Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341406
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1406 lượt.
hông thể nào vò vắt được. Chu Tiểu Manh tuổi còn trẻ, chưa từng chứng kiến, chỉ có Chu Diễn Chiếu thời niên thiếu thường hay đánh bạn với đám người ở phố Chợ Bánh, đã từng thấy phụ nữ giẫm lên ga trải giường như vậy.
Chu Tiểu Manh vừa buông tay ra, liền bị Chu Diễn Chiếu ôm chầm lấy, nói: “Cái hay hả, ngủ với anh thêm một lúc nữa. Buổi tối cùng anh đi ăn cơm.”
“Anh đừng dính với em nữa thì hơn.” Chu Tiểu Manh lạnh lùng nói: “Chị Tôn đã dậy từ lâu rồi, anh không sợ chị ấy gõ cửa à?”
Chu Diễn Chiếu không nói gì, Chu Tiểu Manh lại tiếp lời: “Chuyện đêm qua, em coi như anh đã đáp ứng với em rồi, chơi với em một đêm, đến vừa nãy là em dỗ cho anh vui thôi. Hai chúng ta kết thúc rồi, sau này anh muốn kết hôn cũng được, sinh con cũng được, em đều không nói thêm dù chỉ một chữ. Anh cũng đừng ngăn cản em yêu đương rồi gả cho người ta là được.”
Chu Diễn Chiếu châm điếu thuốc, rít một hơi rồi nói: “Được thôi, có điều phải nói cho rõ, anh trước nay chưa bao giờ ngăn cản cô yêu đương, sau này lại càng không. Cô thích Tiêu Tư Trí, thì cứ cưới nó đi.”
“Tiêu Tư Trí nhìn bề ngoài có vẻ thông mình, kỳ thực con người rất thật thà, em nói câu này chắc anh không thích nghe, cái nghề của anh, kiếm được nhiều nhưng nguy hiểm lớn, em không muốn sau này phải thấp thỏm lo âu, anh đừng đưa Tiêu Tư Trí đến công ty anh làm việc.”
Nụ cười của Chu Diễn Chiếu càng thêm vẻ giễu cợt: “Nếu nó cưới cô thật, thì nó chính là em rể của Chu Diễn Chiếu này, dù cô muốn nó sạch sẽ thế nào thì người trong giới cũng đều nhận định như thế, nó là em rể của anh, thì sẽ phải dính líu vào công việc của anh. Nợ của anh, biết đâu lại có người tính lên đầu nó cũng không chừng. Bây giờ không đưa nó đến công ty làm với anh, sau này cũng sẽ có người ta dồn ép nó, khiến nó không thể không đến.”
“Sau khi kết hôn, em sẽ cùng anh ấy ra đi, rời khỏi Nam Duyệt.”
Chu Diễn Chiếu cười nhạo: “Rời khỏi Nam Duyệt, cô tình toán cũng hay lắm, cô tưởng rời khỏi Nam Duyệt là chắn họa được chắc? Không ở địa bàn của anh thì càng tiện cho kẻ khác ra tay, đến lúc ấy chúng nó làm thịt hai đứa rồi đưa đến trước mặt anh, anh đây sẽ không mua đất chôn hai đứa đâu, mà sẽ ném xuống sông cho cá ăn!”
Chu Tiểu Manh có vẻ giận, vành mắt hơi sưng lên, chắc vì không ngủ ngon giấc, hoặc cũng vì tối qua cô khóc, thoạt tiên là khóc do thương tâm, sau là do Chu Diễn Chiếu đùa cợt cô đến nỗi phát khóc lên. Có điều, chuyện như đêm qua, Chu Diễn Chiếu đã cảm thấy, đều giống như mấy năm trước đây, không bao giờ lộ ra, không bao giờ nhắc đến, thậm chí cả nghĩ, anh ta cũng không muốn nghĩ đến nữa.
Anh ta đã quyết định: “Tiêu Tư Trí đi theo anh sẽ không thiệt thòi đâu. Người cô muốn cưới cũng cần phải có năng lực bảo vệ cô chứ.”
Lễ đính hôn của Chu Diễn Chiếu và Tôn Lăng Hy được tổ chức vô cùng long trọng, mấy năm nay ở thành phố Nam Duyệt này, Chu Diễn Chiếu tựa như mặt trời đang buổi ban trưa, so với thời ông Chu Bân Lễ nắm quyền điều hành công ty, chừng như có vẻ con giỏi hơn cha, vì vậy cả hai giới hắc bạch đều rất nể mặt, cả phòng tiệc lớn của khách sạn năm sao chật kín khách khứa.
Tôn Lăng Hy đi giày đế bằng, đồ dạ hội cũng là kiểu Hy Lạp rộng thùng thình, cô khoác tay Chu Diễn Chiếu. Mỉm cười rụt rè, tiếp đãi khách khứa hết sức nhã nhặn khéo léo, khiến cho đám khách cứ xì xầm hỏi han nhau rốt cuộc là tiểu thư nhà nào đã thu phục được cậu Mười nhà họ Chu vậy.
Nhà họ Chu mặc dù không thể coi là gia đình danh giá gì, nhưng tiền nhiều thế lớn, dạo gần đây việc làm ăn ngoài ánh sáng của Chu Diễn Chiếu cũng vô cùng phát đạt. Chu Tiểu Manh chợt nghe hai người khách nữ rì rầm với nhau: “Chẳng hiểu anh ta thấy điểm gì tốt ở cô ả nhỉ?” “Đẹp phải không, đàn ông toàn kiểu ấy?” “Người đẹp có thiếu gì, nghe nói nhà họ Tôn kia chỉ bình thường thôi, chị nhìn mà xem ngay cả bố mẹ cô dâu cũng không đến dự lễ đính hôn, không phải là sợ ra mặt đấy chứ?”
Tiếng cười khúc khích ấy làm Chu Tiểu Manh thấy chối tai kinh khủng, Tiêu Tư Trí bên cạnh cô không tỏ thái độ gì, chỉ đưa cho cô một ly nước hoa quả, hỏi nhỏ: “Có muốn ăn miếng bánh kem không?”
“Lấy cho em hai miếng.” Chu Tiểu Manh thấy đói thực sự, từ chiều đến giờ, bên công ty tổ chức sự kiện không ngừng trao đổi với cô về đủ loại chi tiết vụn vặt, sau đó cô lại phải xử lý các tình huống ngoài dự kiến. Tôn Lăng Hy dù mang tiếng là nữ chủ nhân, nhưng trong một ngày như ngày hôm nay, chuyện lớn chuyện nhỏ đương nhiên đều do Chu Tiểu Manh lo liệu hết. Sau khi khách khứa đến đông đủ, nghi lễ kết thúc, bắt đầu rót sâm banh, cô mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Tiêu Tư Trí mang cho cô hai miếng bánh kem, hai người lánh ra ban công ăn. Bên ngoài ban công gió lớn, Tiêu Tư Trí cởi áo vest ra khoác lên vai cô, rồi hỏi: “Có lạnh không?”
Chu Tiểu Manh lắc đầu, nói: “Tôi nhớ chuyện hồi nhỏ thôi.” Cô hồi tưởng lại những lời mấy người đàn bà kia nói với nhau, rầu rĩ tiếp lời: “Lúc đến nhà họ Chu, cũng có một số người nhìn tôi và mẹ bằng ánh mắt lạnh nhạt, mẹ tôi còn đỡ, bà là người lớn, bố tôi lại luôn bảo vệ bà, người ta cũng không d