Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1403 lượt.
nhẹ vào song cửa thành những tiếng xào xạc, cô chợt nhớ lại chuyện từ rất lâu trước đây, lại thấy ngỡ ngàng như vừa mới xảy ra ngày hôm qua, tiếc rằng đó đều là những chuyện từ kiếp trước, còn kiếp này, sớm đã tan tành vụn nát, xa xăm không thể nào với tới. Cô lẩm bẩm nói: “Cây còn như thế, người làm sao đây.”
Đoạn cô ngoảnh mặt lại, cười cười lặp lại một lượt câu nói ấy với Chu Diễn Chiếu, rồi hỏi: “Anh à, anh biết thế nghĩa là sao không?” Không đợi anh trả lời, cô đã nói: “Em biết anh chẳng buồn nghe thứ này đâu, từ bé anh hễ thấy sách Ngữ văn là nhức đầu còn gì, mẹ em tốn bao nhiêu thời gian cũng chẳng khiến thành tích môn Ngữ văn của anh tốt lên được chút nào. Cũng giống như hồi ấy em không hiểu, tại sao anh lại thích đánh nhau với người ta…” Giọng cô đượm vẻ thê lương: “Thực ra có lúc không hiểu, ngược lại còn tốt hơn.”
Chu Diễn Chiếu vẫn không nói gì, Chu Tiểu Manh bèn chầm chậm giảng giải: “Thời xưa có một người tên là Hằng Ôn đi đánh trận, dọc đường đi qua Kim Thành, nhìn thấy cây liễu anh ta trồng ở đó từ thời niên thiếu đã lớn đến mười người ôm không xuể, liền cảm thán rằng: ‘Cây còn như thế, người làm sao đây’, cả cái cây cũng đã như vậy rồi, huống hồ là người…” Cô ngập ngừng giây lát mới nói tiếp: “Anh à, chuyện trước đây, sau này chúng ta đừng nhắc đến nữa, em muốn thương lượng với anh một chuyện.”
“Cái gì?”
“Anh có thể gạt em một lần nữa được không, ví dụ như đêm nay, anh giả bộ thêm một lần, giả vờ anh yêu em giống như năm đó vậy.”
Gương mặt Chu Diễn Chiếu không chút cảm xúc, anh ta nhìn cô một thoáng, rồi hỏi: “Vậy tôi có lợi gì chứ?”
“Em sẽ tốt với anh.” Ngữ khí Chu Tiểu Manh rất khẽ khàng, như thể đang nói mớ: “Em cũng sẽ giả vờ, vờ như em yêu anh.”
“Tôi không cần.” Chu Diễn Chiếu gạt tay cô ra, đứng lên, nhưng Chu Tiểu Manh bổ nhào tới, ra sức ôm chặt lấy thắt lưng anh ta, toan kéo trở lại. Chu Diễn Chiếu chỉ lật tay quơ một cái, đã vặn cánh tay cô ra sau lưng. Mấy năm rồi hai người không đấu võ, Chu Tiểu Manh vốn do một tay anh ta dạy, thực sự không phải là đối thủ, nhưng lúc này cô đã liều mạng, Chu Diễn Chiếu nhất thời không chiếm được ưu thế. Hai người cứ như vậy lặng lẽ quần thảo trong bóng tối, đã mấy lần Chu Tiểu Manh bị đập vào cột giường, nhưng cô không kêu một tiếng nào, rốt cuộc, Chu Diễn Chiếu cũng đè nghiến cô được ra giường, thấp giọng gầm lên: “Cô điên đủ chưa hả?”
Chu Tiểu Manh nức nở một hồi, Chu Diễn Chiếu mới nhận ra khắp tay mình ướt đẫm nước mắt lành lạnh, lực dồn lên lòng bàn tay cũng dần nới lỏng. Cô chầm chậm vươn tay ra ôm lấy cổ Chu Diễn Chiếu, vùi mặt vào lồng ngực anh ta, nghẹn ngào khóc nấc lên: “Anh ơi… anh ơi…” Chu Diễn Chiếu chẳng còn sức lực kéo tay cô ra nữa, chỉ có cảm giác nước mắt cô thấm ướt cả áo ngủ mình, đôi môi cô cũng lạnh lẽo như giọt nước mắt. Cô nói: “Không giả vờ… em thực sự không giả vờ mà… trong lòng anh biết rõ… tại sao anh lại đối xử với em như thế…”
“Buông tay!”
“Em không buông!” Chu Tiểu Manh khóc rống lên: “Lúc ở Bắc Kinh anh gạt em! Anh nói em đi trước đi, anh sẽ lập tức đến tìm em, lần ấy anh đã gạt em buông tay, sau đó anh chẳng bao giờ quay lại nữa!”
Chu Diễn Chiếu cương quyết bẻ những ngón tay Chu Tiểu Manh ra, nhưng cô lại như con chó nhỏ cắn lấy mu bàn tay anh ta, không ngừng khóc hu hu, Chu Diễn Chiếu thậm chí còn chẳng cảm thấy đau tay, chỉ đờ đẫn cả người, muốn lôi cô ra. Hai người giằng co như vậy hồi lâu, rốt cuộc Chu Tiểu Manh cũng bị anh ta đẩy ra, cô vùi đầu xuống gối, nắm tay thùm thụp đấm lên giường, chân đạp lung tung, tựa như trở về năm mười sáu tuổi, có thể như vậy mà mặc tình buông thả, dung túng bản thân. Chu Diễn Chiếu nghe tiếng cô khóc vùi dưới gối, cuối cùng cũng đưa tay kéo cô dậy, ôm vào lòng, tựa như ôm một đứa trẻ sơ sinh, miệng dỗ dành: “Đừng khóc, đừng khóc nữa…”
Chu Tiểu Manh túm lấy vạt áo Chu Diễn Chiếu, đôi môi khóc đến tái nhợt cả đi, hai tay bấu chặt quần áo anh ta như bị chuột rút, nhưng môi đã tìm môi anh ta. Nụ hôn này, dường như đã đợi từ rất lâu, rất lâu rồi, cả Chu Diễn Chiếu cũng có cảm giác, đời này có lẽ chẳng bao giờ đợi được nữa. Nụ hôn của hai người mặn chát, đắng nghét, hôn thật lâu rồi cũng không chịu nhả ra. Động tác Chu Tiểu Manh rất dữ dội, giật đứt cả mấy chiếc cúc áo ngủ của anh ta, Chu Diễn Chiếu bị cô làm đau, hơi nhăn mặt lại, nhưng vẫn để mặc cô muốn làm gì thì làm.
Lúc bình minh, trời lại đổ mưa, hai người đều chưa ngủ. Chu Tiểu Manh tựa như con mèo nhỏ lanh lợi ngoan ngoãn rúc vào ngực Chu Diễn Chiếu, một mực dựa dẫm không cho anh đứng dậy, hễ anh ta hơi nhúc nhích, cô liền như con bạch tuộc áp chặt vào không chịu buông ra. Chu Diễn Chiếu đành nói: “Anh phải về rồi.”
“Không được đi!” Mấy tiếng đồng hồ trước, Chu Tiểu Manh đã vứt hết quần áo của anh ta vào trong bồn tắm xối nước, còn đổ cả chai sữa tắm tạo bọt vào. Khi ấy anh ta còn chưa phản ứng, không giật lại được, nên tất cả đều đã ướt sũng. Anh ta chưa kịp bực bội, thì đã bị Chu Tiểu Manh như con hồ ly tinh nhỏ quấn chặt lấy, chẳng còn sức đâu mà nghĩ ngợi nữa.
“Một chốc nữa