Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342154

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2154 lượt.

lời, chỉ biết..." Nàng nghiêng mắt nhìn cửa một cái, mới nói nhỏ: "Hạ quan từng nghe nói, trước khi Nhiếp Chính vương phi đi, từng mang đi một thứ hết sức quan trọng với Cố quốc." Nàng không nói nữa, ngụ ý chính là, Hách Liên Du tốt với nàng, chưa hẳn là tốt thật, khó tránh là có dụng ý khác.
Thượng Quan Mạn nhàn nhạt liếc nhìn nàng một cái, nụ cười xa cách: "Đa tạ đại nhân chỉ điểm, những chuyện này không thuộc phạm vi quan tâm của đại nhân."
Thù Nhi vốn còn muốn nói, chạm đến ánh mắt lãnh đạm của nàng hai đầu gối thoáng chốc mềm nhũn, thiếu chút nữa liền quỳ xuống theo bản năng, khó lắm mới nhịn được, lại hận mình sợ hãi nàng như thế, trên mặt lúc đỏ lúc trắng, nhẹ nói: "Cáo từ." Liền vội vã thối lui khỏi điện.
Thân ảnh của Thù Nhi từ từ không thấy, vui vẻ ở trên mặt Thượng Quan Mạn thu về từng chút.
Mặc dù Thù Nhi kia ghen tỵ quấy phá, với nàng mà nói, thà tin là có còn hơn là không, vậy mới an toàn.
Nghĩ đến nếu như Hách Liên Du thật sự là vì thứ khác mới biểu hiện chân tình với nàng như thế, hoặc thật là kết liền cành với Nhu Thái phi, trong lòng không hiểu sao lại co rút đau đớn, luống cuống khó có thể ngồi yên. Cẩn thận nghĩ đến, giọng điệu của Nhu Thái phi với hắn thật thân mật, lúc nói đến mình là góa phụ, giọng điệu Hách Liên Du mặc dù lạnh, nhưng vẻ mặt cũng là thương tiếc... Nàng phiền não nhắm mắt, Hách Liên Du đáng giận này, bên cạnh rõ ràng đã có hồng nhan tri kỷ làm bạn, vẫn còn muốn tới trêu chọc nàng.
Hách Liên Khuyết thấy Thù Nhi rời đi, khom lưng ở cửa điện thăm dò đầu vào trong, thấy Thượng Quan Mạn vẻ mặt hoảng hốt mất hồn ở nơi nào, cẩn thận lên tiếng gọi: "Mẫu thân."
Thượng Quan Mạn mới hồi hồn, miễn cưỡng cười nói: "Yêu nhi." Trong đôi mắt xanh của Hách Liên Khuyết ẩn chứa hối hận, cách một hồi lại phát ra nước mắt, ảo não nói: "Đều do Yêu nhi, Yêu nhi không nên gọi yêu nữ kia tới." Thượng Quan Mạn nghe hắn gọi Thù Nhi là "Yêu nữ" không nhịn được cười một tiếng, vội an ủi: "Không trách Yêu nhi được, mẫu thân chỉ hơi nhớ Uyên cữu cữu của con thôi." Ngay trước Hách Liên Khuyết nàng vạn vạn không dám nói đến tên tuổi Hàn gia, chỉ đành phải kéo Thượng Quan Uyên làm bia đỡ đạn, Hách Liên Khuyết nghe vậy ánh mắt sáng lên: "Mẫu thân người chờ chút." Nói xong chạy đi.
Không quá thời gian nửa chung trà, Hách Liên Khuyết thở hồng hộc bưng một bàn đồ uống rượu chạy vào điện, đi theo phía sau là bốn nội thị áo xanh, trong ngực đều ôm vò rượu. Thượng Quan Mạn trợn mắt hốc mồm nhìn đứa con nhà mình. Hách Liên Khuyết đặt rượu kia lên bàn, anh tuấn phất tay một cái, nội thị để vò rượu xuống, mở nắp ra, thoáng chốc mùi rượu tràn ngập, bốn nội thị không tiếng động thối lui đến ngoài điện.
"Đây là..?"
Hách Liên Khuyết tay chân lưu loát leo lên cái ghế rót rượu cho nàng, bình rượu kia có miệng lớn, dung lượng tự nhiên cũng không nhỏ. Đôi tay nhỏ bé mập mạp của nó run run rẩy rẩy nâng đến trước mặt nàng, ngẩng mặt nhe răng cười một tiếng với nàng.
Rót rượu hơn nửa ly, trên lỗ mũi khéo léo của nó có mồ hôi hột sáng long lanh đọng lại, bởi vì ăn ngọt nhiều, răng nhỏ vô cùng trắng mơ hồ có chút tái đi, nhếch miệng cười một tiếng, hàm răng tái đi kia càng rõ ràng. Hách Liên Khuyết nháy mắt: "Phụ hoàng từng nói, nếu nhớ mẫu thân, uống cái này là có thể nhìn thấy mẫu thân." Nó buồn khổ nhăn lỗ mũi: "Nhưng người không để cho Yêu nhi uống, chỉ len lén tự đi gặp mẫu thân." Tâm tính tiểu hài tử chuyển thật nhanh, chợt nở nụ cười sáng rỡ: "Nếu mẫu thân nhớ cữu cữu, liền uống cái này đi." Thượng Quan Mạn phát hiện tâm ý của nó thoáng chốc lệ nóng đoanh tròng.
Thấy Thượng Quan Mạn không cầm, chỉ vụng về nhét vào trong tay nàng, Thượng Quan Mạn vì khiến nó vui, một hơi uống sạch sẽ. Hách Liên Khuyết tận mắt nhìn thấy nàng uống vào, mới hài lòng nhỏ giọng gào thét: "Mẫu thân nhớ cữu cữu cũng đừng xuất cung gặp bọn họ, uống cái này là được, mẫu thân có Yêu nhi và phụ hoàng là đủ rồi."
Không nghĩ tới rượu kia vô cùng mạnh, mới đầu chưa sao, chốc lát mới phát giác cay vô cùng, Thượng Quan Mạn sặc đến ho liên tiếp, làm sao nghe được tính toán của hắn. Lúc này Hách Liên Khuyết mới cảm thấy không đúng, sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn tái đi, bò đến trên bàn vỗ lưng cho nàng, nước mắt ròng ròng nói: "Phụ hoàng uống không có sao mà." 
Thượng Quan Mạn cười khổ, phụ hoàng của nó lớn lên trên lưng ngựa, uống rượu mạnh tựa như uống nước, ba năm qua nàng không uống rượu, làm sao chịu được, càng ho lợi hại. Hách Liên Khuyết sợ tới mức một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, nàng vội trấn an: "Mẫu thân không sao, nghỉ một chút là được."
Rượu kia quả nhiên là mạnh, hơn phân nửa ly xuống bụng, đầu có chút choáng, chỉ cảm thấy nói chuyện cũng có chút không lưu loát, liền chỉ vào nội thất: "Yêu nhi đừng sợ, mẫu thân ngủ một hồi là tốt." Hách Liên Khuyết hoang mang sợ hãi "Dạ" một tiếng. Thượng Quan Mạn dùng dằng đứng dậy, bước chân bấp bênh, trong mắt Hách Liên Khuyết chứa nước mắt đỡ nàng. Nàng nào dám cho nó đỡ, tính khí nó cũng lớn, cố chấp khoác cánh tay nàng lên đầu vai mình, Thượng Quan Mạn cư


Snack's 1967