XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra

Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 134484

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/484 lượt.

ng, hỏi đùa:
- Thế nào, anh đưa được anh ấy về đây à?
- Anh đâu có tài như vậy. Nhưng có thêm bạn là có thêm một con đường, biết đâu trong số những người anh quen biết lại có thể giúp? Đáng tiếc, đây không phải là tỉnh A, nếu không người anh quen nhiều lắm.
Thu kể cho anh nghe chuyện anh trai mình và Á Dân, nhưng không kể lại chuyện hai người ngồi trên giường, hình như Thu không thể nói ra nổi. Anh nghe, rồi khen:
- Anh trai em thật may mắn có được người bạn gái tốt như vậy. Nhưng anh còn may mắn hơn anh trai em, vì anh gặp được em.
Tuy nói đã quen với những lời khen của anh, nhưng Thu vẫn thấy ngượng:
- Em… có gì tốt đâu? Lại không như chị Dân bảo vệ anh…
- Em có đấy, nếu cần, chẳng qua bây giờ chưa phải lúc cần thiết. Anh cũng sẽ bảo vệ em, vì em, việc gì anh cũng sẵn sàng làm, dám làm. Em có tin không? - Bỗng anh hỏi: - Tay em tại sao bị thương?
Thu giấu tay trái ra sau lưng:
- Bị thương gì?
- Anh thấy rồi, bảo với anh tại sao, có phải cái lão Thịnh ấy làm gì em?
- Không, lão ấy dám làm gì em à? Lấy dao rạch tay em à? Là do em… dùng dao cạo khẩu hiệu cũ trên tường làm đứt tay.
- Có đúng không có vấn đề gì không?
- Đúng vậy.
- Tay phải em cầm dao cạo bẩn trên tường, làm thế nào để có thể bị thương ở lòng bàn tay trái?
Thu lúng túng, không trả lời nổi.
Anh cũng không hỏi tiếp, chỉ thở dài:
- Muốn bảo em đừng đi lao động nữa, để anh giúp em, nhưng anh không dám nói, sợ nói ra em giận. – Anh nhìn Thu. – Anh sợ em giận, em có sợ anh giận không?
Thu rất thật thà:
- Em cũng sợ anh giận, sợ anh giận rồi không đến với em nữa.
- Ngốc ạ, tại sao anh không đến với em? Cho dù em làm điều gì, cho dù em lạnh nhạt với anh, anh cũng sẽ không giận em, bỏ mặc em, vì anh tin cho dù em làm gì đều là nỗi khổ tâm của em, có cái lí của em. Nhưng điều em nói, anh hiểu và làm theo. Cho nên em đừng nói những điều không thật lòng, vì anh sẽ nghĩ là thật.
Anh nâng bàn tay bị thương của Thu lên, nhẹ vuốt vết thương.
- Còn đau nữa không?
Thu lắc đầu.
Anh hỏi:
- Nếu anh làm tay làm cho người mệt nhoài, em có đau lòng không?
Thu không nói nổi hai tiếng “đau lòng”, chỉ gật đầu, hình như anh vừa có được sự thật, nói rất thẳng:
- Vậy tại sao em lại đi lao động để làm mình bị thương, làm mình gầy đi? Em không biết anh… đau lòng à? Anh nói ấy là nỗi đau trong tim, như có người cầm dao cứa vào tim. Em đã đau như thế bao giờ chưa?
Vẻ mặt anh rất nghiêm túc, Thu không biết phải trả lời như thế nào. Anh nói:
- Chắc chắn em chưa bao giờ đau, cho nên em không biết cái đau là thế nào. Thôi, anh cũng không muốn để cho em nếm cái vị đau ấy.
Thu không biết tại sao hôm nay anh không ôm Thu, chỉ ngồi nói chuyện, còn Thu hôm nay rất muốn được anh ôm, Thu cũng không hiểu tại sao. Thu thấy đằng xa kia có người, có người đang bơi, có người đang đi tới. Thu nghĩ, có thể vì chỗ này không kín đáo cho nên anh không tiện ôm, Thu nói:
- Ở đây có nhiều người, chúng mình tìm chỗ khác anh nhé.
Hai người đứng dậy đi học bờ sông tìm chỗ ngồi, Thu vừa đi vừa nhìn anh, nhìn xem anh có thấy tâm tư mình không, có cười thầm mình không, nhưng trông anh rất nghiêm túc, chắc chắn anh đang nghĩ đến câu chuyện vừa rồi. Đi một quãng xa mới tìm được một chỗ vắng, có thể là chỗ đổ chất thải của nhà máy hóa chất, một dòng nước màu nâu từ một đường ống chảy ra sông, bốc mùi chua chua, có thể vì vậy đoạn sông này không có người qua lại.
Hai người không sợ mũi chua, chỉ sợ người, họ chọn được một chỗ, tìm được một tảng đá sạch, vẫn ngồi vai kề vai. Thu hỏi:
- Mấy giờ rồi?
Anh nhìn đồng hồ:
- Hơn bảy giờ.
Thu nghĩ, ngồi một lúc phải về. Hình như anh vẫn chưa có ý định ôm Thu, phải chăng vì trời quá nóng? Những lần trước anh ôm Thu đều vào lúc trời lạnh.
Thu hỏi:
- Anh sợ nóng à>
- Không sợ.
Anh nhìn Thu, đoán biết ẩn ý trong câu hỏi của Thu, mặt Thu đỏ lên, cảm thấy anh nhìn thấu tâm tư mình, Thu càng muốn che đậy, càng cảm thấy mặt nóng bừng. Anh nhìn Thu một lúc, rồi kéo Thu đứng lên, ôm Thu, khẽ nói:
- Anh không sợ nóng, nhưng… anh không dám…
- Tại sao? Lần trước em đâu có trách anh?
- Anh biết lần trước em không có trách anh, là anh sợ… - Anh không nói hết câu, mà vừa ghé sát tai vừa hỏi nhỏ: - Em… muốn anh… làm thế không?
Thu không dám trả lời, chỉ cảm thấy “bạn thân” đang vui vẻ làm loạn, máu trong cơ thể gia tăng tuần hoàn, có gì đang trào ra. Thu nghĩ, hỏng rồi, phải vào nhà vệ sinh thay giấy.
Anh vẫn ôm chặt Thu, khó hiểu hỏi:
- Có thích như thế này không? Nói cho anh nghe, đừng sợ, thích thì nói thích…
Anh vẫn thì thầm bên tai Thu, hơi thở nóng ấm. Thu ngả đầu, tránh miệng anh. Anh cúi đầu để tóc mơn man trước ngực Thu. Thu cảm thấy “bạn thân” đang vui loạn lên, tưởng như có một sợi gân từ ngực nối liên với nơi nào đó phía dưới, tóc anh cứ mơn man, phía dưới dưới của Thu lại trào ra. Không thể chờ đợi hơn, Thu nói khẽ:
- Em đi nhà vệ sinh.
Anh dắt tay Thu đi tìm nhà vệ sinh, chỉ cảm thấy một cái nhà vệ sinh cũ, xem ra rất bẩn, n