XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưng Chiều Em Cả Đời

Cưng Chiều Em Cả Đời

Tác giả: 50 độ U Lam

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341030

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1030 lượt.

có chút chua, nhưng tất cả mọi người lại pha quá ngọt, cho nên nếm không ra hương vị lúc đầu. Ở đây pha cà phê cực ngon, cho nên hương vị Mocha được lưu lại rất tuyệt, em nếm thử xem.”
Mạnh Ảnh rất hồi hộp, nghe theo uống một ngụm, thật ra chẳng nếm ra mùi vị gì, nhưng vẫn mỉm cười gật gật đầu.
Từ từ đem cà phê trong tách uống hết, Mạnh Ảnh nhìn ra bên ngoài, đã khuya rồi, không biết Trình Diệc Nhiên đã hết giận chưa. Nhưng mà, vẫn phải trở về, anh không thích cô ở ngoài.
Về đến nhà, trong biệt thự đèn đuốc sáng trưng.
Lão quản gia trông thấy cô liền thở phào nhẹ nhõm, “Cô chủ, cô đã trở lại, cậu chủ một mực chờ cô đó.”
Trình Diệc Nhiên ngồi trên ghế sofa, mặt không chút thay đổi.
Mạnh Ảnh nhìn xuống sàn nhà không chớp mắt.
Tắm rửa xong đi ra, anh quả nhiên đã nằm xuống nghỉ ngơi rồi.
Tắt đèn, Mạnh Ảnh vén chăn lên nằm vào trong. Suy nghĩ một chút cõ lẽ nên dựa sát vào anh, anh đưa lưng về phía cô, rõ ràng còn chưa nguôi giận.
Đưa tay vuốt nhẹ lên người anh, trượt vào bên trong áo choàng tắm của anh, ôm lấy anh.
Anh lấy tay cô ra, hướng bên giường dời đi.
Mạnh Ảnh không nản lòng, lại dựa sát vào anh, hôn lên cổ anh, “Diệc Nhiên.”
Nhìn anh vẫn không chút phản ứng, Mạnh Ảnh ủ rũ nằm xuống, cách anh rất xa, thật là một người nhỏ mọn.
Cô chưa kịp phản ứng, anh cũng đã áp tới.
“Không kiên nhẫn vậy!” Trình Diệc Nhiên thì thầm một tiếng, cởi áo choàng tắm của cô ra, tay xoa nhẹ đi theo chân của cô, dừng lại ở trước ngực của cô oán hận nhéo một cái.
Mạnh Ảnh bị đau than nhẹ, cô biết rõ anh đang tức giận, từ nụ hôn của anh thì trong lòng cô mới biết đã đến lửa giận ngập trời, cho nên cô giữ vững tinh thần ứng phó anh.
Anh rất cố sức, hoàn toàn không dùng chút dạo đầu nào, thậm chí làm đau cô. (Ten: chỗ kĩ xảo ta chả hiểu =,.=)
“Diệc Nhiên… Đau quá…”
Trình Diệc Nhiên nhìn cô gái dưới thân, trong mắt cô giờ đây hoàn toàn chỉ có một mình anh. Lực đạo lại hơi mạnh một chút, cô đau đớn ôm chặt lấy lưng của anh, chặt đến mức lửa giận của anh dần dần tiêu tan từng chút một.
Thật lâu sau, lúc anh nằm bất động trên người của cô, Mạnh Ảnh nói vài chữ không thể nghe thấy: “Thực xin lỗi.”
Trình Diệc Nhiên nâng người lên, cẩn thận quan sát nét mặt của cô, mím môi không nói một lời.
Anh rất ít khi lạnh nhạt như vậy với cô, Mạnh Ảnh biết mình chạm đến giới hạn của anh, đưa hai tay lên ôm cổ của anh: “Diệc Nhiên, đây là lần cuối cùng, anh tha thứ cho em có được hay không?” Nói xong liền nâng người lên hôn xuống môi anh.
Anh biết rõ lúc cô có việc van cầu anh mới chịu để chính mình cúi đầu lấy lòng, đối với anh làm nũng, nhưng anh vẫn không nỡ làm cô thất vọng, cúi đầu xuống hôn lên trán của cô, nghịch những sợi tóc vươn trên mặt cô, thở dài nói, “Em sao lại hành hạ anh như vậy.”



Gợn sóng


“Thật sự phải làm như vậy sao? Chị dâu bên kia…”
Lưu Tử Ngạo trong tay cầm văn kiện được ký ba chữ như rồng bay phượng múa “Trình Diệc Nhiên” do dự hỏi, hỏi như vậy cũng không phải là anh quan tâm đến ý kiến của Mạnh Ảnh, mà là, vì anh đã sớm rục rịch, lo lắng Trình Diệc Nhiên lại thay đổi làm cho anh công dã tràng.
Năm ngoái, khi Mạnh Ảnh chưa là Trình phu nhân, nghe thấy bọn họ muốn động Dương thị, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm lại, trước mặt mọi người áp đảo tinh thần Trình Diệc Nhiên, mà Trình Diệc Nhiên này là tên bị sắc đẹp làm hôn mê thần trí, không những không dạy cô gái của mình, lại còn đem người có công như anh đày đi biên cương để lấy lòng mỹ nhân a… Lúc này hỏi anh làm sao chịu nổi chứ?
Bây giờ trong lòng nghĩ lại anh vẫn còn rùng mình, đây chính là đau thương mãi mãi trong lòng anh…
Lưu Tử Ngạo nghĩ đến chuyện xưa thê thảm, gương mặt tuấn tú vo thành một nắm.
Lý Trí theo thói quen đẩy gọng kính, con ngươi trong suốt lóe lên tinh quang bị mắt kính che khuất, vẻ mặt lại bình tĩnh, môi mỏng khẽ mở, “Dương gia phiền phức.”
Ánh mắt hướng đến ly cà phê, Lý Trí ra vẻ lơ đãng nói: “Trong cà phê có bỏ thêm sữa.”
Mới nói xong, Lưu Tử Ngạo đã không thấy bóng dáng, anh dị ứng với sữa.
——–
Buổi tối, tại nhà họ Trình.
“Đem cái này uống hết đi.”
Thấy Mạnh Ảnh để chén cơm xuống, chuẩn bị đứng dậy rời bàn ăn, Trình Diệc Nhiên đem chén thuốc bổ đưa tới.
Đã vào thu, khí trời lạnh lẽo, Mạnh Ảnh sẽ lạnh tay lạnh chân, buổi tối Trình Diệc Nhiên phải ôm ấp cô thật lâu thân thể của cô mới từ từ ấm lên, cho nên anh đặc biệt dặn dò nhà bếp hầm cách thủy thang thuốc nhân sâm phụ tử. Nghe nói loại thuốc này có trị chứng khu hàn bổ âm rất công hiệu, cơ thể Mạnh Ảnh không được tốt, dùng thuốc tây nhiều quá sẽ tổn thương thân thể, Trình Diệc Nhiên cảm thấy thực liệu (ý là trị bệnh bằng cách ăn uống đó :D)là lựa chọn không sai, vì thế còn đặc biệt vì cô mà thuê đầu bếp chuyên nghiệp về mặt này tới nhà nấu thuốc cho cô uống. (Ten: hức… anh cưng chị quá luôn ý :-
Nhưng mà, rõ ràng là người nào đó không chịu tiếp nhận.
“Em không uống đâu.” Mạnh Ảnh cau mày chán ghét liếc nhìn Trình Diệc Nhiên cầm chén thuốc t