Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341833
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1833 lượt.
àn Tú nói khẽ rồi ngồi vào ghế trước.
Tiểu Thất ngây người nhìn cô. Liệu anh có nên hiểu câu nói "Cẩn thận không tí nữa bị nắng chiếu cho rát da đấy!" của Hàn Tú theo nghĩa cô đang quan tâm đến anh không?
Anh chỉ muốn làm cho da mình đen hơn đôi chút chứ không phải đầu óc anh có vấn đề, bởi vì bất cứ ai khi tiếp xúc với anh xong, câu đầu tiên họ nói đều là: "Anh trắng quá!".
Nước da quá trắng trông như bị bệnh vậy, đây chính là nhược điểm của anh. May mà đồng phục lao động ở Đại Chúng khá dài nên nó mới được che di ít nhiều. Tuy Tiểu Thất đã thoát khỏi phòng thí nghiệm đó, nhưng nếu không tìm được xác của anh, Cổ tiên sinh nhất định sẽ không chịu bỏ qua. Anh càng thu hút sự chú ý của những người xung quanh thì sẽ càng gặp nhiều nguy hiểm, do vậy, việc đầu tiên anh phải làm là biến làn da trắng vì bị nhốt nhiều năm trong phòng thí nghiệm trở thành làn da khoẻ mạnh như người bình thường. Đến giờ, anh đã lờ mờ đoán ra mối quan hệ giữa Hàn Tú và Đường Trạch Tề - người có ngoại hình giống hệt anh. Cổ tiên sinh chỉ cần lần theo đầu mối Đường Trạch Tề là sẽ tìm ra anh.
Tiểu Thất không biết mình có thể sống dưới cái tên Đường Trạch Tề bao lâu, nhưng từ khi thoát khỏi nơi khủng khiếp đó, anh đã bắt đầu tham lam, bắt đầu nhen nhóm hi vọng về việc được tiếp tục sống, sống một cách tử tế và đường hoàng. Anh nhất định không chịu bỏ cuộc một cách dễ dàng, cho dù anh chỉ là một quái vật được tạo ra trong căn phòng thí nghiệm lạnh giá, không nên tồn tại trên thế giới này, nhưng anh vẫn muốn sống tiếp.
Tiểu Thất nắm chặt tay, nhanh chóng ngồi vào ghế bên cạnh Hàn Tú.
Giọt nước mắt xót xa
(1)
Hàn Tú quay về công ty mới sực nhớ ra giường, ga, chăn gối và một số vật dụng linh tinh của Tiểu Thất vẫn chưa mua. Nếu trưa nay không lo xong chuyện giường đệm cho anh, tối nay, Tiểu Thất lại leo lên giường cô ngủ tiếp thì sao? Không thể để chậm trễ, Hàn Tú lập tức nghĩ cách giải quyết.
Cô đi ra khỏi phòng làm việc, nhưng ngoại trừ lễ tân, cô không tìm thấy bất cứ ai trong công ty. Hàn Tú vò đầu bứt tóc, thôi bỏ đi, một CEO như cô lại phải thân chinh xuất trận rồi, dù gì, đây cũng không phải là lần đầu tiên. Đừng coi thường con người gầy guộc, bé nhỏ này nhé, thực ra, sức khỏe của cô rất tốt. Các dì, các thím trong công ty luôn nói chắc chắn sau này, Hàn Tú sẽ sinh con trai. Với lại, nếu để người trong công ty biết anh đang ở cùng nhà với cô thì Hàn Tú muốn có bạn trai cũng vô cùng khó khăn.
Nghĩ vậy, cô liền vào phòng, thay quần áo, cầm túi xách theo. Vừa đến cửa, Hàn Tú bắt gặp Tiểu Thất đang đi ra khỏi thang máy, anh mới đi phơi nắng ở ngoài về.
"Tinh" một tiếng, thang máy đã xuống đến nơi. Cô không quên nói thêm: "Ánh mặt trời tháng Bảy gắt lắm, anh phơi nắng vài phút là được rồi, đừng để nắng chiếu vào người lâu quá, kẻo bị mắc bệnh ung thư da đấy! Hơn nữa, ngộ nhỡ anh bị say nắng, tôi lại phải tốn tiền đưa anh đến bệnh viện."
Tiểu Thất trước nay chẳng mấy khi biểu hiện thái độ trên mặt, bỗng nhiên nghiêm nghị khẳng định: "Tôi sẽ không bị say nắng và tôi cũng không tới bệnh viện đâu."
Hàn Tú ngây người: "Sao anh phải kích động như thế? Tôi chỉ lấy ví dụ thôi mà. Anh không đi viện đương nhiên là việc tốt rồi". Làm gì có ai không bị bệnh gì cũng chạy vào bệnh viện chứ? Nhiều tiền quá mà không có chỗ tiêu à?
"Chẳng phải chúng ta cần đi mua giường ư? Sao cô cứ như đang định đứng tán gẫu vậy?"
"Đúng rồi". Nhìn thấy khuôn mặt đang xị ra của Tiểu Thất, Hàn Tú bèn đáp, nói xong, cô mới nhận ra rằng anh đang chê cô lắm lời.
Hai người đi xuống bãi đỗ xe, lần này, Hàn Tú không lái chiếc xe của công ty đi mà dùng con Mini Cooper của mình.
Tiểu Thất thấy kì lạ, đặt hết sự chú ý lên chiếc xe, kết quả, với thân hình to lớn, khi ngồi vào ghế bên cạnh vô lăng, anh đã không cẩn thận, đập mạnh đầu vào thành cửa.
Hàn Tú nhìn anh, chỉ biết lắc đầu, chẹp, cứ va đập kiểu này, não bộ không hỏng mới lạ đấy!
Bắt gặp biểu hiện của Hàn Tú, Tiểu Thất thoáng đỏ mặt, lấy tay xoa xoa chỗ đau trên đầu, ngại ngùng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hàn Tú khởi động xe rồi lái về phía trước. Trên đường, chỉ có ô tô qua lại mà không thấy một bóng người. Ánh nắng gay gắt xuyên qua cành cây, chiếu lên kính xe lấp la lấp loáng, Hàn Tú vì thế không dám lái xe quá nhanh. Mặc dù đã chuyển kênh liên tục nhưng hầu như chi nghe thấy mấy ca khúc như ru ngủ vào lúc giữa trưa, Hàn Tú bèn ấn nút tắt đài không chút do dự.
Trong không gian bé nhỏ, chật hẹp, con người ta thật dễ có cảm giác bức bối, khó chịu.
Bỗng nhiên Tiểu Thất cất tiếng: "Có phải cô đang rất phiền muộn?". Giọng nói của anh không lạnh lùng như lúc bình thường mà mang hơi ấm của sự quan tâm.
"Hả?". Hàn Tú quay sang nhìn anh với vẻ ngạc nhiên không giấu nổi rồi hỏi: "Sáng nay, rốt cuộc anh đã làm gì mà khiến Trần tiểu thư hét lên như sư tử gầm vậy?"
"Cô ấy hỏi tên tôi."
"Tên anh?". Hàn Tú không hiểu lắm.
"074". Dãy số được Tiểu Thất phát âm vô cùng chuẩn xác.
Vừa nghe thấy thế, Hàn