Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341564

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1564 lượt.

ần, ngồi xuống nhìn.
Mỗi chiếc khóa đều được khắc dòng chữ: Vĩnh viễn một lòng, trăm năm hòa hợp.
Nhưng, đó không phải thứ cô muốn tìm.
Chiếc khóa cô đang tìm không chỉ có tám chữ này, mà mặt trái còn viết tên cô và anh. Mùa hè năm ấy, chính anh đã tự tay khắc từng nét lên chìa khóa.
Găng tay quá dày khiến Tăng Lý cảm thấy vướng víu, cô lập thức tháo ra, dùng đầu ngón tay lật từng chiếc khóa.
Lát sau, cô bỗng nhiên cảm thấy mình thật ngốc. Đã qua nhiều năm như vậy rồi, nét chữ sao còn rõ nét? Vì thế, cô bỏ qua những chiếc khóa mới, tìm những chiếc đã bị gỉ.
Kim loại chồng chéo lên nhau, hứng sương phơi nắng trong thời gian dài nên bề mặt đã bị bao phủ bởi gỉ sắt. Tăng Lý dùng tay chà sát cho rõ rồi cúi sát vào nhìn cho rõ.
Đầu óc cô lúc này rất tỉnh táo, không muốn khóc, cũng không hề rơi nước mắt.
Dần dần, cảm thấy thấy chân đã tê dại, Tăng Lý ngồi bệt xuống đất.
Nhưng tìm mãi, hết cái này đến cái khác... đều không phải.
Bên kia núi bỗng nhiên ửng đỏ. Tiếng reo hò phấn khích vang trời.
Sau đó, một bóng người xuất hiện trước mặt Tăng Lý.
Cô tưởng là một người đi đường, nên dịch sang một bên nhường lối. Nhưng đối phương không hề đi, mà hỏi: “Đang làm gì vậy?”
Tăng Lý nghe tiếng nói thì ngẩng đầu lên, nhìn thấy Ngải Cảnh Sơ, cô xấu hổ: “Sao lại là thầy?”
“Tôi vừa dậy, tự nhiên muốn đi xem mặt trời mọc.”
“Vậy thầy đến muộn rồi.” Ánh mặt trời đã chiếu xuống mà anh vẫn còn ở đây với cô.
“Đang tìm cái gì thế?” Ngải Cảnh Sơ không hề để ý tới câu nói của Tăng Lý, tiếp tục truy hỏi.
“Trước đây tôi từng treo một cái khóa ở chỗ này.”
“Bao lâu rồi?” Anh hỏi.
Tăng Lý đột nhiên cảm thấy tức giận: “Không liên quan đến thầy.”
“Tôi biết ở đây người ta vài tháng sẽ thay dây xích một lần. Cho nên toàn bộ khóa treo trên dây xích cũng bị ném đi, nếu không nặng quá dây xích sẽ đứt.”
Nói xong, Ngải Cảnh Sơ nhìn xuống tay Tăng Lý. Ngón tay vừa bẩn vừa đỏ bừng vì lạnh, mu bàn tay hình như đã bị xước.






Thực ra, anh đã đứng từ xa nhìn cô được một lúc khá lâu.
Ngủ dậy, anh định quay về chùa Đông Sơn ngay, nhưng mở cửa sổ thấy sắc trời khá tối, đột nhiên nhớ tới Tăng Lý tối qua hỏi có đi ngắm mặt trời mọc không, thế nên anh mới quyết định lên núi.
Anh không ngồi cáp treo mà đi bộ. Tới nơi, thấy Tăng Lý ngẩn ngơ đi một mình trên con đường nhỏ, anh cảm thấy không yên tâm nên đi theo.
Ban đầu, anh không có ý định quấy rầy cô, nhưng rốt cuộc không kiềm chế được mà lên tiếng.
“Đứng lên đi!” Anh nói.
Giữa bầu không khí náo nhiệt này, đáy lòng Tăng Lý đột nhiên nổi lên những cơn sóng cuồn cuộn, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.
“Xin lỗi.” Cô thì thầm.
Ngải Cảnh Sơ tốt như vậy, nhưng trong lúc hờn dỗi cô lại nói những lời khiến anh tổn thương.
Ngải Cảnh Sơ im lặng đưa cho cô chiếc khăn tay.
“Có phải nhìn tôi rất buồn cười không?” Cô hỏi.
Anh muốn nói gì đó để an ủi cô, nhưng căn bản không nghĩ ra câu nào, rốt cuộc đành im lặng.
Cô lại nói: “Tôi từ nhỏ đã ngốc nghếch, sợ người lạ, nhát gan, trí nhớ kém. Bạn bè mất có mười phút là thuộc bài, còn tôi phải một tiếng đồng hồ. Nhiều lần học mãi mới thuộc, cuối cùng đứng trước mặt giáo viên lại quên sạch không còn một chữ.”
...
“Có lần trong giờ thể dục tổ chức chơi bóng rổ, một cậu bạn ném bóng về phía tôi, tôi chạy ra đỡ, bị quả bóng đập vào ngón tay, đau mà không dám nói, sợ thầy giáo và bạn bè nói tôi ẻo lả. Về nhà tôi cũng không dám nói với mẹ, sợ mẹ đến trường tìm giáo viên. Lúc ấy tôi vừa chịu đựng vừa nghĩ, gắng nhẫn nhịn mấy nhày sẽ khỏi. Nhưng không ngờ đốt ngón tay càng ngày càng sưng to. Mẹ đưa tôi đi khám, bác sĩ nói, để lâu quá, không thể chữa lành hẳn.”
Tăng Lý bình tĩnh thường thuật lại những chuyện vặt vãnh ấy, dường như nếu lúc này không nói ra, không tìm được ai trút giận một lúc, thì cô sẽ phát điên.
“Từ lúc mười lăm tuổi tôi chỉ yêu duy nhất một người. Tính cách nhút nhát như tôi, không ngờ lại thích anh ấy trước, ngốc nghếch theo đuổi anh ấy nhiều năm liền. Chúng tôi đã từng tới đây, anh ấy nói, treo một cái khóa ở đây rồi ném chìa khóa đi thật xa, như vậy chúng tôi có thể vĩnh viễn ở bên nhau không rời.”
...
“Rất ngu ngốc, rất ấu trĩ, rất nực cười. Đúng không? Lúc người ta đang yêu, hình như IQ đều xuống thấp. Sau này tôi cũng đến đây vài lần, nhưng đều không tới chỗ này. Không hiểu sao đêm qua tôi lại đột nhiên muốn tới đây, tôi nghĩ, cứ đến xem xem, không biết cái khóa kia còn ở đây không?”
Nghe xong câu chuyện của cô, Ngải Cảnh Sơ nhìn đi chỗ khác, im lặng thật lâu.
Cô cười khổ: “Tôi thật là...”
Tăng Lý bắt đầu hối hận vì không ngăn được cái miệng mình. Bình thường cô rất ít khi nói chuyện này với người khác, thậm chí cả Mã Y Y cô cũng không nói, vậy mà hôm nay lại trút ra hết trước mặt Ngải Cảnh Sơ.
Mọi người trên đỉnh núi bắt đầu kéo nhau đi xuống. Ngải Cảnh Sơ và Tăng Lý đang đứng ở con đường duy nhất lên núi, thỉnh thoảng có người tò mò ngoái đầu nhìn hai người, nhưng đa phần đều nha


Teya Salat