Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342257

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2257 lượt.

n ăn, hương thơm tinh khiết xông vào mũi, thật đẹp mắt.
Hách Liên Du đi vào trong nhà, Thượng Quan Mạn dựa vào lan can xoay mắt mỉm cười với hắn: "Thấy thế nào?"
"Ô" hắn rất nghiêm túc nghiên cứu một phen, híp mắt nhìn quanh. Bên trong phủ mái cong góc cong, ngói đỏ che xanh, nhìn một cái không sót gì, cười nói: "Không tệ."
Thượng Quan Mạn múc cho hắn chén súp, oán trách như tiểu nữ nhi: "Đáng tiếc không có mảnh trúc xanh."
Bàn cờ màu nâu đen ngang dọc rõ ràng, chiếu ngón tay trắng nõn của nàng, chỉ cảm thấy trong suốt sáng bóng, chạm vào mềm mại thấm hương, hắn không nhịn được dùng tay nắm vào trong lòng. Thượng Quan Mạn không ngờ hắn lại như thế, nóng mặt rút ra: "Chuyên tâm chút đi, tới phiên chàng."
Hắn định định thần một con cờ rơi xuống, ván này bố cục tinh xảo, cũng tốn không ít dụng tâm bố trí của hắn, nàng tất nhiên không thể ứng đối dễ dàng, đôi lông mi dài rung động như cánh bướm, lại nhẹ cắn môi.
Chỉ cảm thấy răng kia như cắn lấy lòng hắn, nhột nhột ngứa ngứa, như có trăm móng gãi tâm. Hách Liên Du không nhịn được mở miệng: "Hay là uống ly trà rồi tiếp tục."
Nàng nhẹ nhàng liếc nhìn hắn một cái, nhìn quanh vạn phần phong tình: "Vậy sao, thiếp mạn phép muốn ra ngoài." Vẫn lại nắm cờ trầm ngâm.
Hách Liên Du bất đắc dĩ cong môi, nhẹ nhàng kéo kéo cổ áo.
Lại nghe một tiếng mềm mại ngọt ngào của nữ tử theo gió loạn bay nhẹ truyền tới: "Tỷ tỷ có ở đây không?"
Thanh âm của Thù Nhi chần chừ: "Điện hạ nàng..."
Chủ nhân thanh âm kia đã bước nhanh đi vào, bàn tay trắng nõn xốc nhẹ màn giọng nói nhẹ nhàng: "Tỷ tỷ, Uyển Hi vẽ một bức tranh, nhưng màu sắc không được ưng ý, xin tỷ tỷ chỉ giáo."
Lời nói chưa dứt, thanh âm đã ngưng, màn mỏng như cánh ve tôn lên mặt thanh lệ mềm mại của Hà Uyển Hi, càng nổi bật bên má. Nàng ngẩn ngơ, bị kinh hãi lùi thân thể về, như ẩn như hiện đứng ở màn, nhỏ giọng kêu: "Phu quân." Gương mặt dần dần ửng đỏ thấm vào trong da thịt trắng nõn, thật khổ sở động lòng người.
Thượng Quan Mạn nắm con cờ không nói, nhàn nhạt xuyên qua màn, nhìn về phía Thù Nhi canh giữ ở phía ngoài. Bởi vì Thượng Quan Mạn không thích nhiều người, chỉ cho mình Thù Nhi theo hầu ở bên, xuất hiện chuyện như vậy, trách nhiệm tất nhiên ở nàng. Sắc mặt Thù Nhi trắng nhợt, vội vàng quỳ xuống.
Hà Uyển Hi vội nói: "Là Uyển Hi không tốt, Uyển Hi không biết phu quân ở chỗ này, xin tỷ tỷ đừng trách phạt Thù Nhi cô nương."
Hách Liên Du vẫn không nói chợt duỗi ngón tay xuống bàn cờ, "Phanh" giòn vang, Hà Uyển Hi cả kinh thân thể khẽ run. Thanh âm hắn cười cười: "Nếu còn nghĩ không ra, ta thật muốn đi đọc sách rồi."
