Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưng Chiều Em Cả Đời

Cưng Chiều Em Cả Đời

Tác giả: 50 độ U Lam

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341096

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1096 lượt.

n không được, bật cười, “Phải không đó? Vậy ngày mai nấu cho anh ăn nữa nha?”
“Được thôi, nhưng em có một điều kiện.”
“Sao? Điều kiện gì?” Trình Diệc Nhiên bỏ khăn giấy trong tay xuống, ngồi bên cạnh Mạnh Ảnh, ôm cô vào lòng, cọ cọ cái cằm lên mặt cô.
Vì nhột nên Mạnh Ảnh né tránh cái cằm của anh, ngồi lên trên đùi anh, hai tay vòng ra sau cổ anh, trong ánh mắt hoàn toàn hiện lên hình ảnh của Trình Diệc Nhiên. Ăn uống no đủ, mỹ nhân trong lòng, Trình Diệc Nhiên thoải mái ôm eo cô rồi nheo nheo mắt, môi không ngừng hôn nhẹ lên mặt cô.
“Ngày mai không được đi làm, đi ra ngoài với em một chút, anh biết không khi anh không có ở đây em rất buồn chán.”
Trình Diệc Nhiên nghe điều kiện của cô, tươi cười đáp lại, “Ừ, chuyện này không thành vấn đề, vợ yêu nói vậy chính là vậy.”



Vận mệnh


Mạnh Ảnh tỉnh dậy rất sớm, Trình Diệc Nhiên đang ngủ say bên cạnh cô. Nằm một lúc lâu, lấy bàn tay anh đang đặt ở eo mình xuống, Mạnh Ảnh vén chăn lên xuống giường.
“Sao không ngủ thêm một chút nữa?”
Mạnh Ảnh xoay người, Trình Diệc Nhiên đã vén chăn ngồi dậy, có lẽ vẫn còn chưa tỉnh ngủ, mắt anh vẫn chưa mở to ra.
Hiếm khi thấy anh lơ mơ như vậy, Mạnh Ảnh quay lại ngồi bên mép giường, đưa tay vỗ nhẹ lên mặt anh, “Anh ngủ thêm một chút đi, em đi xuống làm bữa sáng cho anh, làm xong sẽ lên gọi anh.”
Trình Diệc Nhiên hơi lười biếng nhắm mắt lại rồi tựa đầu lên vai của Mạnh Ảnh, hai tay vòng qua ôm eo cô, “Để cho họ làm đi, em ngủ cùng anh thêm chút nữa.”
“Không, ăn ngon lắm.” Trình Diệc Nhiên nếm thử một miếng, rất vui vẻ khen ngợi.
Nghe vậy, Mạnh Ảnh cúi đầu cười cười, khuấy nhẹ muỗng trong tô cháo, không muốn ăn chút nào.
“Em có tâm sự sao?” Trình Diệc Nhiên nhìn cô gái trước mặt, từ khi rời giường anh đã cảm thấy cô có gì đó không ổn. Mặc dù cô đang cười, nhưng anh lại cảm thấy không đúng, có vẻ là dịu dàng quá, thật quá khác so với trước đây.
“Nhanh ăn đi, nguội lạnh ăn không ngon, có muốn thêm bánh pancake không?” Mạnh Ảnh gắp một cái bánh pancake cho anh, rồi lại cúi đầu xuống yên lặng húp cháo.
Trình Diệc Nhiên muốn nói lại thôi, cô không muốn nói nhiều cũng không sao, cô luôn như vậy, không muốn làm chuyện gì thì nhất định không làm, không muốn nói điều gì cũng sẽ không nói.
Cảm nhận được ánh mắt của anh, Mạnh Ảnh ngẩng đầu nhìn anh cười một cái, cúi đầu cắn một miếng bánh pancake, hai má phồng lên lại thật đáng yêu, nếu như không chú ý đến ánh mắt hờ hững của cô.
“Sao vậy?” Mạnh Ảnh có vẻ lúng túng, theo bản năng né tránh tay của Trình Diệc Nhiên.
Trình Diệc Nhiên cười thu lại cánh tay mình vừa vươn ra, “Trên mặt em dính bánh pancake.”
Mạnh Ảnh không nói gì, lấy giấy lau lung tung trên mặt, từ từ để cái muỗng trong tay xuống,“Em no rồi, anh cứ từ từ ăn.”
Trình Diệc Nhiên đứng dậy ôm lấy cô gái tâm tình không tốt này, “Trong lòng em không vui thì nói với anh, giấu trong lòng rất khó chịu.”
Mạnh Ảnh cười cười, nhưng vẫn không nói lời nào.
“Nếu là vì chuyện ngày hôm qua, anh…”
Trình Diệc Nhiên còn chưa nói xong, Mạnh Ảnh liền đưa tay che miệng anh lại, “Đừng nói gì hết, không có gì để nói, em đã nói muốn cùng anh sống thật hạnh phúc, không phải là thuận miệng mà nói, em muốn khoan dung hơn.”
“Không cần phải thay đổi, trước đây em cũng rất tốt, anh thà để em phát cáu, còn tốt hơn để em dễ dàng tha thứ.” Trình Diệc Nhiên siết chặt cánh tay, giọng nói có chút đau lòng.
Mạnh Ảnh trầm mặc một hồi lâu mới nói, “Thật ra em tin tưởng anh, nếu như anh muốn thay lòng anh đã thay đổi từ sớm, cần gì chờ tới bây giờ. Ngày hôm qua là em nhìn không rõ thôi.”
“Vậy sao em không vui?”
“Hôm nay là ngày giỗ của Mẹ em.” Nói xong ánh mắt của Mạnh Ảnh ảm đạm, nhưng ngay lập tức lại sáng lên, “Anh cùng em đi thăm Mẹ một chút đi.”
Đây là lần đầu tiên Mạnh Ảnh nói tới người nhà của cô, Trình Diệc Nhiên hơi bất ngờ, có vẻ cô nói muốn sống thật hạnh phúc không phải là đùa, vậy thì, trái tim cô đang chuẩn bị chấp nhận anh sao?
Lúc đến thành phố A, trời đã sắp tối, thật ra thời gian cũng là hơn 6 giờ tối mà thôi, vì là mùa đông, cho nên trời tối sớm một chút.
Mạnh Ảnh đã vài năm không đến thành phố A, nơi này có chút thay đổi lớn, đồng ruộng hai bên đường cao tốc từ sân bay đi ra đã biến thành những cao ốc, những ao cá ngày xưa cũng đã biến mất.
Đây là lần đầu tiên Trình Diệc Nhiên đến thành phố A, anh nhìn cảnh sắc nhanh chóng lui về phía sau ngoài cửa sổ, thầm thở ra, thì ra đây chính là nơi cô lớn lên.
Đến trung tâm thành phố, Trình Diệc Nhiên vốn định cùng cô đi thăm viếng Mẹ vợ, Mạnh Ảnh lại lắc lắc đầu, “Bây giờ quá muộn, ngày mai đi, Mẹ em là người dễ tính, Mẹ sẽ không để ý điều này, ngày mai đi thăm Mẹ cũng được.”
Đến khách sạn đã đặt trước, Mạnh Ảnh không có khẩu vị, chỉ ăn một ít gì đó rồi Trình Diệc Nhiên cùng cô trở về phòng.
Nhìn ra được tâm tình của cô thật sự không tốt lắm, “Em mệt mỏi thì nằm nghỉ trước đi.”Trình Diệc Nhiên nhẹ nhàng giúp cô cởi áo khoác dày rồi để qua một bên.
Mạnh Ảnh


Pair of Vintage Old School Fru