Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342175
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2175 lượt.
mắt cá chân vội vàng loạn kêu. Xuyên qua hành lang, đình viện rộng rãi dưới thềm đá, cành lá xanh biếc chập chờn, chỉ thấy một thân ảnh nho nhỏ mạnh mẽ rắn rỏi đang đứng.
Làm như nghe được âm thanh, Hách Liên Khuyết mãnh liệt quay đầu lại, mồ hôi từng hột sáng trong từ trên khuôn mặt nhỏ nhắn non nớn của nó chảy xuống, một tiếng la vui sướng vang lên, tựa như chiếu sáng trọn cả đình viện, "Mẫu thân!"
Nàng chạy tới ôm nó vào lòng, nó vặn vặn lông mày, mặc dù chẳng biết tại sao, vẫn ngoan ngoãn mặc nàng ôm. Trái tim nàng đập loạn như trống, sắp không nén được.
Hồi lâu mới cười hỏi: "Không phải muốn ngủ nướng với mẫu thân sao, sao sớm vậy đã dậy rồi."
Thanh âm của Hách Liên Khuyết mềm nhũn: "Yêu nhi đã quen rồi, không ngủ được nữa."
Nàng nhất thời chỉ không biết làm thế nào.
Hoảng hốt qua hơn một tháng.
Kể từ khi nàng nhận dạy dỗ Hách Liên Khuyết liền ít vào cung. Phương ma ma tới phủ tìm nàng, nàng cũng có chút ngoài ý muốn, vội vã thay xong cung trang khách khí hỏi: "Hôm nay ma ma đến hàn xá, không biết có gì cần."
Phương ma ma chỉ tỏ vẻ khó nói: "Đại nhân đừng hỏi, theo lão nô vào cung xem điện hạ đi."
Liền theo nàng một đường vào cung đến tẩm điện của công chúa Phương Hoa, chỉ thấy hoàng hậu Tây Lãnh nhăn đầu lông mày ngồi ở ngoài điện. Nàng vừa muốn hành lễ, hoàng hậu đã bước lên trước đỡ khuỷu tay của nàng: "Đều không phải là người ngoài, lễ này liền miễn, khanh mau đi xem Phương nhi đi, nó nghe lời ngươi nói nhất." Nàng không tiện nhiều lời, tạm biệt hoàng hậu vào nội điện. Trong nội điện có tầng tầng màn, mấy thị nữ vây xem, thấy nàng đi vào, đều nhường đường. Phương Hoa cởi áo ngoài đắp chăn mà nằm, hai má đỏ ngầu, ngực dồn dập phập phồng, nàng giơ tay lên, cố hết sức kêu lên: "Cố tỷ tỷ."
Nàng vội vươn ngón tay bắt được một bàn tay trắng nõn, mới giật mình tay nàng thật nóng bỏng, không khỏi cau mày, hỏi thăm Phương ma ma: "Đã bảo ngự y xem bệnh chưa?" Phương ma ma rũ mắt nói: "Đã xem rồi." Nàng nhìn công chúa Phương Hoa, kê vào lỗ tai Thượng Quan Mạn nói nhỏ mấy chữ.
Thân hình nàng chấn động.
Phương Hoa che ngực khoát tay áo với Phương má má, Phương ma ma hiểu ý dẫn theo người hầu không tiếng động lui ra ngoài, chỉ còn lại Thượng Quan Mạn và Phương Hoa.
"Cố tỷ tỷ..." Phương Hoa hết sức nắm tay nàng, đứt quãng mở miệng: "Tỷ thay ta... Thay ta hỏi hắn, sao từ đầu đến cuối chưa từng liếc ta một cái, Cố tỷ tỷ, mỗi lần ta nhắm mắt lại đều là bóng dáng của hắn, ngày nhớ đêm mong đều là hắn..." Khóe mắt nàng lăn xuống những giọt lệ: "Trong lòng hắn... Ngay cả một chút cũng chưa từng để ý ta sao?"
Nghe nàng từ từ nói như vậy, Phương ma ma lại nói ra căn bệnh, nàng không khỏi thở dài. Kể từ sau khi người nọ đi, bệnh đâu chỉ có một mình Phương Hoa, không khỏi siết chặt nàng ấy, dịu dàng nói: "Điện hạ." Phương Hoa từ dưới gối lấy ra một túi gấm nhét vào trong tay nàng: "Tỷ tỷ, sức khỏe của Phương nhi không được rồi, chỉ có thể nhờ tỷ tỷ thay mặt Phương nhi đi một chuyến, thay ta đưa cái này cho hắn, bỏ qua..." Trên má nàng hiện lên đỏ tươi kỳ dị, chỉ cúi người kịch liệt ho khan. Nàng vội nói: "Ta hiểu, lời điện hạ nói, hạ thần đều hiểu." Hơi thở của Phương Hoa mới dần dần trầm ổn. Thượng Quan Mạn kéo mền gấm lên cho nàng, không tiếng động lui ra.
Trên đường hồi cung, một mình nàng xuyên qua thành cung bậc thềm ngọc, giọng nói cố ý đè thấp của Phương ma ma không ngừng quanh quẩn bên tai: "Bệnh tương tư."
Tương tư là cốt, từng khúc thành tro.
"Tiểu thư, người trở lại."
Đôi tay Liên Y nâng mũ trên tóc nàng xuống, thấy nàng không nói lời nào kéo váy lên thềm. Trên hành lang đang treo một lồng chim vàng, Bát Ca trắng như tuyết đang vỗ vỗ cánh trong lồng, há miệng màu da cam ra: "Mẫu thân, người trở lại."
Thình lình nghe một câu thế, Thượng Quan Mạn cả kinh dừng chân, Liên Y không khỏi cười nói: "Tiểu Điện Hạ ngày ngày dạy Bát Ca này nói chuyện, có một lần còn dạy thơ, mặc dù nô tỳ không hiểu, nhưng nghe rất dễ nghe." Trên mặt nàng mới lộ ra nụ cười, hỏi: "Yêu nhi đâu."
Liên Y chỉ về phía đông: "Lại chạy đến viện của Uyên công tử đào đồ rồi, lần này Uyên công tử cần phải đau lòng không ít." Giọng nói Liên Y nhẹ nhõm hoạt bát, nàng nghe được trong lòng khoan khoái không ít, liền phân phó Liên Y: "Đi làm ít bánh Mộc Lan, đứa nhỏ này không thích gì, chỉ thích món này."
Liên Y nhắc tới Hách Liên Khuyết cũng cười: "Nô tỳ đi ngay." Xoay người vào bụi hoa, bên trong viện nhất thời yên tĩnh, chỉ nghe Bát Ca vỗ cánh phành phạch ở hành lang. Bát Ca kia ngẩng đầu, nơi cổ họng không ngừng truyền ra tiếng "Cô". Thượng Quan Mạn đột nhiên có ý, thở dài nói: "Thềm lạnh lẻ loi ngắm ánh trăng, sương đậm hoa thơm quanh đình nhỏ."
Nàng dừng thanh âm lại, chỉ hoảng hốt nhìn chằm chằm bên cạnh, chợt nghe Bát Ca kia "Cô" một tiếng, thì thầm: "Từ khi phân tán sau ân ái, nhân gian không đường đến nhà tiên, mặc cho hồn mộng đến chân trời." Nàng kinh ngạc nhìn, Bát Ca kia cũng tròn mắt nhìn chằm chằm nàng, nàng chợt cười một tiếng, nói: "Ngươi thì biết cái gì." Lắc đầu than thở,