Cuối cùng Thượng Quan Mạn lại nghĩ tới ván cờ, cũng không để ý tới nàng ta nữa, chỉ để ý nhìn chằm chằm bàn cờ khổ nghĩ.
Hà Uyển Hi đứng ở trong nhà, cách màn mơ hồ nhìn thấy hình mặt bên của Hách Liên Du. Thượng Quan Mạn nhẹ cau mày, hắn cứ nhìn nàng, vẻ mặt như vậy, sủng nịch ôn nhu. Hà Uyển Hi đứng ở nơi đó, xoắn một cái khăn ra nếp thật sâu. Hách Liên Du đột nhiên khẽ cau mày, trong thanh âm có vài tia không kiên nhẫn: "Còn không lui xuống?"
Nước mắt lăn loạn trong mắt Hà Uyển Hi, mặt đỏ lên thấp nói: "Uyển Hi cáo lui."
Vừa tới cửa, lại bị người cản lại. Váy áo đỏ giống như lửa, áo khoác đỏ bằng lụa, váy thêu hoa xinh đẹp, xinh đẹp tựa như có thể chiếu sáng cả phòng. Hà Uyển Hi kinh ngạc nhỏ giọng kêu lên: "Chiêu Dương Điện hạ!"
Chiêu Dương liếc nàng một cái, cau mày lạnh khiển trách: "Vô dụng." Sắc mặt Hà Uyển Hi càng đỏ, sau một khắc như muốn rơi lệ, người xem trong lòng mềm nhũn. Chiêu Dương phiền não nói: "Được rồi, chớ làm bộ ở trước mặt ta." Tuy nói như vậy, giọng nói lại nhu hòa rất nhiều.
Thù Nhi đã sớm quỳ xuống đất thi lễ: "Nô tỳ bái kiến Chiêu Dương Điện hạ." Thanh âm nàng trong trẻo, khắp mọi nơi nghe được rõ ràng. Thượng Quan Mạn đã cùng Hách Liên Du một trước một sau đi vào nhà chính.
Chiêu Dương mạnh mẽ đâm tới như vậy, làm Thượng Quan Mạn có phần không vui: "Tỷ tỷ thật hăng hái, trận gió thơm nào lại thổi tỷ tỷ tới nơi đây rồi."
Chiêu Dương cười lạnh nói: "Ta tới xem muội muội mình." Nàng nghiêng mắt nhìn Hách Liên Du: "Cùng là muội muội, Đại nhân tựa hồ nặng bên này nhẹ bên kia." Đụng phải ánh mắt lạnh lùng của hắn, trong lòng hung hăng đau nhói, vội đảo mắt nói: "Thập nhị muội, biểu muội của ta ở nhà cũng là thiên kim tiểu thư, ủy khuất tới đây làm tiểu thiếp, ngươi cũng không thể ủy khuất nàng như vậy."
Thượng Quan Mạn đảo qua Hà Uyển Hi, âm thanh tràn ra: "Thì ra là ta khiến cho ngươi ủy khuất."
Hà Uyển Hi vội vàng nói: "Điện hạ đối với Uyển Hi rất tốt."
Chiêu Dương liếc Thượng Quan Mạn một cái, ngước cằm nói: "Ngươi dù sao cũng là tỷ tỷ, có nhiều chỗ còn phải xin tha thứ nhiều hơn. Uyển Hi từ nhỏ thân cận với ta, ở nhà cũng là nuông chìu. Thôi thì, hôm nay ta đây làm tỷ tỷ liền làm chủ mời, nàng có chỗ nào lầm lỗi, ngươi cũng đừng so đo với nàng."
Chiêu Dương từ trước đến giờ tự giữ cao ngạo, có thể để xuống tư thái mà nói một phen như vậy. Thượng Quan Mạn thầm nghĩ nàng bất quá muốn ồn ào một phen, nếu