Tác giả: 50 độ U Lam
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341097
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1097 lượt.
. Cho đến khi trong miệng của hai người tràn đầy mùi máu tươi, Trình Diệc Nhiên mới buông cô ra.
Mạnh Ảnh từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, “Trình Diệc Nhiên, anh điên rồi.” Giọng của cô rất bình tĩnh, không giống đang trách móc, chỉ như đang nói đến chuyện không liên quan.
Trình Diệc Nhiên oán hận cắn mạnh vào da thịt cô, “Ừ, anh điên rồi, là em ép.”
Mạnh Ảnh hoàn toàn không muốn phản kháng nữa, tùy ý để Trình Diệc Nhiên muốn làm gì thì làm. Trong bóng đêm không thấy rõ nét mặt của cô, nhưng Trình Diệc Nhiên biết vẻ mặt cô là đang âm thầm chịu đựng, anh biết là vậy.
Lúc anh chen vào thân thể cô không chút dịu dàng nào, Mạnh Ảnh khó chịu cắn răng kêu lên. Cánh tay khoác trên vai Trình Diệc Nhiên, móng tay như muốn đâm vào trong thịt anh, nhưng dường như Trình Diệc Nhiên đã không còn cảm giác được đau đớn là gì, động tác không nhẹ đi chút nào.
Động tác của Trình Diệc Nhiên lần sau thô bạo hơn lần trước, Mạnh Ảnh nhẫn nhịn rất khốn khổ, rốt cuộc cũng khóc lên.
“Khốn kiếp!” Mạnh Ảnh khóc mắng anh, không chút khí lực.
Trình Diệc Nhiên hơi ngừng một hồi, trong không gian tối đen cẩn thận quan sát nét mặt của cô, đáng tiếc anh chẳng nhìn thấy được gì.
“Thật ra em vẫn luôn nghĩ là sẽ không yêu anh, đúng không?”
Thanh âm của Trình Diệc Nhiên trầm thấp bất thường.
Mạnh Ảnh rốt cuộc cũng ngừng khóc, quay đầu đi, không nói tiếng nào. Trong phòng ngủ lúc này yên tĩnh đến đáng sợ.
“Em không yêu anh.” Thanh âm của Trình Diệc Nhiên nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng vang lên bên tai Mạnh Ảnh, giọng điệu như mang theo vẻ tự giễu.
Cuối cùng Trình Diệc Nhiên xoay người nằm xuống giường, đưa lưng về phía Mạnh Ảnh.
Anh thật sự không muốn như vậy, nhưng vừa nghĩ tới cô ép mình đối xử tốt với anh, ép mình thành một cô vợ hiền làm anh rất tức giận. Vì cái gì? Anh đã làm bao nhiêu cho cô vậy mà cô chỉ biết không yêu anh. Mỗi ngày về nhà anh chỉ sợ phải nhìn thấy nụ cười giả tạo của cô, cô thực chất không phải là một cô gái hiền lành, nhưng cô ép buộc chính mình như vậy, làm sao anh chịu nổi đây?
Cô dè dặt trước mặt anh không nhắc tới Dương Kỳ Ngôn, cô lại yêu người khác sâu sắc như vậy, sâu đến nổi tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục. Những chuyện này mỗi ngày anh đều tự nói với mình là không cần phải để ý, cô ở bên người là tốt rồi, nhưng anh phát hiện rằng anh thật sự làm không được, mỗi ngày lấy những biểu hiện giả dối đó duy trì ảo tưởng làm anh thật sự thấy mệt mỏi. Cô đã nói muốn cùng sống hạnh phúc với nhau, nhưng cô lại lén uống thuốc tránh thai, cô vẫn không chịu sinh con cho anh.
Vì sao cô lại không yêu anh? Anh đã không còn kiên nhẫn để chờ đợi được nữa rồi.
Tự do
Liên tục nhìn văn kiện mấy tiếng đồng hồ, đôi mắt cửa Trình Diệc Nhiên hơi đau nhức, đành buông văn kiện đang xem trong tay xuống, đứng dậy nhìn về phương xa.
Anh nhớ lúc còn rất nhỏ, Ba anh từng nói với anh, nếu cảm thấy mắt mệt mỏi thì nhìn về phương xa một chút. Lúc đó bài tập của học sinh tiểu học luôn nhiều, làm thế nào cũng không xong, cả ngày đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào sách vở, thật sự rất đau nhức. Ba là người rất sáng suốt, luôn cho anh đi ngủ sớm một chút. Ngày hôm sau tự mình đưa anh đi học, giải thích đàng hoàng với giáo viên đủ loại nguyên nhân khiến anh không thể hoàn thành bài tập về nhà. Nhưng Mẹ lại không đồng ý, luôn muốn đốc thúc anh hoàn thành bài tập, trong suy nghĩ của Mẹ lời nói của giáo viên luôn đúng. Bởi vậy Mẹ luôn trách Ba anh, Mẹ cảm thấy Ba quá cưng chiều anh, không có lợi cho sự trưởng thành của anh. Nhưng anh nhớ rằng Ba luôn có chút tiếc nuối nói, lúc 37 tuổi Ba mới có con trai, không cưng chiều anh thì cưng chiều ai đây?
Thật ra không phải Trình Diệc Nhiên hay nhớ lại những chuyện cũ này, có rất nhiều chuyện anh không muốn nhớ lại. Nếu là chuyện vui vẻ, bây giờ cũng đã mất đi, nhớ lại dễ khiến cho người ta yếu lòng; mà chuyện không vui, nhớ lại sẽ chỉ làm chính mình càng không vui.
Nhưng giờ khắc này tự nhiên anh nhớ rằng Ba Mẹ mình đã mất sớm, họ trao cho anh rất nhiều tình yêu, rất nhiều. Đáng tiếc họ lại ra đi sớm như vậy, vì vậy anh từ một cậu bé ôn hoà hiền hậu biến thành một người đàn ông nguội lạnh. Sau khi trải qua cơn ác mộng đầy bi kịch kia, anh không còn nhận lấy tình yêu nữa, hay có thể nói là anh không còn muốn yêu nữa. Là một thiếu niên ưu tú, trong trường học người yêu thích anh rất nhiều, nhưng các cô yêu chỉ là cái ưu tú của anh, bề ngoài của anh, sự giàu có của anh. Những thứ tình yêu này, anh cười khinh bỉ. Là một người đàn ông thành đạt, phụ nữ quây quần bên cạnh anh nhiều vô số kể, các cô tỏ tình không kiêng nể gì cả, nhưng anh chẳng thèm ngó tới, anh biết thứ các cô muốn chỉ là danh phận Trình phu nhân đầy hào quang chói mắt, nhưng anh không muốn cho.
Cho đến khi anh 30 tuổi, anh gặp Mạnh Ảnh, nhưng dường như anh rất cố chấp mà tiếp cận, lại không thu hoạch được gì. Cô dễ dàng ném anh đi mất.
“Theo mình được biết, ngân hàng L không cho họ vay. Chuyện riêng cũng không thể không có, con gái của ch