn thế này cũng không phải cách, há chẳng phải lãng phí tuổi thanh xuân sao?”
Tôi muốn lãng phí sao? Ở đây chỉ là lãng phí tuổi thanh xuân ư, đây chính là lãng phí sinh mạng đó.
“Vậy em phải làm sao?” tôi chau mày vẻ mặt đau khổ nói, “Chị Hồ cũng thấy rồi đó, mọi người đều nói vào gia đình danh gia vọng tộc sâu như biển, em bây giờ đã vào hoàng cung rồi, cũng không phải là biển, mà là thủy tinh cung! Em phải làm thế nào? Cho dù em có thể chạy trốn, nhưng những cung nữ của em thì sao? Cũng không thể gói lại mà mang theo!”
Chị Hồ nhìn tôi, cũng chau mày.
“Đúng rồi! Chị Hồ,” tôi chợt nghĩ đến vài thứ, “Chị biết dùng độc, có thể khiến cho người uống thuốc giả chết không?” tiểu thuyết hay nói vậy, sau đó có thể đem người đó đi thần cũng không biết mà quỷ cũng không biết!”
“Thuốc giả chết?”
“Đúng, cho em uống thuốc giả chết, như vậy có thể lén bỏ trốn, sẽ không liên lụy những người bên cạnh em.”
Chị Hồ suy nghĩ một hồi, rồi nói: “Loại thuốc này ta có thể bào chế ra.”
Tôi vui mừng, nhìn chị Hồ tràn đầy hy vọng.
“Nhưng mà, nha đầu,” chị Hồ nhíu mày nói, “Cách này của ngươi vẫn không được, ngươi có nghĩ tới chưa? Ngươi là một quý phi, mà không nói chết vì bạo bệnh thì sẽ có người không bị liên lụy hay không, cho dù có qua được, chuyện hậu sự của ngươi tuyệt đối sẽ không đơn giản, có thể ngươi sẽ được chôn trong lăng mộ hoàng tộc, ngươi leo ra được sao? Đến lúc đó đã bị người ta chôn sống rồi!”
Vừa nghe chị Hồ nói vậy, nghĩ đến chuyện như vậy, tôi liền như quả bóng xì hơi, chẳng còn chút sức lực.
Lại bàn bạc với chị Hồ, chị ta cũng chẳng có cách nào hay. Tiểu thái giám đợi bên ngoài có hơi sốt ruột, nói là phải quay về thưa lại với hoàng đế, đành phải tiễn chị Hồ, nhưng chị Hồ quả là bạn chí cốt, cho tôi biết bao nhiêu thứ tốt, gần đến lúc sắp ra về còn không quên nhỏ giọng dặn dò tôi, nếu ngày đó dấu thủ cung sa biến mất thì tìm chị ấy, chị ta nhất định có thể làm nó trở lại. Tôi toát mồ hôi lần nữa! Gượng cười cảm ơn ý tốt của chị ấy.
Thời gian dài dằng dặc cũng qua được mấy ngày, tôi đối với việc bay ra khỏi chốn thâm cung này đã không còn hy vọng.
Ngày hôm đó làm Nam Cung Việt bị thương, tôi biết, nhưng mà còn cách gì chứ? Bây giờ cho anh ta một phát còn đỡ hơn là cứ từ từ xẻo thịt anh ta, đau ít lúc nào cũng dễ chịu hơn đau nhiều.
Không ngờ anh ta có tình cảm với tôi, tuy những lúc ở cùng anh ta, tôi cũng đã động lòng, cứ cho rằng đó là bệnh mê giai của tôi tác quái, chung quy đối với giai đẹp, ai cũng sẽ hoang tưởng. Cũng cảm thấy giữa hai người như có chút tình cảm tồn tại, nhưng cứ cảm thấy nó luôn mịt mờ, trước giờ chưa từng nghĩ sau này sẽ thế nào, bây giờ nhìn rõ nó mịt mờ thế này, mới phát hiện, tôi thật sự chẳng có tí vốn nào trong mớ tình cảm này.
Tình của anh ta quá lớn, tôi nhận không nổi, nếu như không báo đáp lại tình cảm với người ta, tôi thà lựa chọn không nhận tình cảm này.
Thừa Đức cũng mấy ngày rồi không có tin tức, không rõ trong lòng là tình cảm gì, đối với anh ta, tôi đã mơ hồ rồi, lý không rõ ràng đạo không sáng tỏ, biết rõ anh ta là thuốc phiện, nhưng bản thân vẫn cứ nghiện. Anh ta và Nam Cung Việt không giống nhau, tôi đã tự nói với bản thân mình, anh ta là người phóng khoáng, phong lưu, tình cảm của anh ta có thể nhận vào thả ra tự do, giống như những lúc anh ta thân mật với tôi có thể phanh lại bất cứ lúc nào, cho nên, cho nên sau này tôi trở về hiện tại, anh ta cũng chẳng có tổn hại nào.
Có lẽ, không đợi đến lúc tôi quay về, anh ta đã chán ngấy rồi, tôi tự chế giễu mình. Có lẽ, tôi đối với anh ta mà nói, chỉ là thứ mới lạ và kích thích nhất thời thôi.
Tôi nghĩ, tôi và Thừa Đức, chơi xong trò chơi tình ái, thì lúc tôi trở về, cũng là lúc game over, tôi sẽ tiếp tục cuộc sống ở