Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra

Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 134474

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/474 lượt.

như những lần lao động khác, hễ ra khỏi cửa là Thu cởi giày, sợ hỏng giày, lúc ra cửa Thu đi giày để mẹ thấy. Hôm nay Thu mặc đồ cũ của anh trai, mặc áo "hồn biển", cái quần vá mẹ cắt ngắn đến đầu gối, mọi người gọi đấy là quần "ngựa non". Hồi ấy con gái không mặc quần có cửa trước, Thu khâu kín cái quần, mở cửa quần bên hông.
Mùa hè nắng nóng, Thu đội cái mũ cối cũ, kéo sụp xuống để không ai nhìn rõ mặt, nhớ lại câu nói của Lỗ Tấn: "Mũ rách che mặt qua phố đông người". Thu không đọc câu tiếp theo, vì Thu không có nhà lầu nhỏ, không trốn vào đấy.
Thu vừa lên đến bờ bên kia thì muốn đi vệ sinh, tìm được cái nhà vệ sinh công cộng, nhưng không dám đi, vì sợ người khác kéo mất xe thì phải bồi thường.
Đang sốt ruột thì nghe có người nói ở phía sau:
- Đi đi, anh trông xe giúp.






Không cần quay đầu lại, Thu cũng biết đấy là ai. Mặt Thu đỏ bừng, tại sao anh không đến trước hoặc sau đấy, anh đến đúng lúc Thu đang lúng túng.
Ba đến trước mặt Thu, cầm càng xe, nhắc lại:
- Thu cứ đi, anh trông xe cho.
Mặt Thu vẫn đỏ, nói:
- Em đi đâu?
- Đi làm với em.
Thu cười:
- Anh lao động với em? Anh đang ăn mặc như một công tử mà dám đẩy xe với em, không sợ người ta cười cho à?
- Ai cười? Cười ai? - Anh cởi ngay cái áo trắng, chỉ mặc áo lót, xắn cao ống quần, hỏi: - Thế này được chưa? - Thấy Thu vẫn lắc đầu, anh khẩn khoản: - Em tốt nghiệp rồi, bên này sông lại không có ai quen, cứ để anh đi làm với, một mình em kéo xe có nổi không?
Thu như bị anh thuyết phục, từ rất lâu muốn gặp anh, bây giờ không nỡ để anh đi, hôm nay bằng bất cứ giá nào cũng không thể để anh đi. Mặt Thu lại đỏ lên, nói:
- Anh chờ em. - Thu chạy đi một lúc rồi quay lại, nói: - Đi nhé, chốc nữa mệt đừng khóc đấy nhé.>
Anh nói:
- Đừng đùa, kéo xe mà cũng mệt phát khóc được à? Làm bao nhiêu năm nay rồi mà có khóc bao giờ đâu. - Anh thấy Thu không đi giày nên cũng cởi giày của mình ra, để lên xe. - Em ngồi lên xe, để anh kéo.
Thu từ chối, anh bắt Thu ngồi lên. Anh lấy đôi giày cũ và cái mũ lá của Thu để đi vào chân và đội lên đầu, rồi khoác cái áo trắng của anh lên người Thu, bảo như thế này có thể che kín mặt, che cả cánh tay, rồi anh kéo cái xe đi.
Thu ngồi trên xe chỉ huy anh đi về hướng nào, anh vừa kéo xe, vừa quay lại nhìn Thu, nói:
- Đáng tiếc cái áo của anh không phải màu đỏ, nếu không, anh giống như người đi đón dâu, cô dâu đầu trùm khăn đỏ…
- Được nhé, coi như anh được lợi…
Thu làm như người đánh xe bò, miệng "huầy, huầy" liên tục.
Anh cười hà hà:
- Làm cô dâu, tất nhiên phải về nhà chồng đấy nhé.
- Nói xong, anh chạy thật nhanh.
Đến nhà máy rượu Thu mới biết may mà hôm nay anh giúp, nếu không một mình Thu thì không thể chở nổi bã rượu về. Bã rượu vừa ở dưới một cái bể rất sâu, vừa ướt nước, vớt lên còn phải cho vào bao tải, mỗi bảo ít nhất phải năm chục ký, hơn nữa nhà máy rượu ở trên một ngọn đồi, kéo cái xe không lên còn vất vả, xe chở nặng xuống dốc càng khó, không cẩn thận xe đổ đè chết người. Ba giơ cao càng xe, xe lao xuống, khiến hai người toát mồ hôi.
Nhưng xuống chân đồi rồi cũng dễ đi, đường đi dọc bờ sông. Ba cầm càng xe, Thu kéo dây thừng đi bên cạnh, hai người vừa đi vừa nói chuyện, đến cái đình hai người ngồi lần trước lúc nào không hay. Ba đề nghị:
- Nghỉ một lúc, em bảo chỉ cần về trước năm giờ chiều, bây giờ mới hơn mười giờ, chúng ta ngồi đây chơi.
Hai người để xe, vào đình ngồi nghỉ. Trời rất nóng, Thu cầm cái mũ cói quạt quạt, Ba chạy đi mua mấy cây kem, Ba nói:- Cái người đi chơi phố với em hôm qua là ai đấy?
Thu nói:
- Đâu có đi chơi phố, anh không thấy em kéo xe à? Đấy là bên A của em, ông đốc công, tên là Thịnh.
Ba cảnh cáo:
- Anh thấy ông ta không đàng hoàng, tốt nhất Thu không làm việc dưới quyền ông ta.
- Không làm việc dưới quyền ông ta thì làm đâu? Phải vất vả lắm mới kiếm được việc này đấy. - Thu hiếu kỳ hỏi anh. - Tại sao anh bảo ông ấy không đàng hoàng? Anh đâu có quen ông ấy.
Ba cười nói: "Con người không đàng hoàng nhìn là biết ngay. Em phải cẩn thận, đừng bao giờ một mình đến với ông ta, cũng đừng đến nhà ông ta làm gì."
Thu an ủi anh:
- Em sẽ không đến nhà ông ta, đi làm thì giữa ban ngày ban mặt, ông ấy dám … làm gì em à?
Anh lắc đầu:
- Ban ngày ban mặt mà ông ta không làm gì hay sao? Em thật quá ngây thơ. Lúc nào đấy em nói với ông ta, bạn trai của em là bộ đội, là hôn nhân của lính, đừng có đùa với dao sắc. Nếu ông ta có làm điều gì với em thì bảo với anh.
- Em bảo với anh, anh sẽ làm gi?
- Anh sẽ cho ông ta biết. - Nói xong, anh lấy từ trong túi xách ra một con dao găm quân dụng, cầm lên tay.
Thu đùa:
- Không ngờ anh lại hung như vậy.
Anh nói:
- Em không sợ, anh không hung ác với em đâu. Là bên A của em trông rất chướng mắt, ánh mắt ông ta có gì khác lắm. Hôm qua anh đi theo em với ông ta suốt cả ngày, mấy lần định tiến lên cảnh cáo ông ta, nhưng sợ em không đồng ý.
- Tốt nhất đừng để người khác trông thấy chúng ta