Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341813
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1813 lượt.
hài hoà", đúng tiêu chuẩn "nam trên nữ dưới".
Vừa trải qua một cuộc tranh chấp kịch liệt nên Tiểu Thất liên tục thở dốc, hơi thở ấm nóng của anh phả lên khuôn mặt Hàn Tú. Giây phút đó, cô hoàn toàn có thể nghe thấy tiếng trái tim của cô và anh đang đập mãnh liệt.
Xấu hổ vô cùng, Hàn Tú tức giận đến mức muốn ngay lập tức dùng đầu đập chết tên đàn ông đang ở phía trên mình, chỉ cần anh hạ thấp cơ thể xuống chút nữa là có thể trực tiếp "tấn công" cô rồi.
"Đường Trạch Tề, tôi cứu anh, để anh sống trong nhà tôi là vì nghĩ đến chuyện chúng ta đã cùng nhau lớn lên từ nhỏ, vì nể mặt mẹ anh nữa. Anh làm thế này là có ý gì? Nửa đêm nửa hôm chui vào giường tôi, bây giờ, anh còn định cưỡng hiếp tôi sao? Nếu anh cần đàn bà thì sao không nói thẳng ra, tôi sẽ gọi giúp anh. Những người muốn lên giường với anh nhiều tới mức có thể xếp thành hàng dài từ đây đên trung tâm thành phố đấy". Đúng là cô đã dẫn sói vào nhà mà! Hàn Tú cảm thấy vô cùng căm phẫn, nhìn anh chằm chằm.
Hai hàng lông mày của Tiểu Thất càng lúc càng nhíu chặt, đôi mắt trở nên sâu thẳm. Tới khi cô nói hết, biểu hiện trên khuôn mặt anh lại càng khó hiểu. Một hồi lâu sau, anh mới hỏi Hàn Tú với vẻ mặt không mấy tự tin: "Cô tưởng tôi định cưỡng hiếp cô nên mới phản ứng kịch liệt như vậy à?"
"Lẽ nào lại không phải?". Trên đời này lại có loại đàn ông nửa đêm lén lút trèo lên giường của phụ nữ chỉ để ngủ hay sao?
"Tôi không hề nhận thấy bất cứ tín hiệu mời gọi nào từ cô, cũng chẳng có cảm giác biểu bì đại não hoạt động mạnh hơn, càng không có biểu hiện hoóc môn đang tăng, thế nên không thể có chuyện tôi bắt ép cô giao phối với tôi được. Có phải cô đã nghĩ quá nhiều rồi không?". Anh nói rành mạch từng câu từng chữ bằng giọng điệu rất thản nhiên.
"Giao phối?" Tên Đường Trạch Tề đó có hiểu rằng từ này chỉ dùng cho súc vật hay không? Tại sao anh cứ mở miệng là lại khiến cô có cảm giác mình đang bị treo cổ như thế chứ? Có điều, qua khẩu khí của anh, Hàn Tú có thể nhận thấy anh không hề có chút "dã tâm" nào. Cô cảm thấy hơi khó hiểu nên hỏi dồn: "Chẳng phải bây giờ, anh đang đè lên người tôi hay sao? Rốt cuộc là anh có ý gì hả? Nếu anh không muốn làm chuyện đó thì đêm hôm khuya khoắt lén lút trèo lên giường tôi làm gì chứ?"
"Đi ngủ". Câu trả lời của anh không thể đơn giản, ngắn gọn hơn.
"Đi ngủ? Nếu nghe người đàn ông khác nói như vậy thì có lẽ tôi còn tin, nhưng anh nói chỉ đi ngủ thì quỷ cũng không tin được. Anh mau bỏ tay tôi ra! Nó sắp bị anh đè gãy rồi đây này!". Hàn Tú nhăn nhó nói.
Tiểu Thất không trả lời, quay lại nhìn cô, ánh mắt tràn đầy ẩn ý - "Lẽ nào không phải vậy?".
Thấy thế, Hàn Tú lại càng cảm thấy có lỗi, cố nói cứng: "Đây... đây là nhà tôi, tôi đang nằm trên giường của mình, sử dụng điều hoà do chính tôi bỏ tiền ra mua, tiền điện nước đều do tôi chi trả, cho nên những thứ này tôi hưởng thụ là điều đương nhiên. Hiện giờ, anh chỉ tạm thời ăn ngủ ở đây thôi. Nếu anh không thích, không chịu đựng được thì có thể rời khỏi đây, dù gì, mấy vết thương trên người anh cũng đã lành cả rồi. Anh có rất nhiều bạn bè mà, anh có thể đi tìm bọn họ. Còn nếu anh không muốn gặp bạn bè thì nên tới chỗ mấy người phụ nữ của anh trước kia, tôi có thể liên lạc miễn phí cho anh, miễn phí đưa anh đến đó luôn."
Tiểu Thất nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Hàn Tú, một lúc sau mới mở miệng, giọng nói rất trầm: "Cô không cần chọc tức tôi đâu, đừng tưởng vì thế mà tôi sẽ rời khỏi đây nhé! Khi nào tôi thấy cần phải đi, tự khắc tôi sẽ đi. Bắt đầu từ tối nay, tôi sẽ ngủ trên chiếc giường này."
Lại là một câu bức ép người quá đáng nữa, như thể anh đang cảnh cáo "Cô cứ liệu mà làm!" ấy. Tuy rằng câu nói này chưa bao giờ được trực tiếp phát ra từ miệng Tiểu Thất, nhưng ánh mắt anh thì không thể nào phớt lờ được.
Hàn Tú đang định nổi cơn tam bành, nhưng trước sự uy nghiêm của anh, cô đành nhẫn nhịn cho qua. Cô nắm chặt hai tay, nghiến răng, hạ giọng nói: "Sở dĩ tôi có thể bỏ qua cho anh hết lần này đến lần khác là vì tôi nghĩ rằng anh đang bị tổn thương não bộ, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi đồng ý cho anh được ngủ cùng giường với tôi. Những chuyện mà anh không biết, tôi có thể nói cho anh. Những gì anh không hiểu, tôi sẽ giải thích. Nhưng anh không thể đòi hỏi vô lí thế được! Anh có hiểu thế nào là "Nam nữ khác biệt" không? Thế nào là "Nam nữ thụ thụ bất thân" không? Một nam một nữ nằm chung trên một chiếc giường, nếu không phải là vợ chồng thì là tình nhân hay gian phu dâm phụ, hoặc là khách làng chơi và gái bán hoa. Chúng ta đã chia tay nhau từ lâu rồi, bây giờ, tôi và anh là hai người không có quan hệ gì. No relationship! Anh có hiểu không hả?"
Hàn Tú suýt chút nữa là lấy tay ôm ngực, không ngờ rằng có lúc mình bị bức bách đến mức phải dùng tiếng Anh để giao tiếp.
Anh nhướng mày, thản nhiên đáp: "Cô không cần giải thích nhiều như thế với tôi đâu! Tôi chỉ muốn bảo đảm giấc ngủ đủ chất lượng, đủ chiều sâu thôi, thế nên tôi không làm gì cô cả. Tôi chưa đến giai đoạn gặp động vật