Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341571

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1571 lượt.

trong lòng thở dài một hơi rồi nói tiếp: “Vì sao lại gọi là Nhất Vị?”
“Có thể là vì bốn chữ Thiền trà nhất vị.”
“Quán cà phê của chúng tôi rất thô tục, trực tiếp dùng tên tiếng anh của tôi.” Tăng Lý nói tới đây, đột nhiên nhớ tới cái gì, sắc mặt ủ rũ.
Ngải Cảnh Sơ lại hỏi: “Kinh doanh được không?”
“Cũng coi như đủ chi tiêu. Đó là giấc mơ của mấy người cùng phòng kí túc chúng tôi từ khi học đại học”, Tăng Lý đáp: “Lúc ấy cảm thấy được làm những việc mình thích, được ở bên cạnh người mình thích, mở một quán cà phê nho nhỏ chính lầ cuộc sống hạnh phúc nhất.” Lúc nói những lời này, khóe miệng Tăng Lý cong lên, nhưng nụ cười lại hiện rõ một nỗi bất đắc dĩ.
Tăng Lý đột nhiên thấy mình có tâm trạng không nên có: “À chỗ tôi có một nhân viên làm thêm là sinh viên Học viện Y trường anh, cô bé ấy nói anh rất nghiêm khắc với sinh viên.”
Rốt cuộc đã vào vấn đề chính.
“Nói thế nào?” Ngải Cảnh Sơ hỏi.
“Nói có lần trong buổi bảo vệ luận văn, anh đã khiến một nữ sinh phát khóc.” Tăng Lý không thể bán đứng Chu Văn, đành phải lôi Đậu Đậu ra làm lá chắn.
“Thực ra, không phải chỉ một lần!” Ngải Cảnh Sơ thành thật đáp.
Tăng Lý líu lưỡi: “Đáng sợ thế sao! Trước đây chúng tôi tốt nghiệp, các thầy giáo đều cho qua rất dễ dàng. Rất ôn hòa!”
“Khác nhau.” Anh nói.
“Khác ở đâu?” Tăng Lý không hiểu, chẳng lẽ khác nhau ở chỗ một bên là trường xịn, một bên là trường hạng ba sao?
“Đôi khi vấn đề cơ chế, người bình thường không thể chi phối. Nhưng việc tôi có thể làm chính là dốc hết sức mình dạy dỗ học trò, bất cứ một hoạt động nhỏ cỡ nào cũng đều có liên quan tới tính mạng con người.”
“Nhưng...” Tăng Lý muốn mói tiếp nhưng không biết nên mở miệng thế nào.
Ngải Cảnh Sơ đặt tay lên bàn, ánh mắt chăm chú nhìn vào ly trà của mình.
Lá trà đã tản ra, không nổi trên mặt nước nữa mà dựng đứng lên.
Anh dùng ngón tay gõ nhẹ vào cốc thủy tinh phát ra những âm thanh vui tai. Bị tác động, lá trà trong cốc chuyển động, màu nước đậm thêm một chút.
Tăng Lý còn đang đắm chìm trong suy nghĩ, thì nghe được Ngải Cảnh Sơ chậm rãi nói: “Cổ nhân có câu: Tiểu y trị bệnh, trung y trị nhân, đại y trị quốc. Y không chỉ là thuật, mà còn là đạo. Không cần trị nhân trị quốc, nhưng nhất định không được để hổ thẹn với lương tâm. Tôi muốn dạy học trò hiểu rõ điều này.”
Ngải Cảnh Sơ nói xong, không nói thêm bất cứ điều gì nữa. Lúc này lá trà đã xòe ra, dựng thẳng đứng, chìm dưới đáy chén, nước chuyển màu lục, giống như một khối ngọc bích chìm trong nước.
Ngải Cảnh Sơ nheo mắt, lẳng lặng cúi đầu uống trà.
Chén trà dao động khiến lá trà dưới đáy khẽ tản ra.
Đột nhiên, Tăng Lý cảm thấy người đàn ông trước mặt rất giống những lá trà này. Lúc đầu thì nhạt nhẽo vô vị, nhưng theo thời gian dần dần tỏa ra mùi vị nồng đậm.
Đến nhà hàng, ba người nhà chủ nhiệm Lý đã ngồi chờ sẵn.
Vợ chồng chủ nhiệm Lý cà cu Mập đứng lên chào, mời Ngải Cảnh Sơ và Tăng Lý ngồi vào ghế. Cu Mập ngồi giữa bố và mẹ, Tăng Lý ngồi cạnh chị Lý, còn Ngải Cảnh Sơ ngồi cạnh chủ nhiệm Lý. Cu Mập có vẻ ngoan ngoãn hơn trước rất nhiều.
Chị Lý nói: “Đàn ông ngồi với nhau, cứ để cho bọn họ uống rượu đi. Tiểu Tăng, em xem xem còn muốn gọi thêm gì không?” Nói xong, chị Lý bảo nhân viên phục vụ mở chai rượu.
Tăng Lý nói đủ rồi, đưa trả lại thực đơn. Cô nhìn bình rượu trắng vừa mở, lại nhìn Ngải Cảnh Sơ. Lúc nãy cô rõ ràng đã nói với chủ nhiệm Lý là ăn cơm Trung không cần rượu.
Quả nhiên, lúc chủ nhiệm Lý rót rượu mời Ngải Cảnh Sơ liền bị anh từ chối. Sau đó bữa cơm chính thức bắt đầu, năm người cạn ly mấy lần. Ngoài chủ nhiệm Lý ra, bòn lạ ba người lớn đều uống nước ngọt. Một lúc sau, chủ nhiệm Lý lại định rót rượu mời Ngải Cảnh Sơ, nhưng anh vẫn khéo léo từ chối.
“Ngày mai tôi còn phải đi làm, thật sự không thể uống được.”
“Uống một chút cũng không ảnh hưởng tới công việc đâu, phải không, Tiểu Tăng?”
Tăng Lý không dám đáp lại, chỉ cười.
“Tôi còn phải lái xe.” Ngải Cảnh Sơ lại nói.
Chủ nhiệm Lý tiếp tục phát huy bản bĩnh miệng lưỡi của mình: “Không thành vấn đề, bảo tiểu Tăng đưa cậu về. Cô ấy biết lái xe, không sao đâu.”
Ngải Cảnh Sơ mặc kệ anh ta nói thế nào cũng không chịu uống.
“Hay là tiểu Tăng uống một chút đi.” Chủ nhiệm Lý chuyển đổi mục tiêu.
“Chủ nhiệm, anh cũng biết là em không uống được rượu mà.”
“Đâu phải anh chưa từng thấy cô uống rượu”, chủ nhiệm Lý cười, “Nào nào, chúng ta phải vui vẻ một bữa mới được.” Nói xong, anh ta rót đầy rượu vào một cái chén nhỏ, đặt lên bàn, xoay nửa vòng liền tới trước mặt Tăng Lý. Cô vô cùng khó chịu.
Vì sao cứ phải uống rượu rồi mới ăn cơm chứ?
Ngải Cảnh Sơ không uống đã là không nể mặt chủ nhiệm Lý rồi, nếu như cô cũng không uống...






Trong lúc Tăng Lý còn đang chần chừ, chị Lý bỗng nhiên đứng lên, giả vờ quở trách ông xã: “Anh cũng thật là! Ai lại bắt một cô gái trẻ uống rượu chứ.” Nói rồi, chị Lý cầm lấy chai rượu rót vào cốc của mình, nói: “Vậy đi, tôi tuy là thân nội trợ truyện nhà nhưng c