Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342661
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2661 lượt.
y liền sững sờ: "Điện hạ đang nói cái gì đó?"
Trong mắt Diệu Dương ẩn ẩn có lệ: "Chính là lần đi kiểm tra, ta không muốn. Tỷ tỷ nói với ta, nếu muốn Ngô Tiệp Dư mau chóng mất mạng, ngươi cứ cố gắng làm loạn đi." Nàng lại cười xòa một tiếng, có phần ngượng ngùng: "Lúc ấy ta còn nghĩ, Lâm Quan tỷ tỷ ác độc như vậy, về sau sẽ không quan tâm người." Nàng ngẩng mặt lên, vui vẻ cực: "Thì ra tỷ tỷ là vì tốt cho ta!"
Lại thấy Thượng Quan Mạn đã vào điện từ lúc nào.
Diệu Dương chu môi, nước mắt tràn ra tới: "Lâm Quan tỷ tỷ có phải là ghét ta rồi không!"
La cô vội an ủi: "Nếu nàng ghét người, sẽ không giữ người ở đây rồi, Điện hạ chính là mặt lạnh tim nóng." Diệu Dương nín khóc mỉm cười: "Về sau ta sẽ thường tới, cô cô cũng đừng phiền ta."
La cô cười nói: "Lão nô làm sao dám." Trong lòng thầm nghĩ, Diệu Dương Đế Cơ này thật đáng yêu, lại không giống như đang giả vờ.
Tạ Quý Phi và Thất hoàng tử kết thành đồng minh. Hà Hoàng hậu chỉ e là sớm đã đoán được. Mấy ngày gần đây hai người tranh đấu gay gắt, nhất thời chẳng quan tâm bên này, cũng làm cho các nàng sống qua được vài ngày thanh tịnh.
Ngô Tiệp Dư đồng ý để cho Đế Cơ này đến đây, không phải để lấy lòng là cái gì, nhưng nàng thật sự không muốn kéo Cố Tiệp Dư vào trong dòng nước xoáy cung đấu nữa, huống hồ bên ngoài đã sắp xếp ổn thỏa, chỉ cần chờ chút thời gian, nàng sẽ đưa mọi người xuất cung, thật sự không nên có liên quan gì với bất luận kẻ nào.
Thượng Quan Mạn nhẹ nhàng che khe hở trên cửa, kéo, nhấn một cái, lập tức có cuộn giấy bắn ra:
Hàn gia mời du hồ, đi hay không?
Chữ viết thanh nhã, chắc là Phản Ảnh viết.
Trả lời một chữ, đi.
Ném bút đi, nàng mệt mỏi nhắm mắt. Hàn gia này, bây giờ vẫn chưa thể đắc tội.
Ngoài cửa sổ thật yên tĩnh, nghĩ rằng Diệu Dương đã đi rồi, không thể yên tĩnh hơn được nữa, ngược lại không gian yên tĩnh đến mức buồn tẻ. Nhìn qua cửa sổ, chỉ thấy La cô ngồi trên ghế cúi đầu thêu. Thù Nhi chẳng biết đã ngồi xổm bên cạnh La cô từ lúc nào, chuyên chú nhặt chỉ trong khay đan. Sợi chỉ mỏng manh, dường như nhìn không thấy, bị ánh nắng chiếu vào, thấy một vầng sáng bạc hiện lên trong tay bà.
Không khí an nhàn yên tĩnh như vậy, làm cho người ta cảm thấy không chân thực.
Cố Tiệp Dư ngủ ở chủ điện, ngoại trừ La cô và nàng vào thăm, bà cũng không thường xuyên ra ngoài. Thượng Quan Mạn mới nhớ ra, đã lâu mình chưa nói chuyện với mẹ, trong lòng áy náy không yên. Cửa điện khép hờ, chỉ cần đẩy nhẹ nhàng đã mở, một tia nắng chiếu lên chiếc giường trong điện, chiếu sáng thân người mặc thường phục tơ màu bạc trắng của Cố Tiệp Dư. Tư thái giống như một đoá ngọc lan trắng, lẳng lặng đắm chìm trong ánh mặt trời.
Thượng Quan Mạn vốn dĩ hơi phản cảm, Phản Ảnh lại tự nguyện, nghĩ lại cũng không chạm trán gì với các cao thủ cờ. Nếu như có chạm trán với kỳ thủ lợi hại, lỡ như nàng không ở đây, thật sự không có cách nào để giải quyết ổn thỏa, để nữ tử ra vào, cũng giảm đi rất nhiều phiền toái, thôi thì cứ mặc kệ hắn...
Ở triều đại trước, tiên vương vì giao thông nam bắc, đặc biệt ra lệnh cho ngàn người đào một cái kênh đào. Đến thời đương kim thánh thượng đặc biệt hạ chỉ tiến hành tu sửa, tàu thuyền lưu thông, dẫn nước tưới ruộng để cho nước chảy càng thêm thuận tiện. Dân cư tụ tập ở Đô thành, bách tính an cư lạc nghiệp, có thể nói đây chính là thịnh thế.
Mùa này đúng là thời điểm tốt để du hồ, bờ sông hoa sen nở rộ thật tươi đẹp. Dòng sông quanh co khúc khuỷu kéo dài vài dặm, mây xanh nhẹ bay, liễu biếc rũ cành đón gió, soi bóng xuống dòng nước trong vắt. Trên bờ người đến người đi, tiến đến ngắm sen tụ tại một chỗ, tiếng cười nói ngày càng nhiều, xa xa vài nếp nhà tường trắng ngói xám, như một bức hoạ trải dài ngút tầm mắt.
Mùa hạ nước dâng lên, mặt sông rộng lớn, trên mặt nước có vô số người cũng du thuyền. Bỗng thấy có một chiếc thuyền hoa lệ với lầu gác chạm trổ đang nhẹ nhàng tiến đến. Thuyền sơn đỏ, khung cửa sổ khắc hoa, có phần bắt mắt. Tiểu Ngũ chăm chú níu ống tay áo Thượng Quan Mạn lại: "Chủ nhân, thuyền này thật đẹp, là tới đón chúng ta sao?" Không đợi nàng đáp, Tiểu Tam cười nhạt: "Lo cái gì, chưa thấy bao giờ à." Ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc nhìn qua. Đoàn người từ trong lầu đi ra, dẫn đầu là người mặc áo trắng đứng trong gió, ánh sáng chiếu lên gương mặt rạng rỡ của hắn, chắp tay đứng ở mũi thuyền, từ xa mỉm cười với nàng.
Thuyền hoa bỏ neo sát bờ, có người dẫn bọn họ lên thuyền. Hàn gia cười như gió nam ấm áp chào đón, hai người chào hỏi vài câu sơ sài. Thuyền chậm rãi khởi hành, lại nghe bước chân lảo đảo sau lưng, kinh ngạc ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy Hồng Phi khổ sở che mũi, trên mặt nửa xanh nửa trắng, nhịn một lúc lâu lại đến bên mạn thuyền ói thật khổ sở.
Phản Ảnh ở một bên nhìn có chút hả hê: "Nhìn ngươi vốn có vẻ lưng hùm vai gấu, thì ra là vịt lên cạn."
Hồng Phi chỉ lo nôn mửa, đâu còn có sức cãi nhau với hắn, ngược lại Tiểu Ngũ lại trừng mắt nhìn hắn, rồi đưa bàn tay mập mạp như ngó sen nhẹ nhàng vuốt t