Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342180

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2180 lượt.

ng thể khiến cho người bỏ quên, liền cười: "Người đâu, ban thưởng ngồi cho Tiểu hoàng tử."
Hách Liên Du đang muốn ngăn trở, hoàng đế Tây Lãnh lại kiên trì. Hách Liên Khuyết không thể làm gì khác hơn là khấu tạ, nội thị đã đưa đến ghế con, vóc người hắn không đủ cao, ghế con thấp lùn, nếu ngồi xuống, chỉ sợ chỉ còn lại cái đầu. Hách Liên Khuyết hung hăng nhíu mày, nói gì cũng không chịu ngồi xuống. Hoàng đế Tây Lãnh nín cười đang muốn truyền nội thị đổi cái ghế cao hơn. Cung nữ đang cúi người bên cạnh Hách Liên Du đã để khay xuống, thân thể cổ quái, chợt thấy ánh sáng lạnh lóe lên từ thức ăn, thẳng tắp đâm tới Hách Liên Du.
Lưỡi dao kia mang gió, chỉ thấy ánh xanh rất nhỏ ở dưới ánh sáng, chính là độc dược. Hách Liên Du lạnh lùng nghiêng mặt, chỉ nắm đũa ngọc trong tay chặn lại, cung nữ kia che ngực đau kêu một tiếng, chủy thủ "Keng" rơi xuống đất, thân hình cung nữ thẳng tắp bị đánh bay ra ngoài.
Trước sau chỉ là một cái chớp mắt, hoàng đế Tây Lãnh và tất cả đều sững sờ, thấy cung nữ kia bị ném ra mới phục hồi tinh thần lại. Hơn phân nửa người hầu trào lên đè lại cung nữ kia, hoàng đế Tây Lãnh vừa muốn nói chuyện, ai ngờ nội thị mới vừa chia thức ăn thẳng tắp nhảy lên mắng một tiếng: "Bạo Quân!" Không nghĩ tới còn có một thích khách nữa, chúng thị đầu tiên là cả kinh, cho là hắn lại công kích Hách Liên Du, vội vàng chạy về hướng Hách Liên Du. Nhưng thân thể nội thị kia lại chuyển hướng công kích về phía Hách Liên Khuyết, trông thấy ánh mắt hung ác đầy sát ý của nội thị kia, Hách Liên Khuyết không khỏi sững sờ. Nó mặc dù thông tuệ, rốt cuộc vẫn còn là trẻ nhỏ, chưa từng gặp qua loại công kích trực diện này, chỉ luống cuống, mím chặt cái miệng nhỏ nhắn cương lưng, hai mắt nhìn chằm chằm nội thị như chuông đồng. Hách Liên Du thấy bộ dáng nó thì trong bụng liền trầm xuống, đẩy ra nội thị bên cạnh xoay người một cái kéo tay Hách Liên Khuyết vào trong ngực, thuận thế xoay người né tránh lưỡi đao của nội thị. Ở trong nháy mắt lướt qua nhau đó, nội thị đột nhiên nâng lên một nụ cười âm hiểm, chuyển hướng đao, lưỡi đao sắc bén đâm vào vai phải ôm chặt Hách Liên Khuyết của hắn.
"A!" Phương Hoa có bao giờ thấy trường hợp này, vừa la lên liền ngất vào trong ngực thái tử Tây Lãnh.
Ánh mắt Hách Liên Du hung ác, đầu vai hung hăng vung lên, nội thị thoáng chốc giật mình, rút lui chuôi đao "Vụt" rơi vào trong bụi hoa, chỉ thấy thân ảnh bay qua, hoa rơi một đường.
Hôm nay Hách Liên Du cũng không mang quá nhiều tuỳ tùng, tất cả đều là cấm quân bên cạnh hoàng đế Tây Lãnh, thấy Hách Liên Du bị thương trong lòng kêu to không tốt, hoàng đế Tây Lãnh đã sớm nghiêm mặt phân phó: "Mau gọi ngự y tới xem thương thế của bệ hạ!" Hách Liên Du nhàn nhạt đảo mắt màu lam về phía ông, nét mặt già nua của hoàng đế Tây Lãnh khựng lại, cắn răng nghiến lợi: "Thật là to gan, lại dám giương oai ở trong cung của trẫm, bệ hạ yên tâm, trẫm nhất định bắt hung thủ cho bệ hạ một cái công đạo."
Trên mặt Hách Liên Du cũng không dao động, chẳng qua là môi mỏng hơi trắng, nhíu mày cười như không cười: "Bệ hạ đúng thật cho trẫm một cái công đạo mới phải." Nói thẳng khiến hoàng đế Tây Lãnh rơi mồ hôi như mưa. Liền thấy trên vai hắn bị lưỡi đao chém rách lộ ra da thịt dưới áo gấm, máu sềnh sệch theo lưỡi đao chảy xuống, rơi vào trên hai mắt rồng tinh xảo phức tạp, máu kia lại có nhiều chất đen.
Hách Liên Khuyết bỗng chốc liếc qua, run giọng nói: "Phụ hoàng... Trên đao này có độc!"
Giọng trẻ con vừa ra, khắp mọi nơi đều đổi sắc mặt. Hoàng đế Tây Lãnh chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, thái tử Tây Lãnh thấy việc nghiêm trọng, chỉ đạp lên người nội thị bên cạnh: "Còn không đi giục ngự y!"
Tay bé của Hách Liên Khuyết nắm chặt ống tay áo của hắn, thân thể làm như phát run lên. Vai phải của Hách Liên Du bị thương, không tiện ôm nó nữa, cổ tay trái dùng sức để nó lên đất, vỗ vỗ đính đầu nó, ôn hòa cười một tiếng với nó: "Phụ hoàng không sao."
Thân hình hắn rốt cuộc ngất ngư.
Biết được Hách Liên Du bị đâm, thần tử Cố quốc liền mặt lạnh với Tây Lãnh. Vốn tẩm điện của Hách Liên Du cũng không cho người Tây Lãnh đến gần, lần này cấm quân Cố quốc liền cầm đao cảnh giới, cũng tăng thêm cấm quân. Cung nhân Tây Lãnh đều không dám đến gần, hoàng đế Tây Lãnh cũng không thể làm gì, chỉ có thái tử mặt lạnh trầm tư, im lặng không nói.
Thượng Quan Mạn đưa ra lệnh bài vào cung, thủ vệ mới cười làm lành trả lại: "Đại nhân, thất lễ." Nàng chậm rãi nhận lấy thả lại trong tay áo, hỏi: "Trong cung xảy ra chuyện gì, đột nhiên nghiêm cẩn kiểm tra như vậy?"
Thủ vệ vội cười: "Nếu không phải đại nhân, ty chức cũng không dám cho đi, đại nhân mau vào cung đi, đừng hỏi nhiều."
Thấy thái độ của hắn như vậy, trong lòng nàng hơi nghi, biết hỏi cũng không ra nguyên cớ, chỉ đành phải gật đầu vào cung.
Thần sắc cung nhân bên trong hoàng cung đều vội vã, đại nội đề phòng sâm nghiêm, huy động nhân lực như vậy, chẳng lẽ là nhân vật nào bị hại. Nàng chần chừ có nên đến chỗ Phương Hoa nhờ giúp hay không, đến ngã ba, vẫn là nhịn không được chuyển sang tẩm điện của Hác


The Soda Pop