Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342155
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2155 lượt.
rồi."
Thượng Quan Mạn nín cười: "Ừh ừh, Yêu nhi là người lớn rồi, vậy Yêu nhi có thể đi ra ngoài giúp mẫu thân coi chừng, đừng cho người khác đi vào hay không?" lúc này Hách Liên Khuyết mới gian nan gật đầu một cái, vẫn không quên quay đầu lại dặn dò: "Mẫu thân, con ở bên ngoài nha."
Nàng hàm hồ cười gật đầu: "Mẫu thân biết, đi đi."
Hách Liên Khuyết mới lại trợn mắt nhìn Thù Nhi một cái, nhíu lỗ mũi đi ra ngoài.
Thấy Hách Liên Khuyết đi ra ngoài, Thượng Quan Mạn mới lãnh đạm một tiếng: "Mời ngồi." Thù Nhi khom người thi lễ, liền ngồi xuống trên ghế dưới tay nàng.
Bên trong phòng chỉ còn lại hai người, bởi vì không quen được người hầu hạ, trước đã đuổi mấy cung nữ nội thị trong điện ra ngoài, hôm nay tự nhiên không người nào dâng trà. Nàng tự mình để trà vào trên bàn bên tay Thù Nhi. Thù Nhi hơi run, bộ dáng thụ sủng nhược kinh, hai tay vội vàng hư đỡ lấy. Thượng Quan Mạn mới mở miệng: "Lúc nãy đại nhân gọi hạ quan là điện hạ?"
Thù Nhi từng nghe lời đồn đãi, nói nàng quên quá khứ, vài lần không tin, hôm nay thấy đôi mắt bình tĩnh không sóng của nàng, nhìn mình cũng xa lạ, kêu trước mặt thánh, vốn cũng là thử dò xét, lúc này mới tin. Nhưng dư uy của nàng vẫn còn, Thù Nhi vẫn không dám đường đột nhìn thẳng vào mắt nàng, chỉ đành phải cúi đầu xuống. Đôi con ngươi của Thượng Quan Mạn lạnh nhạt nhìn nàng. Lòng bàn tay nàng lại sinh ra mồ hôi. Nhớ đến Nhu phi dặn dò nàng, đừng cho Thượng Quan Mạn sinh ra tình cảm với Hách Liên Du, kịp thời ngăn cản mới đúng. Ngừng lại một chút, mới nói: "Vâng"
Thượng Quan Mạn liền từ trên cao nhìn xuống nàng: "Vì sao?"
Ánh mắt Thù Nhi đung đưa, một hồi lâu mới đáp: "Hạ quan từng là cung nữ bên cạnh đế cơ tiền triều, đại nhân có phần giống với chủ nhân cũ của ta."
"Đế cơ tiền triều?" Nàng có chút chần chờ: "Bệ hạ quý quốc cải triều hoán đại, đoạt giang sơn người ta, đế cơ kia và hắn chính là thù nhà hận nước, cận thân cung nữ như ngài sao lại ở chỗ này?" Nói xong lời cuối cùng, ánh mắt nhìn Thù Nhi đã trở nên sắc bén.
Sắc mặt Thù Nhi trắng bệch, nói thật nhỏ: "Cũng không phải như đại nhân nghĩ, hạ quan không có phản bộ chủ nhân trước đây, chỉ là..." Thượng Quan Mạn lạnh lùng cong môi: "Chỉ là cái gì?" Lại không ngờ Thù Nhi đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt nàng, trong mắt tràn ngập sương, nhìn nàng cực kỳ thống khổ phẫn hận: "Hạ quan chỉ là ái mộ bệ hạ, như vậy có lỗi sao?" Vẻ hung ác che giấu ở dưới ánh mắt, trừ phẫn hận, còn có oán độc sâu đậm. Trông thấy vẻ mặt oán niệm như vậy, khiến trong lòng nàng bỗng nhiên lấp kín, chỉ cảm thấy nháy mắt thở không nổi. Nàng mở to mắt chậm rãi ngồi trở lại chỗ ngồi, hơi thở mới dần dần chậm xuống, có chút mệt mỏi chống đỡ trán: "Lời này, cần tự đi hỏi chủ tử của ngài, hỏi ta cũng vô dụng."
Thù Nhi bởi vì tâm tình kích động, thở dốc ngắn ngủi, nghe vậy thần sắc cổ quái liếc nhìn nàng, không tỏ vẻ gì quay mặt đi: "Chắc đại nhân có lời muốn hỏi hạ quan, hạ quan có chuyện quan trọng trong người, kính xin đại nhân mau hỏi."
Nàng mới nhớ tới chuyện đứng đắn, không chút để ý cười: "Hạ quan mới tới trong cung, không biết được người quyền quý trong cung, chỉ sợ đắc tội người, lúc này mới mời đại nhân tới chỉ điểm."
Trên mặt Thù Nhi có biểu tình phức tạp, hạ mí mắt hỏi: "Đại nhân muốn hỏi vị nào?"
Thượng Quan Mạn quái lạ nhíu mày, không hổ là người bên cạnh Hách Liên Du, có phần thông tuệ, quyết định cũng không lãng phí miệng lưỡi, liền nói: "Cung váy màu xanh, búi tóc bằng ngũ vĩ phượng vàng ròng."
Thù Nhi ngược lại không giấu giếm chút nào: "Đó là Thái phi tiền triều, Nhu Thái phi."
Thượng Quan Mạn kinh ngạc nhướng lông mày.
Thù Nhi mới nói: "Vị Thái phi này từng là tỳ nữ bên cạnh đương kim Thái hậu. Tiền triều diệt quốc, Thái hậu thương tiếc, liền giữ nàng ở bên người, nhưng rốt cuộc thân phận lúng túng, người trong cung ngậm miệng không đề cập tới chuyện của vị Thái phi này. Đại nhân ở Tây Lãnh phía xa không biết cũng là chuyện đương nhiên."
Thượng Quan Mạn sáng tỏ, nếu Thái hậu đương triều trìu mến vị Nhu Thái phi này, nên gả nàng cho Hách Liên Du cũng không phải là không thể. Nhưng nghe nói bên cạnh Hách Liên Du chưa từng nạp một tần phi, vị Nhu Thái phi này lại thân tàn bại liễu, thật có thể để cho Hách Liên Du cưới nàng?
Làm như biết nàng nghĩ gì, Thù Nhi mở miệng: "Đại nhân có điều không biết, vị Nhu Thái phi này khi còn bé đã hầu hạ Thái hậu nhiều năm, lúc đó bệ hạ cũng ở bên cạnh, hai người coi như là thanh mai trúc mã. Huống hồ bệ hạ đối với cung nữ nữ quan đều là lạnh lùng, chỉ thật là ôn hòa đối với nàng ấy. Trong ngày thường cũng có nhiều ban thưởng, bất kể là thương tiếc hay là áy náy, đối với nàng ấy cũng khác." Nói xong lời cuối cùng, trong mắt nàng đã khó đè nén ghen tỵ. Thượng Quan Mạn nghe mà hoảng hốt, chỉ miễn cưỡng nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, chợt nghe Thù Nhi lại nói: "Hạ quan khuyên đại nhân nên tự vệ làm đầu, quá để tâm đối với bệ hạ, chỉ sợ cuối cùng phí công thương tâm."
Nàng lại thấy hăng hái: "A?"
Thù Nhi chậm rãi đứng dậy: "Hạ quan không tiện nhiều