Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342656
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2656 lượt.
y ngốc đứng ở đó, hoa phục nặng nề giống như có thể đè bẹp thân thể gầy yếu của nàng, liền cảm thấy áy náy, nói: "Thập nhị muội, ta... ta chỉ muốn..."
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt phượng của hắn chau lên, đen bóng lo lắng, áy náy như đứa trẻ, không khỏi ôn nhu nói: "Tam ca phải nhớ rõ, họa là từ miệng mà ra."
Thái tử mới thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Cô hiểu."
Thượng Quan Mạn trong lòng vẫn nhớ đến ngọc tỷ, lại không biết giao cho hắn như thế nào mới tốt. Ngọc tỷ này là một thứ bỏng tay, nhưng cũng là một lợi thế cực tốt. Nếu thái tử dâng ngọc tỷ lên, danh chính ngôn thuận giải quyết cái hoạ nhức đầu này, còn có thể hòa hoãn quan hệ phụ tử đây là việc nhất cử lưỡng tiện.
Nàng thầm nghĩ, nên tìm một cơ hội đưa cho hắn mới phải.
Sau tiệc Hoàng đế mang theo chúng hoàng tử du hồ. Hách Liên Du đương nhiên cũng ở trong đó. Trong nội tâm thái tử không vui, liền tìm cớ trở về phủ. Hà Hoàng hậu kêu chư vị tần phi giúp việc nhà. Cố Tiệp Dư cũng không tiện từ chối, đến cuối cùng chỉ còn lại mình nàng.
Trong nội cung mới trồng hoa hải đường. Cành hoa trắng nõn kiều diễm, từ xa nhìn lại, đủ màu rực rỡ. Nàng nhớ tới khi còn bé cũng cực kỳ yêu hoa, mỗi khi nở liền làm rộn muốn ra ngoài hái. Hoa trong nội cung nàng không được đụng đến, bị phát hiện là sẽ bị một trận đòn. Mẫu thân khéo tay, dùng lụa dư làm thành cánh hoa, tìm chút ít hương rắc lên, cắm ở trên tóc, mỗi lần khẽ cử động, hương thơm phảng phất như là hoa thật.
Chợt cảm thấy sau lưng có người. Thân thể nàng bị xiết chặt, đang muốn quay đầu lại, miệng lại đột nhiên bị người bịt lại từ phía sau. Trên người người nọ xông hương. Mùi hương nồng đậm thấp kém vô cùng. Nàng ù tai, đến mức cơ hồ không thở nổi, cũng không biết người nọ dùng bao nhiêu lực, không bao lâu liền hôn mê bất tỉnh.
Tỉnh lại thì lại nghe cả phòng ầm ĩ, hình như có người đang buộc chặt cổ tay của nàng, làm cho nàng không thể động đậy. Một bàn tay hung hăng véo nàng. Nàng lập tức nhíu lông mày. Nàng thực sự đã tỉnh. Mắt bị bịt kín. Nàng càng muốn giãy dụa. Lực đạo trên cổ tay lại nặng hơn. Hình như có người đến trước mặt, mùi hương rất nhẹ, nhẹ thoáng qua chóp mũi, là mùi hương tốt nhất. Người ngoài cung tất nhiên không dùng đến, nàng bất giác thở phào một cái, may mắn nàng còn đang trong nội cung. Mặc dù không biết là bị người phương nào trói lại, còn một chút may là vẫn còn ở trong cung. Nàng dù sao cũng là Đế Cơ của Thánh Thượng. Họ tối thiểu sẽ không lấy mạng của nàng. Cũng không biết hành động người nọ ra sao, chỉ nghe tiếng ống tay áo tuôn rơi, liền có một giọng nói già khuyên nhủ: "Chủ tử, đừng đánh mặt, sẽ khiến cho người ta lưu lại chứng cớ."
Nàng biết là vì che giấu thân phận nên gọi vậy, trong cung này, "Chủ tử" ở đâu ra. Nàng kia dường như giận dữ phất tay áo, mang theo gió thổi qua hai má của nàng, làm tóc bay loạn..
Có tỳ nữ tiến lên cởi cổ áo của nàng. Móng tay giòn lạnh cào trên cổ, làm cho nàng run rẩy một hồi. Nô tài lại thuận thế cào mạnh từ cổ nàng xuống, đau đến nhíu mày. Nàng chán ghét nhíu mày: "Cút ngay."
Chỉ nghe thanh âm vừa rồi cười vang lên: "lại còn bướng bỉnh, để xem lát nữa ngươi còn bướng bỉnh không." Liền cất giọng nói: "Chuẩn bị xong chưa." Ngay lập tức liền nghe thấy vài cung nữ cùng đáp: "Xong cả rồi ạ."
Lòng của nàng đột nhiên lạnh, tiếng to lớn như thế, chỉ sợ chủ nhân sau lưng cũng không đơn giản, nói không chừng liên quan đến những phi tần trong nội cung. Ý nghĩ trong đầu nàng xoay nhanh, suy nghĩ mẫu thân không biết có vô tình đắc tội người nào hay không, tạo được cơ hội cho người ngáng chân bà, nhất thời liền toát ra một thân mồ hôi lạnh. Trên đầu chợt nhẹ, vật trang sức trên tóc liền bị giật mạnh xuống. Đau đến mức mắt nhòa lệ, y phục trên người đột nhiên bị xé rách đến tận thắt lưng, da thịt tuyết trắng cả thân liền lỏa lồ bên ngoài, mang theo cảm giác mát lạnh như kim châm. Trong nội tâm nàng sớm đã hiểu được phần khuất nhục này không thể thoát, nhục nhã đến tận đây, thân thể sớm đã run rẩy không ngừng.
Nàng ngẩng đầu lên, cắn răng lên tiếng: "Ta không biết các ngươi là ai, nhưng xin ngươi nhớ kỹ, hôm nay đụng đến ta một phần, ngày khác nhất định trả lại gấp mười!"
Vừa mới nói xong, trên mặt liền "Bốp" đã trúng một bạt tai mạnh mẽ, chỉ nghe thanh âm kia liên tiếp khuyên nhủ: "Chủ tử bớt giận." Quay mặt lại cả giận nói: "Đâm cho ta!"
Ngự hoa viên như ngập trong biển hoa, Hoàng đế làm như tâm tình vô cùng tốt, dẫn chúng hoàng tử bước chậm trong đó, thỉnh thoảng sung sướng cười to, có nội thị lặng lẽ đến trước mặt Hách Liên Du, ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ. Hắn có chút nhăn lông mày, quay đầu chỉ thấy nói nhỏ vài tiếng với Hoàng đế đang cùng các hoàng tử cười cười nói nói, rồi mới lặng lẽ xuống dưới.
Trên vai cực đau đớn, hình như có kim vô cùng nhọn lại cứng cắm vào trong thịt, lại mạnh mẽ rút ra. Trên trán nàng thấm mồ hôi, cực lực cắn răng. Nàng đã dần mất sức ngã xuống đất, hình như lại có kim đâm xuống. Nàng cơ hồ rõ ràng cảm thấy được cây kim vào trong thịt. Thân châm nguội lạnh và máu thịt ma xát phát