Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341377
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1377 lượt.
không? Hôm nay tâm trạng anh ta thế nào? Nếu không vui thì để anh qua thua cho anh ta ít tiền.”
“Thôi đừng anh.” Cơ Na ghé miệng vào tai Chu Diễn Chiếu, rì rầm thủ thỉ: “Thẩm công tử hôm nay không vui đâu, cả ông chủ cũng phải đích thân ra mặt bồi tiếp anh ta đấy. Anh chớ nên qua đó, thua tiền cũng chẳng đáng gì, chỉ sợ anh ta ăn tiền của anh cũng chẳng vui lên được đâu.”
Chu Diễn Chiếu thì thầm hỏi cô ta: “Sao anh ta không vui?”
“Ai mà dám hỏi, nhưng nhìn bộ dạng ấy giống như bị đàn bà chọc tức thì phải.”
“Ồ, con đàn bà nào lại dám chọc tức Thẩm công tử nhỉ?”
“Hỏi thế gian tình là vật gì, chẳng qua vỏ quýt dày có móng tay nhọn thôi.” Cặp mắt Cơ Na lúng liếng đưa tình, trông hết sức quyến rũ. Cô ta nở một nụ cười tươi tắn: “Giống như vết ở khóe môi anh Mười đây… cho em một vạn lá gan, em cũng không dám hỏi là cô gái nào cào anh đấy?”
Chu Diễn Chiếu thoáng ngẩn người, rồi lập tức phá lên cười ha hả.
Nghe tiếng cười của Chu Diễn Chiếu vang lên sang sảng, Tiêu Tư Trí bất giác ngẩng đầu lên nhìn về phía anh ta, Chu Diễn Chiếu vừa khéo trông thấy, bèn vẫy tay gọi Tiêu Tư Trí, nói: “Công tử nhà họ Thẩm đang ở đây, tôi phải qua chào hỏi một tiếng, cậu cứ chơi thoải mái nhé, tôi quay lại ngay.”
Tiêu Tư Trí vội vàng đáp: “Vâng, anh cứ tự nhiên.”
Chu Diễn Chiếu đứng dậy, liền có mấy người mở cửa phòng VIP cho anh ta, Tiểu Quang cũng theo anh ta ra ngoài, số người trong phòng lập tức giảm đi một nửa. Tiêu Tư Trí và mấy cô gái chơi oẳn tù tì uống rượu, được một lúc, anh ta đề nghị: “Trò này nhàm chán quá, chúng ta đánh bài đi.”
“Được ạ! Ông chủ Tiêu thích chơi trò gì? Đấu địa chủ[1'> được không? Hay là đánh tiến lên?”
[1'> Một trò đánh bài rất phổ biến ở Trung Quốc, yêu cầu ít nhất ba người chơi, chia làm hai phe, một người làm địa chủ, những người còn lại là nông dân. Bên nào hết bài trước sẽ thắng.
Tiêu Tư Trí cười khì khì bảo: “Đấu địa chủ thì chơi được ít người quá, không vui, chúng ta chơi trò gì cho nhiều người cùng chơi ấy, mấy cô em biết chơi xì tố không?”
“Không…”
“Xì tố là cái gì?”
“Hay là ông chủ Tiêu dạy chúng em đi!”
“Phải đấy! Đi mà đi mà! Em đi lấy bài nhé, ông chủ Tiêu, cần mấy bộ bài vậy?”
Cả đám mồm năm miệng mười cãi nhau ầm ĩ, Tiêu Tư Trí bị bọn họ lôi kéo ngồi xuống cạnh chiếc bàn, tự động có người tắt chiếc đèn disco đang trải những đốm sáng vàng ra khắp phòng đi, bật ngọn đèn treo bên trên bàn đánh bạc lên. Ngọn đèn này được thiết kế riêng cho việc đánh bài, chao đèn thả xuống rất thấp, chiếu lên mặt bàn phủ nhung xanh, trông như một khối ngọc. Cả một bầy oanh yến lả lơi, vừa tráo bài thoăn thoắt vừa quây lấy Tiêu Tư Trí làm bộ nũng nịu.
