Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1352 lượt.
ô ăn đồ ăn nhanh thì lấy làm ngạc nhiên, nhưng người của Chu Diễn Chiếu đều biết giữ bổn phận, chuyện không nên hỏi thì một câu cũng không bao giờ hỏi tới. Ăn xong, cô lại bảo lái xe chở mình đến trung tâm thương mại. Lái xe chắc đã được Chu Diễn Chiếu dặn dò từ trước, theo sát cô một bước không rời, thấy cô đi vào cửa hàng chuyên bán đồ lót, cũng vẫn đi theo vào.
“Anh đợi tôi ngoài cửa.”
Tay lái xe cũng không nói là không được, chỉ đáp: “Anh Quang có dặn rồi.”
Chu Tiểu Manh nghĩ đến gương mặt lạnh lùng của Tiểu Quang, liền có cảm giác như va phải một bức tường vừa cứng vừa lạnh. Sau đó, cô cũng không nhiều lời, chọn mấy món đồ ngủ, rồi cầm ra quầy thu ngân thanh toán.
Tay lái xe muốn giúp cô xách chiếc túi giấy, nhưng cô đã ôm nó vào lòng, y đành lẽo đẽo theo xuống tận nhà để xe. Đột nhiên, từ xa đã trông thấy bên cạnh xe của họ có người đang đứng, phản ứng đầu tiên của y là che chắn cho cô ở đằng sau. Người kia vốn đang đứng cạnh chiếc xe hút thuốc, trông thấy bọn họ, liền ném điếu thuốc trên tay đi. Tay lái xe thở phào nhẹ nhõm: “Anh Mười.” rồi lập tức kêu lên: “Sao anh lại ở đây một mình?”
Cách chỗ họ không xa có một chiếc Mercedes Benz chớp chớp đèn pha trả lời, chính là xe của đám vệ sĩ. Chu Diễn Chiếu lại châm một điếu thuốc, bật lửa chiếu sáng gương mặt nghiêng nghiêng của anh ta, trông không nhìn ra được đang giận dữ hay vui vẻ. Tay lái xe bước đến mở cửa xe, Chu Tiểu Manh ngoan ngoãn ngồi vào ghế sau.
Chu Diễn Chiếu trông có vẻ uể oải, anh ta không uống rượu, nhưng cũng chẳng muốn nói chuyện, vừa ngồi xuống liền vươn tay gác lên lưng ghế. Chu Tiểu Manh nhét đống túi giấy xuống dưới chân mình, chợt nghe anh ta nói: “Quần áo em mặc đều là tiền của anh, em cũng không tiếc, một lần mua mà vung tay nhiều vậy cơ à.”
Chu Tiểu Manh không nói gì, ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa xe. Chiếc xe vừa lái ra khỏi nhà để xe dưới tầng hầm trung tâm thương mại, gặp đúng lúc đường phố đông đúc, ánh đèn đường rọi cả vào xe. Trong xe mù mịt khói thuốc do Chu Diễn Chiếu nhả ra, nhưng lại không thể mở cửa, lái xe đành mở hé cửa sổ trên nóc xe ra một chút mới bớt khói phần nào. Suốt quãng đường, Chu Tiểu Manh chỉ một mực làm thinh, tới khi về nhà họ Chu, người giúp việc mở cửa xe, định cầm mấy túi giấy cho cô, nhưng cô kiên quyết tự xách lấy.
“Bảo bối gì thế?” Chu Diễn Chiếu cười khẩy, giật lấy xem thử, không ngờ lại là mấy món đồ lót ren gần như trong suốt, anh ta móc trên ngón tay, còn bé hơn cái khăn mùi xoa gấp lại. Chu Diễn Chiếu trước tiên thoáng ngẩn người, sau đó cười phá lên ha hả. Lái xe và người giúp việc đứng cạnh đó đều ngoảnh mặt đi giả bộ như không thấy. Chu Tiểu Manh vừa tức vừa khó xử, nhưng dường như Chu Diễn Chiếu rất vui, anh ta dò xét cô bằng ánh mắt tà ác: “Gu ăn mặc kiểu gì vậy, cũng chẳng xem màu sắc gì nữa. Em mặc ấy hả? Xấu chết đi được!”
Chu Tiểu Manh giật lại món đồ lót trên tay anh ta, xách túi giấy lên lầu, cô vừa bước vào phòng ngủ, đang định sập cửa thì bị Chu Diễn Chiếu chặn lại: “Mua cũng đã mua rồi, không mặc cho anh xem à?”
“Ai bảo mua về để mặc cho anh xem?”
“Vậy mặc cho ai xem?”
“Chẳng ai cả, thích thì mua.”
Chu Diễn Chiếu giật lấy mấy chiếc túi giấy cô đang cầm, đổ hết ra giường, chọn lựa hồi lâu, cuối cùng chỉ vào một bộ: “Mặc cái này đi.”
“Không mặc!” Chu Tiểu Manh vơ lấy đống quần áo, nhét vào trong túi. Chu Diễn Chiếu bật cười, nằm xuống giường cô, ung dung nói: “Hôm nay không phải em đã đến thăm mẹ sao, còn cố ý mua những thứ này, làm bộ kiêu cái nỗi gì? Câu kéo đàn ông cũng là một môn học đấy, câu dẫn không tốt sẽ làm người ta phát chán, trộm gà không được còn mất cả nắm gạo, lúc ấy lại trố mắt ra.”
Chu Tiểu Manh lạnh lùng nói: “Tôi làm sao biết được khẩu vị của đàn ông thế nào chứ, nói ra thì, tôi thậm chí còn chưa yêu đương chính thức lần nào cơ mà, đâu có giống anh, bạn gái của anh còn nhiều hơn số phụ nữ mà tôi quen biết cả đời.”
Chu Diễn Chiếu chừng như rất thích thú: “Có tiến bộ, diễn kịch giống lắm, ít nhất, cũng tốt hơn lần trước.”
Chu Tiểu Manh nhìn anh ta trọn ba phút đồng hồ, đột nhiên lật tay kéo dây phéc mơ tuya xuống, tụt váy ra, lục trong túi giấy tìm bộ đồ anh ta vừa chỉ, cởi đồ lót rồi thay vào, thay xong mới ngẩng đầu lên nhìn anh ta: “Hài lòng chưa hả?”
Cửa sổ vẫn chưa đóng, Chu Diễn Chiếu “hừ” một tiếng, chẳng biết là vui hay không. Chu Tiểu Manh nhìn anh ta dựa vào đầu giường, khoanh tay lại, bộ dạng thế nào cũng được, không khỏi tức tối trong lòng, nhặt cái váy dưới đất lên mặc vào, xoay người đi ra ngoài. Nhưng Chu Diễn Chiếu nhanh hơn cô, tay cô vừa vặn nắm đấm cửa để mở ra, anh ta đã “bình” một tiếng, đóng sập cửa lại, xoay mặt Chu Tiểu Manh về phía mình, hôn ngấu hôn nghiến, đến khi để lại hai vết răng sâu hoắm mới buông ta. Hơi thở anh ta phả ra còn bá đạo chiếm lấy đường hô hấp của cô: “Tại sao hôm nay lại đi thăm mẹ em?”
“Để nhắc nhở mình là ai đã khiến bà ấy nằm bất tỉnh nhân sự ở đó.”
“Ha!” Chu Diễn Chiếu cười lạnh: “Vậy thì anh phải cẩn thận rồi.” Vừa nói, anh ta vừa kéo cô vào lòng, giữ ch