Tìm Thấy Nhau Trong Nỗi Cô Đơn
Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341823
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1823 lượt.
thật ngớ ngẩn và biến thái.
Hàn Tú cứ tưởng là sau khi nghe thấy yêu cầu "củ chuối" này, Trần Mạnh Lễ sẽ nhanh chóng liệt cô vào hàng ngũ quái vật Godzilla cấp một, ai ngờ anh lại cười tít mắt và nói: "Tôi có thể hiểu câu nói của em theo nghĩa em đang tán thưởng tướng mạo của tôi không?"
Hàn Tú thật sự không hiểu nổi mình là người như thế nào mà có khả năng thu hút những gã trai đào hoa, lãng tử đến thế. Cô rất muốn nói với Thượng đế rằng: "Người có thể ban cho con một người đàn ông bình thường được không?".
Nhưng theo thời gian, với tính khí dễ chịu và thoải mái của mình, Trần Mạnh Lễ đã cho Hàn Tú một cái nhìn hoàn toàn khác về anh. Anh tuyệt đối không phải hạng công tử cả ngày rỗi việc nhàn nhã, chỉ biết tán tỉnh con gái nhà lành như cô đã tưởng. Sau khi khôi phục hình tượng cho Trần Mạnh Lễ, Hàn Tú cũng thay đổi cách đối xử, không còn như trước kia - vừa nhìn thấy anh là chạy biến - thỉnh thoảng, cô đồng ý ra ngoài ăn cơm với anh. Dần dần, hai người đã trở thành bạn bè, tuy đã thân thiết hơn trước những vẫn chưa thể tiến đến quan hệ bạn trai - bạn gái mà Trần Mạnh Lễ hằng mong muốn.
"Hàn Tú, bệnh ghét nhà giàu của em lại tái phát à? Sao phải tỏ ra xa cách với anh thế chứ?". Nụ cười của Mạnh Lễ vô cùng tươi tắn.
Giọng nói nhẹ nhàng của anh đã kéo Hàn Tú ra khỏi dòng hồi tưởng.
Nhìn ngó xung quanh, thấy hàng loạt cặp mắt đang hướng về phía hai người, cô cười ngại ngùng rồi đến gần Trần Mạnh Lễ, thì thầm: "Nể mặt tôi một chút được không? Hôm nay, tôi tới đây để làm việc. Nếu có bất cứ ân oán cá nhân nào, xin mời anh gọi điện thoại cho tôi, lúc nào cũng được."
Trần Mạnh Lễ cười nhẹ: "Gọi điện thoại à? Được thôi, vậy trước tiên, phiền em có thể chuyển chiếc máy fax ra khỏi phòng làm việc của tôi được không?"
"Tôi đã cảnh cáo anh bao nhiêu lầm rồi, tại sao hôm nào anh cũng dùng cái giọng nói đường mật đến buồn nôn như thế để chào buổi sáng tôi hả? Anh có biết là làm như vậy sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới năng suất làm việc cả ngày của tôi không?". Bỏ ngoài tai yêu cầu chẳng ra sao của Trần Mạnh Lễ, Hàn Tú nói một tràng. Thực ra, không phải cô chưa từng cảm động trước hành động quan tâm này của anh, nhưng cứ nhớ tới mối tình đầu đầy cay đắng, tự nhiên cô lại dựng lên một bức tường phòng ngự kiên cố trong lòng mình, tự nhủ: "Thôi bỏ đi, càng tránh xa mấy tên đàn ông vừa đẹp trai vừa nhà giàu càng tốt!".
"Thật không? Anh cứ tưởng làm vậy sẽ truyền cho em nguồn động lực vô biên chứ?". Trần Mạnh Lễ vẫn cười.
"Động lực cái đầu anh ấy! Đúng là phải nghiêng mình chào thua anh mất thôi. Tôi đi làm việc đây, chuyện phiếm để khi khác nói!". Nói xong, Hàn Tú nhanh chóng chạy mất.
"Được thôi, vậy chút nữa anh sẽ tới tìm em". Trần Mạnh Lễ đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng dáng của Hàn Tú, khẽ mỉm cười.
Anh thích người con gái này từ tận đáy lòng. Hàn Tú không nhõng nhẽo, không giả tạo, nếu là người khác thì đã bám chặt một công tử nhà giàu như anh, trong khi đó, cô luôn nỗ lực, dựa vào chính sức mình, làm việc miệt mài, không chút ngơi nghỉ. Anh rất thương cô, anh biết cô đã trải qua một mối tình không mấy tốt đẹp, vì vậy, anh mong muốn có thể khiến cô chấp nhận anh bằng tấm chân tình của mình. Nhưng dù anh đã nỗ lực đến mức nào, có cố gắng bao nhiêu thì tới tận bây giờ, anh vẫn không thể xóa bỏ được nỗi muộn phiền, sầu lo mãi in hằn trong trái tim Hàn Tú.
(2)
Trần Mạnh Lợi đi đôi giày cao gót mười phân, từ từ bước vào phòng làm việc của mình. Vừa bước đến trước cửa, cô đã nghe thấy âm thanh của máy làm vệ sinh thảm trải sàn.
Trông thấy Tiểu Thất đang làm việc chăm chú, cô nghĩ: "Cho người khác tới làm, coi như công ty vệ sinh này biết điều đấy, lại còn điều một người đàn ông trẻ trung đến nữa chứ". Trần Mạnh Lợi cao ngạo hất cằm, mắt liếc xuống đúng 45 độ để nhìn Tiểu Thất, ánh mắt vừa hướng về phía dó, cô đã chẳng thể thu nó lại được nữa.
Thân hình cao lớn, khuôn mặt anh tuấn của chàng trai đang dọn dẹp vệ sinh ở đối diện đã thu hút hết sự chú ý của cô. Bộ đồng phục lao động quê một cục không ảnh hưởng một chút nào đến khí chất của anh. Từ trước đến nay, Trần Mạnh Lợi đã nhìn thấy rất nhiều chàng đẹp trai tuấn tú, từ các anh ngoại quốc mắt xanh tóc vàng cho tới những nam nhân Á Đông, nhưng đây là lần đầu tiên cô gặp một người đàn ông mang vẻ tự tại, trầm mặc đến thế.
Ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên, cô khoanh hai tay, chăm chú nhìn ngắm anh một hồi lâu như đang đánh giá một tác phẩm nghệ thuật đẹp đẽ.
Ai ngờ gót giày quá cao, lại bước vội nên cô bị mất đà, chúi người về phía trước, vừa hay ngã vào lòng của Tiểu Thất.
Đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là một cảm giác thích thú, đang định dùng tay sờ lên khuôn ngực rắn rỏi chắc nịch của anh, ai ngờ người đàn ông mà cô đang dựa vào lùi lại ngay tức khắc, khiến cô tiếp đất theo tư thế "bò gặm cỏ". Vẫn may là sàn có trải thảm, chứ nếu nó toàn là gạch đá thì với cú ngã mạnh như vậy, e rằng cô sẽ không thể phơi mặt ra đường trong ít nhất vài ngày tới.
Trần M