Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341579
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1579 lượt.
ông chào hỏi gì, chỉ bảo: “Đến đây, thắp nén hương.”
Tiêu Tư Trí làm theo lời anh ta, dâng hương nhưng không vái lạy, chỉ nói: “Anh Mười, em không tin mấy thứ này.”
“Tin hay không cũng chỉ là một ý nghĩ mà thôi.” Chu Diễn Chiếu chăm chú nhìn pho tượng Bồ tát mặt mũi hiền hậu từ bi đang cúi nhìn xuống trên khám thờ, nói: “Giết người phóng hỏa đeo bạc vàng, xây cầu làm đường chết mất xác. Đám người trong hắc đạo chúng tôi, nếu như tin vào nhân quả báo ứng thì đã chết cả vạn lần rồi.”
Tiêu Tư Trí lấy làm thắc mắc: “Vậy sao anh Mười vẫn quỳ bái?”
Chu Diễn Chiếu tỏ vẻ mất hứng: “Nói ra cậu cũng chẳng hiểu đâu. Đi thôi, chúng ta vào nhà sau uống trà, trụ trì ở đây có Phật trà thượng hạng đấy.”
Chu Diễn Chiếu hiển nhiên là khách quen ở đây, rất thông thuộc đường lối, anh ta dẫn Tiêu Tư Trí đi vào một khung cửa tròn ở sân sau, bên cạnh còn đặt một tấm bảng thông báo đề “Khách quan xin dừng bước.” Thì ra, bên trong khung cửa tròn này là một dãy thiền phòng, Tiểu Quang đứng bên dưới mái hiên, khẽ gật đầu với bọn họ. Bên cạnh gã ta có một tay vệ sĩ bưng chiếc khay, rõ ràng là không kiểm tra được gì. Lúc này, thấy bọn họ đi vào, tay vệ sĩ liền đưa chiếc khay tới. Tiêu Tư Trí cầm chìa khóa, ví tiền cho vào túi, còn Chu Diên Chiêu thì lấy làm hứng thú, cầm điện thoại của anh lên xem, thấy ảnh nền của màn hình chưa mở khóa chính là ảnh Chu Tiểu Manh, Chu Diễn Chiếu nhìn hàng ghim băng trên người cô trong tấm ảnh, nhướn mày nói: “Như con nhím vậy.”
Tiêu Tư Trí cũng bật cười thành tiếng, nói: “Em cũng bảo cô ấy như thế, kết quả làm cô ấy tức giận, mặc kệ em luôn.”
Chu Diễn Chiếu cười hờ hững, đưa trả lại điện thoại, hai người đi vào thiền phòng, bàn trà đã bày sẵn từ trước, nhưng không có ai khác. Bọn họ ngồi xuống, Chu Diễn Chiếu bắt đầu tráng chén nói: “Thực ra cũng không phải vì uống trà, mà chỉ muốn tìm nơi tiện nói chuyện thôi. Lục soát người cậu cũng không có ý gì khác, là vì sợ cậu mang những thứ không nên mang.”
“Anh Mười cũng quá cẩn thận rồi.” Tiêu Tư Trí vội vàng bổ sung thêm một câu: “Có điều, cẩn tắc vô ưu.”
“Cũng hết cách, gần đây tình hình căng thẳng quá.” Chu Diễn Chiếu khẽ ngửi mùi trà, chậm rãi nói: “Có chuyện này, tôi cần tìm một người tin cậy đi làm, lại phải là gương mặt mới, vì vậy mới nhờ đến cậu.”
Tiêu Tư Trí tỏ vẻ rất tò mò: “Anh Mười muốn em đi làm chuyện gì ạ?”
“Thực ra cũng không có gì, đưa một món tiền cho một người thôi.” Chu Diễn Chiếu nói: “Chỉ là phải sang Thái một chuyến.”
Tiêu Tư Trí gãi gãi đầu, hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy?”
“Tám triệu.” Chu Diễn Chiếu mỉm cười: “Đô la Mỹ.”
Tiêu Tư Trí sửng sốt: “Món tiền lớn vậy, làm sao mang ra khỏi biên giới được?”
“Vậy nên mới phải âm thầm thực hiện.” Chu Diễn Chiếu nói: “Khi đến biên giới, sẽ có người tiếp ứng cậu, sau khi qua biên giới, bên Thái Lan cũng sẽ có người đến đón cậu. Cậu yên tâm, tiền tôi bảo mang đi không phải tiền bẩn, cũng không phải tiền hàng gì, chỉ là năm trước tôi hơi túng thiếu, mượn người ta một khoản tiền, bây giờ trả cả gốc lẫn lãi thôi. Làm cái nghề này, chỉ cần nhận tiền mặt, vì vậy mới phải nhờ cậu đi một chuyến.”
“Em sợ làm không tốt, lỡ mất việc của anh Mười.”
Chu Diễn Chiếu cười cười: “Nếu cậu không muốn làm cũng chẳng sao.”
“Không phải, thật tình là không phải.” Tiêu Tư Trí lúng túng nói: “Cả món tiền lớn như vậy, em chỉ sợ mình đánh mất, hay trên đường xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, làm lỡ mất việc của anh Mười thì em chẳng còn mặt mũi nào gặp anh Mười, càng không còn mặt mũi gặp Tiểu Manh nữa…”
Chu Diễn Chiếu phá lên cười, tựa hồ rất vui vẻ. Anh ta khẽ gõ ngón tay lên khay trà, hỏi Tiêu Tư Trí: “Cậu biết tôi làm nghề gì không?”
Tiêu Tư Trí nói: “Anh Mười là đại anh hùng, là ông chủ lớn.”
“Được rồi, muốn theo đuổi em gái tôi thì cũng không cần nịnh bợ tôi như thế.” Chu Diễn Chiếu vẫn tươi cười, có vẻ rất vui: “Dù là xã hội đen thì đánh đánh giết giết chỉ là trò chơi của mấy đứa trẻ trong trướng mẫu giáo thôi, từ cổ chí kim, kiếm tiền phải dựa vào cái gì chứ? Là đi những nơi người khác không thể đi, làm những việc người khác không thể làm. Cậu đã đến Bình Viễn bao giờ chưa?”
Tiêu Tư Trí hơi ngẩn người ra, rồi nhanh chóng lắc đầu.
“Đó là thủ đô tài chính của xã hội cổ đại, những tiền trang, hiệu đổi tiền lớn nhất thiên hạ đều tập trung ở huyện thành Bình Viễn nhỏ bé, rất kỳ lạ phải không, nhưng lại không có gì kỳ lạ cả. Người thời xưa khó mang theo vàng bạc ra cửa, vì vậy người Bình Viễn đã nghĩ cách mở tiền trang, phát hành ngân phiếu, để dòng tiền chảy khắp thiên hạ.” Chu Diễn Chiếu nói: “Đó chính là hình thái ban đầu của ngân hàng, đến thời hiện đại, tiền bạc lưu thông đổi thành tiền giấy, nghiệp vụ ngân hàng lại càng thêm đa dạng, nhưng có một số nghiệp vụ, ngân hàng không thể làm được.”
“Nam Duyệt là thành thị có ngành công thương ngiệp phát triển nhất, lượng tiền mặt lưu hành mỗi ngày ở thành phố này là một con số khổng lồ đến mức không thể tưởng tượng nổi, khi ngân hàng kết toán cuối năm, phải dùng đến những cỗ máy tính khổng lồ mới tính được số