Tất Cả Mọi Người Đều Yêu Tổng Giám Đốc
Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341788
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.
ền, phủ mấy lớp bụi dày rồi). Hàn Tú nhìn anh với vẻ tò mò không che giấu nổi.
Một tay giữ gáy sách, một tay nhẹ nhàng lật giở trang mới, biểu hiện chăm chú, chuyên tâm đó của Tiểu Thất khiến cho Hàn Tú tưởng rằng cả thế giới này dường như chỉ còn mỗi anh và cuốn sách. Mặt trời đang ngả dần về phía Tây, ánh nắng buổi chiều tà nghiêng nghiêng rọi vào trong phòng, chiếu lên khuôn mặt anh, hoàng hôn đỏ rực lan tỏa xung quanh anh, cảnh tượng vừa thực vừa ảo lúc này khiến Hàn Tú nghĩ tới mấy chữ "thần tiên nơi trần thế". Nhưng ngay lập tức, cô lấy lại thần trí rồi nhanh chóng bước vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa tối, có điều tủ lạnh trống rỗng, chẳng còn gì để nấu cả.
Nói xong, cô quay ngoắt người, đi ra cửa thay giày, quyết định ra siêu thị một mình.
Tiểu Thất đặt sách xuống, nhìn theo dáng người mảnh dẻ, gầy guộc của Hàn Tú, vài giây sau, anh bỗng đứng dậy, nhanh chóng bước tới chỗ cô, giọng nói vẫn trầm trầm: "Cô định nấu cơm cho tôi ăn sao?"
Hàn Tú vừa lẩm bẩm nguyền rủa vừa thay giày, khi quay người lại, trông thấy thân hình cao lớn đang đứng chắn trước mặt, hồn vía của cô dường như biến đi đâu mất. Mắt trợn ngược, tay không ngừng vỗ vào lồng ngực, cô hổn hển: "Ôi trời ơi! Anh không thể bước đi mà phát ra tiếng động sao? Không nói chuyện một cách bình thường hơn được à? Sao anh cứ thích chơi trò đột ngột xuất hiện thế? Suýt chút nữa, tôi bị anh doạ cho đứng tim rồi."
Khoé miệng Tiểu Thất khẽ nhếch lên, vài giây sau, anh chậm rãi nhắc lại câu nói lúc nãy: "Cô - định - làm - cơm - cho - tôi - ăn - sao?"
"Ừ". Hàn Tú mím chặt môi, trả lời không chút nhiệt tình. Vừa nghe thấy có cơm ăn là anh ta chạy theo cô luôn sao, gã này không phải là heo đấy chứ?
"Có phải ở đó... có rất nhiều người không?". Tiểu Thất cúi đầu, ngập ngừng hỏi nhỏ.
Hàn Tú nhíu mày nhìn Tiểu Thất. Mái tóc rủ xuống trán, che khuất mắt bên phải của anh khiến cô không thể nhận biết được cảm xúc của anh lúc này, chỉ thấy đôi môi anh đang mím chặt lại.
Cô nhớ lại lúc anh kề dao vào cổ cô, yêu cầu cô phải dẫn tới một nơi an toàn, không có người. Phải chăng anh sợ nơi đông đúc? Hàn Tú nhướng mày, nói: "Đương nhiên là đông người rồi! Không đông người thì siêu thị còn mở làm gì chứ? Đóng cửa luôn cho xong."
Tiểu Thất im lặng vài giây rồi nhẹ nhàng nói: "Đi thôi."
Hàn Tú ngạc nhiên: "Không phải là anh sợ những nơi đông người sao?"
Tiểu Thất không trả lời.
Hàn Tú nói một cách nghiêm túc: "Anh càng sợ những nơi đông người thì lại càng phải thường xuyên đến chỗ đó. Anh không thể trốn tránh cả đời được, trước sau gì cũng phải đối mặt với nó. Tôi thực sự tò mò muốn biết, rốt cuộc anh đã làm chuyện xấu xa gì? Sao lại phải sợ hãi như thế chứ?". Nói dứt lời, Hàn Tú mở cửa rồi đi ra ngoài.
Tiểu Thất vẫn không nói gì, im lặng suy ngẫm về những lời nói của Hàn Tú. Rồi anh sải bước theo cô, cuối cùng cũng ra khỏi căn nhà mà anh đã được an toàn và thảnh thơi hơn 1 một tuần nay.
Ranh giới giữa Thiên tài & Kẻ ngốc thật ra rất mong manh
(1)
Hai người đi xuống dưới nhà, một trước một sau, hoàn toàn im lặng.
Hàn Tú đút hai tay vào túi quần soóc bò, loẹt quẹt dép lê, lắc lư thân mình, bước đi một cách nghênh ngang.
Còn Tiểu Thất, từ lúc ra khỏi toà nhà, anh cứ cúi đầu đi thẳng, chưa thể thích ứng với cuộc sống bên ngoài được. Ánh nắng buổi chiều tà chiếu lên người khiến anh thấy bỏng rát toàn thân, bị bủa vây bởi không khí oi bức, người anh lập tức toát mồ hôi. Tuy rằng không mấy dễ chịu, nhưng so với việc ở trong phòng thí nghiệm với nhiệt độ mát mẻ quanh năm và bị vô số các thiết bị cắm vào người, anh vẫn thích cảm giác chân thực và sống động này hơn.
Hai bà thím che miệng cười, bước tới gần Hàn Tú, cùng nhau tung hứng. Hàn Tú hoảng hốt, vội đẩy Tiểu Thất ra.
Thấy thế, hai người đó lại nhanh nhẩu nói: "Ây da, Hàn Tú, cháu không phải ngại ngùng gì đâu! Giữa thanh thiên bạch nhật thế này, đừng nói là nam nữ ôm nhau, ngay cả mấy đôi nam nam hay nữ nữ tình tứ, mắt qua mày lại, hai bà già này cũng gặp cả rồi, chẳng có chuyện gì to tát cả. Cháu đừng quá thẹn thùng!"
"Hàn Tú à, cậu thanh niên này đẹp trai đấy, mũi thanh mắt sáng, còn biết quan tâm đến cháu nữa chứ. Thôi, không làm phiền hai đứa nữa, hai thím đi đây."
Dù đã đẩy Tiểu Thất ra nhưng khi nghe hai bà thím kia nói thế, Hàn Tú không biết giấu mặt vào đâu cho đỡ ngượng.
Cái gì mà giữa thanh thiên bạch nhật nam nữ ôm nhau tình tứ chứ? Rõ ràng là anh va vào người cô, đương nhiên phải đỡ cô rồi! Có điều tên đàn ông khốn kiếp này đỡ cô không đúng cách, chắc hẳn là hắn nhân cơ hội đó mà giở trò đấy! Tại hắn mà cô bị như thế này, lại còn khuôn mặt "khuynh quốc khuynh thành, hại nước hại dân" của hắn nữa, nó có đáng để người khác phải khen hết lời như vậy không?
"Đường thì rộng, sao anh không đi sang một bên, cứ bám theo sau lưng tôi làm gì thế? Tôi bị anh đâm cho đau điếng cả người đấy!". Cô phẫn nộ lườm anh, nghiến răng nghiến lợi rồi quay mặt đi, lẩm bẩm: "Thật là mất mặt!".
Tiểu T