Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341954
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1954 lượt.
Anh ôm chặt lấy cô lòng mang nỗi đau đớn không hề thua kém cô.
Hàn Tú vừa lẩm bẩm một mình, vừa như đang nói với anh: "Xin lỗi ư? Em cần lời xin lỗi của anh để làm gì cơ chứ? Từ trước đến nay anh luôn luôn hưởng thụ cảm giác được bao nhiêu cô gái theo đuổi. Em là người con gái duy nhất không thèm để ý tới anh, lại còn mắng anh suốt ngày, vậy mà anh cứ lẽo đẽo theo em. Em không biết có phải kiếp trước em đã mắc nợ gì anh hay không nữa. Tại sao anh luôn nói với bố mẹ em rằng anh thích em? Tại sao anh luôn nói với em rằng anh yêu em cơ chứ? Em là một người con gái bình thường cũng giống như bao cô gái khác, yêu thích tất cả những thứ đẹp đẽ. Em thích anh vì anh đẹp trai, thế nhưng dần dần, em thật sự rất ghét vẻ ngoài quá đẹp trai của anh đấy! Người ta thường nói mối tình đầu là mối tình khắc cốt ghi tâm. Em cũng vậy, nhưng em không yêu đến mức khắc cốt ghi tâm, mà phải kìm nén tình cảm đến mức khắc cốt ghi tâm. Anh biết không, vì anh mà những người con gái khác luôn tìm em để gây chuyện, nói rằng em tướng mạo không ra gì, gia cảnh cũng bình thường, tính khí lại ngang ngạnh, mặt nào cũng không xứng với anh. Em thừa nhận là em có nhiều khuyết điểm hơn ưu điểm, không có nghĩa là em không có quyền yêu người em yêu. Chí ít thì em là một người thật thà lương thiện, cho dù bị ai đó bắt nạt thế nào, thì em cũng mỉm cười cho qua hết, không hề để bụng, càng không bao giờ công kích hay làm tổn thương ai cả.
Em không ngừng tự hỏi rằng anh thích em ở điểm gì, em yêu anh ở điểm gì mà chẳng thể tìm ra đáp án. Trái tim của một thiếu nữ hết lần này đến lần khác bị tổn thương, có ai thấu hiểu được tâm trạng của em không? Có ai biết có một người bạn trai vừa cao lớn vừa đẹp trai lại đau khổ thế nào không? Em đã nghĩ thà rằng anh trông bình thường hơn một chút thì tốt hơn. Nếu không phải nhà anh và nhà em thân thiết với nhau, nếu cô giáo Đỗ không tốt với em như thế thì mỗi lần nhìn thấy anh, em sẽ chạy càng xa càng tốt. Cho nên bốn năm trước, khi em nhìn thấy anh nằm trên giường với một cô gái khác, em đã nghĩ: "Cuối cùng mĩnh đã được giải thoát, thực sự giải thoát mãi mãi, sau này không còn phải đau khổ giữ lấy tình yêu này nữa"
Hàn Tú vừa khóc vừa nói một tràng, giọng càng lúc càng nhỏ nhưng từng lời từng lời của cô cứ văng vẳng bên tai anh.
Anh khẽ hôn lên tóc Hàn Tú rồi đưa tay vuốt tóc cô, nhẹ nhàng bảo: "Em cứ khóc đi, khóc được thì sẽ thấy dễ chịu hơn. Không có gì khổ bằng việc đau đớn mà không thể khóc được. Nỗi đau mà anh đang phải chịu đựng mãi mãi chỉ có thể cất giấu trong tim, muốn khóc mà không khóc nổi, muốn nói mà không thể nói, anh không biết giải thích thế nào cho em hiểu nữa. Chỉ vì anh đã quá ích kỉ, quá tham lam nên em mới phải chịu tổn thương đến vậy."
Đêm tĩnh lặng, ngoại trừ tiếng xe chạy trên đường, chỉ còn tiếng khóc yếu ớt của Hàn Tú vang lên giữa đêm khuya.
Tiểu Thất ôm lấy cô, vỗ về an ủi, rất lâu sau, Hàn Tú mới thôi thổn thức, mệt mỏi ngủ thiếp đi. Nhẹ nhàng bế cô lên.
May mà nơi này cách nhà không quá xa.
Về tới nhà, anh liền nhẹ nhàng đặt Hàn Tú lên giường rồi đi lấy khăn, cẩn thận, khẽ khàng lau mặt và tay cho cô.
Nhìn những cử chỉ dịu dàng đó, Sam Sam nghẹn họng lại, không thể thốt lên những lời mắng nhiếc, trách móc đã dự tính trong đầu trước đó.
Một lúc sau Hàn Tú đã chìm sâu vào giấc ngủ nhưng Tiểu Thất vẫn nắm chặt tay cô, lặng lẽ nhìn cô lưu luyến mãi mới rời khỏi căn phòng.
Sam Sam theo anh ra ngoài, hỏi: "Anh có thể nói rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra không?"
Tiểu Thất nhìn ra ngoài cửa sổ, không trả lời.
"Anh ta" đã quay trở về rồi. Có lẽ ngày mai, anh sẽ phải vĩnh viễn rời khỏi nơi dây. Dù anh vẫn thầm mong ngày này sẽ không bao giờ đến, nhưng cái gì đến thì nhất định sẽ tới.
Im lặng một lúc lâu, anh mới quay lại, nói với Sam Sam: "Sam Sam có nhiều chuyện không thể chỉ nói bằng lời có thể giải thích một cách rõ ràng, cặn kẽ được. Tôi chỉ có thể nói rằng, Đôi khi những gì tận mắt chứng kiến, chính tai nghe thấy chưa chắc đã là sự thật. Tôi thật sự yêu Hàn Tú từ trước tới nay, chưa bao giờ tôi muốn làm tổn thương cô ấy, chưa bao giờ! Chuyện giữa tôi và Hàn Tú hãy để chúng tôi tự mình giải quyết. Sau khi trời sáng, tự nhiên đáp án sẽ có thôi. Cô vào nghỉ đi."
Nói xong, anh đi ra ngoài phòng khách, nằm lên ghế sô pha.
Sam Sam mím chặt môi, nghĩ ngơi một lúc lâu. Đúng là cô có thảo luận với anh về những vấn đề ấy cũng chẳng đi đến đâu. Nói cho cùng, đó là chuyện giữa anh và Hàn Tú phải để hai người họ giải quyết. Cô thở dài chán nản rồi đi vào phòng ngủ của Hàn Tú.
Cái ác sinh trong lòng
Đêm, trong căn phòng ngủ thoang thoảng hương thơm, không khí tràn ngập tình cảm mặn nồng. Trên chiếc giường King-size có hai thân người mệt rũ nằm đó, hơi thở gấp gáp cùng tiếng rên rỉ vang lên không ngừng.
Sự khoan khoái sau khi trút hết mọi bực dọc trong lòng chẳng kéo dài bao lâu thay vào đó là cảm giác mệt mỏi, đau nhức toàn thân.
"Tề, hôm nay anh mạnh bạo quá!" Cô gái nũng nịu đ