Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342280
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2280 lượt.
>Tào Đức vội gọi người đến đưa Diệu Dương trở về, qua một hồi lâu, Hoàng đế dần dần thấy mệt mỏi. Hách Liên Du đứng dậy cáo từ, Thượng Quan Mạn theo lễ đưa hắn ra khỏi buồng lò sưởi.
Bóng đêm sâu không thấy đáy, nội thị dẫn đường trước mặt, đèn cung đình chiếu thân hình cao to của hắn. Hắn cúi đầu theo thềm đi xuống, không thấy rõ mặt mũi, chỉ nghe giọng nói làm như chuyện phiếm: "Mấy ngày trước nghe Điện hạ quên mất chút chuyện, hôm nay chắc nhớ ra rồi."
Thượng Quan Mạn ở một bên, quét mắt nội thị trước mặt một vòng. Đêm đó tâm tình hắn khác thường, tương lai chắc sẽ muốn chế nhạo nàng, hôm nay là muốn đòi lại hết sao. Mọi chuyện của nàng ở trong mắt hắn, bất quá chỉ là câu chuyện cười. Thật may, may là trong lòng nàng nhớ rõ chỉ có lời nói, nàng chưa bao giờ hứa hẹn ở trước mặt hắn. Nàng chưa kịp đan anh kết ngọc cho hắn, là ai đã nói, nguyện cầu tâm một người, đầu bạc cũng không rời. Mộng đẹp kia tựa như lời thề, cuối cùng cũng bị hắn mạnh mẽ bóp chết, sẽ không bao giờ có nữa.
Nàng mỉm cười: "Đại nhân đối với lần này cũng rất là để ý, chuyện cũ đã qua rồi, chú ý hơn có ý nghĩa gì." Nàng vì vậy dừng bước, theo gió mỉm cười: "Đại nhân nói có phải hay không?."
Hắn cũng đột nhiên dừng chân xoay mắt, khẽ nhếch mặt theo thấy mặt mũi ẩn nhẫn của hắn. Hắn híp mắt nhìn nàng, vẻ mặt như vậy, giống như bị lời của nàng đâm trúng, quả thật máu tươi đầm đìa. Lòng của nàng đột ngột co quắp, sau một khắc thế nhưng hắn lại ý vị sâu xa cười: "Điện hạ không câu nệ tiểu tiết, thật khiến cho hạ thần bội phục." Hắn quét mắt một vòng nội thị chờ ở bên, con ngươi tĩnh mịch chỉ thấy thâm ý: "Những lời thần nói hôm đó, cũng không phải nói đùa, Điện hạ vẫn nên nhớ cho thỏa đáng."
Những vị hôn phu Chiêu Dương tìm đến thay nàng cũng không rõ số phận thế nào, nàng không biết nhưng cũng đoán được. Bất quá tại sao hôn nhân của nàng phải do hắn quyết định, nàng bị chọc tức cả người run rẩy, hắn đã xoay người xuống bậc thang.
Lạnh lùng nói: "Đa tạ Đại nhân nhắc nhở, nếu như Lâm Quan có gả, chắc chắn sẽ giúp chồng dạy con, cùng Phò mã tương kính như tân, cũng mong Đại nhân và tỷ tỷ như thế."
Trong bóng đêm thân hình thon dài của Hách Liên Du dừng lại, chợt đi về phía trước, cùng nội thị đi.
Mở mắt lần nữa, đã là rạng sáng ngày kế. Thời điểm sáng sớm là thời khắc lạnh nhất, tuy là đang cầm lò sưởi tay, vẫn đông lạnh run người. Đêm qua cũng không ngủ ở giường, tựa tại bên bàn chợp mắt thiếp đi. Tào Đức không tiếng động vào điện, quần áo còn mang theo hơi thở mùa xuân, tươi cười nói: "Nơi này do lão nô chiếu cố, Điện hạ đi nghỉ đi."
Nàng cũng không từ chối, gật đầu nói: "Vậy làm phiền A Ông."
Tào Đức vội nói: "Nào dám, đây là bổn phận của nô tài." Thượng Quan Mạn không nói thêm gì nữa.
Trong màn truyền đến thanh âm lật người, thỉnh thoảng một tiếng ho khan nhẹ. Tào Đức lẳng lặng hầu một chút, mới nghe bên trong màn truyền đến thanh âm còn nồng buồn ngủ của Hoàng đế: "Giờ gì rồi."
"Hồi hoàng thượng, tảng sáng."
Hoàng đế uh một tiếng, hỏi: "Mạn nhi vẫn còn ở bên ngoài sao?"
Tào Đức ngẩn ra: "Lão nô vừa khuyên Điện hạ đi nghỉ một chút, nếu Thánh thượng muốn gặp nàng, nô tài đi tuyên ngay." Hoàng đế mới nói: "Thôi." Tào Đức xốc màn, dùng vàng ròng vén lên, cười nói: "Các hoàng tử đang ở bên ngoài thỉnh an."
Hoàng đế nói: "Thái tử có tới không?" Tào Đức hơi chần chờ: "Hồi hoàng thượng, lão nô cũng không nhìn thấy thái tử Điện hạ." Vội bổ sung thêm: "Thái tử cũng bị bệnh, mấy ngày nay không ra phủ thái tử." Hoàng đế hừ lạnh một tiếng: "Hắn bệnh thật đúng thời điểm."
Ngay sau đó truyền đồ ăn sáng, Hoàng đế dùng vài hớp liền quẳng xuống. Tào Đức bất đắc dĩ, chỉ đành phải lui.
Hoàng đế quay mặt nói: "Ngươi ở cạnh trẫm mấy chục năm, cũng đã nhìn qua vô số người, ngươi cảm thấy nha đầu Lâm Quan kia như thế nào?" Tào Đức vẫn cười: "Thứ cho lão nô nói thẳng, tính tình của Lâm Quan Điện hạ, thật có mấy phần cực kỳ giống..." Hắn chưa nói xong, chỉ thấy Hoàng đế khoát tay, hơi không kiên nhẫn: "Trẫm không hỏi ngươi cái này." Tào Đức ha ha cười nói: "Chính là bởi vì giống người đó, lão nô tài mới phải nói, nếu nói là tư chất của nàng, chỉ sợ hơn thái tử rất nhiều, càng không cần phải nói các Đế Cơ."
Hoàng đế trầm ngâm không nói. Tào Đức từ trong lồng ngực lấy ra tờ giấy Tuyên Thành đang gấp lại: "Lão nô tình cờ có được, kính xin Thánh thượng xem một chút."
Hoàng đế cười nói: "Vật gì khiến ngươi để ý như vậy." Nhận lấy run run mở ra, nụ cười kia dần dần tắt.
Thượng Quan Mạn mới vừa vào trong phòng, liền thấy Tào Đức nhíu mày nhanh chóng đi ra, không khỏi hỏi: "A Ông, đã xảy ra chuyện gì?"
Tào Đức mặt mày sầu khổ chỉ vào một hộp báu bằng gỗ tử đàn khảm đá Thọ Sơn[1'> , lông mi dài nhấp nhấp, chỉ dùng tay áo lau mồ hôi: "Hôm nay Thánh thượng bảo lão nô mở cái này ra, lão nô chỉ cho là là một cái hộp bình thường, thế nhưng cố gắng một hồi lâu vẫn không mở ra được." Thượng Quan Mạn giương mắt nhìn lên, chỉ thấy bốn vách hộp bằng gỗ tử đ