“Ông chủ Tiêu, chúng ta đánh bài ăn gì nhỉ, ai thua phải uống một ly rượu nhé?”
“Không được không được! Ai thua phải cởi một món đồ! Cởi đến cuối cùng, ai không chịu cởi nữa, hoặc không còn quần áo mà cởi nữa, thì phạt uống Hottoddy[2'>…”
[2'> Một loại thức uống trộn giữa rượu, nước, đường và gia vị khác.
“Cái con Vân Na này ghê quá! Sao thế được chứ! Ông chủ Tiêu đừng nghe lời nó!”
Mấy cô gái nói nói cười cười rôm rả, có người còn khe khẽ hích nhẹ vào Tiêu Tư Trí nhõng nhẽo: “Ông chủ Tiêu nói đi chứ, rốt cuộc là cược gì nào?”
Tiêu Tư Trí cười hì hì vỗ bàn quyết định: “Chơi lột quần áo!”
“Ông chủ Tiêu hư quá à!”
“Mau lên mau lên, bọn em đều không biết chơi, ông chủ Tiêu phải dạy bọn em đấy nhé!”
“Đúng, đúng, không được giấu nghề, không được thiên vị…”
Tiêu Tư Trí ngồi xuống, vừa giảng giải quy tắc cho mấy cô gái, vừa xếp bài ra làm mẫu cho họ xem. Cô gái tên Vân Na kia tỏ ra hết sức ân cần, ngồi trên tay vịn ghế của anh ta, hơi nghiêng nghiêng người xem bài giúp anh, mấy cô bên cạnh chưa hiểu, quây lấy Tiêu Tư Trí hỏi nọ hỏi kia, cả bọn đang tíu ta tíu tít thì Chu Diễn Chiếu quay lại. Thấy tất cả quây quanh bàn đánh bài, anh ta liền hỏi: “Chơi cái gì vậy? Ai thắng rồi?”
Phòng VIP có bật điều hòa, nhưng Tiêu Tư Trí vẫn cảm thấy rất nóng bức, bèn cởi bớt cúc áo cổ ra, cười cười đáp: “Xì tố, bọn họ đều không biết chơi, tôi đang dạy họ đây…”
Cơ Na bưng một chén trà cho Chu Diễn Chiếu, anh ta mới nhấp được một ngụm thì nghe thấy câu này, suýt nữa phun cả trà ra ngoài. Cơ Na vội đưa khăn mùi soa của mình cho anh ta, một tay đón lấy chén trà đặt lên bàn, tay kia nhè nhẹ vỗ lưng cho Chu Diễn Chiếu, phòng anh ta bị sặc. Chu Diễn Chiếu bình ổn lại hơi thở, rồi bật cười mắng: “Mấy con bé xấu xa này, thấy ông chủ Tiêu mới đến lần đầu nên bắt nạt người ta hả?”
Cả đám gái đẹp ngồi quanh bàn đánh bạc đều cười khúc khích, bấy giờ Tiêu Tư Trí mới như bừng tỉnh đại ngộ: “Chẳng trách… anh thấy thủ pháp tráo bài của các em thành thạo thế… thì ra tất cả đều giả bộ không biết…”
Vân Na nhẹ nhàng bóp vai cho ta, chúm chím cười nói: “Ông chủ Tiêu đừng giận, bọn chúng em chỉ muốn chọc cho anh vui thôi mà, nhưng nói thật chứ, vừa nhìn ông chủ Tiêu đã biết là người sành chơi, mấy trò vặt vãnh của chị em chúng em, có đánh thật cũng chỉ tổ thua thôi.”
Thấy Tiêu Tư Trí lộ vẻ ngượng ngùng, Chu Diễn Chi