Tác giả: Hạ Vũ
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 134832
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/832 lượt.
sau này đến cái ăn cũng không có đấy.”
“Tôi biết.” Niên Nhược Nhược gật đầu, suy nghĩ lại muốn hỏi: “Vậy mấy người bạn gái của cậu làm sao bây giờ? Nghe nói cậu phải đi, thế thì buổi sáng đó sẽ khóc đến bất tỉnh thôi.”
Quan Dạ Kì nhún nhún vai, biểu tình không quan tâm: “Thì sau này gặp lại là bạn bè!”
“Tôi nghe bọn họ bàn bạc, nói ngày mai tổ chức một thành đoàn đi sân bay đưa tiễn cậu.”
Đại phòng cùng chi thứ hai từ trước đến nay nước giếng không phạm nước sông, đều ở trong lĩnh vực của mình là chính. Lúc này Quan Chi Đường cùng Quan Chi Nghiên chạm mặt. Sau khi gật đầu chào hỏi một tiếng, mỗi người liền đứng sang một bên, ngay cả một ánh mắt trao đổi cũng không có. Mà đứng ở giữa là một đôi bạn trẻ. Trong mắt người qua đường, họ còn tưởng rằng đang diễn tiết mục người yêu bị anh cả bá đạo, ngang ngược ngăn cấm, y như trên tivi.
Niên Nhược Nhược sụt sùi khóc, đồng thời cũng không quên căn dặn cái người từng chung cảnh ngộ (đội sổ) với mình: “A kì, cậu phải bảo trọng, tôi tin ước mơ của cậu sẽ trở thành sự thật.”
Quan Dạ Kì “ờ” một tiếng, hai tay đút trong túi quần bò, biểu tình trên khuôn mặt tuấn mỹ có chút quan tâm, “Tiểu Niên, nhớ kỹ, nếu có ai khi dễ cậu thì lập tức nói tên của tôi ra, xem người nào không biết sống chết, tôi sẽ trở về xử lý hắn.”
Hai người đàn ông trưởng thành đứng ở bên ngoài cách đó mấy met, nghe lời nói còn chưa thoát tính trẻ con. Một người thì hơi hơi bật cười, một người thì thờ ơ lạnh nhạt.
Tiểu Niên ngơ ngác, có vẻ còn chưa hiểu người che chở cho mình đến tột cùng là ai. Hơn nữa, một khi hắn để mắt tới cái gì đó, làm sao dễ dàng đưa cho người khác được.
Trên đường từ sân bay trở về, Quan Chi Nghiên muốn Niên Nhược Nhược lên xe của mình. Tâm tình của cô đang không tốt, ban đầu vốn chống lại, nhưng vừa nhìn thấy sắc mặt đối phương dần dần trầm xuống, liền thực ngoan ngoãn mà leo chiếc Porsche của hắn.
Trong xe thật thoải mái, cô đề phòng người đang ngồi ghế bên cạnh, bộ dáng chuẩn bị như lúc nào cũng có thể nhảy ra khỏi xe, làm cho Quan Chi Nghiên lái xe bên cạnh, đang ảm đạm cũng phải bật cười.
Lấy chìa khóa khởi động xe, hắn liếc mắt một cái, hai mắt của tiểu nha đầu này đỏ như mắt một con thỏ nhỏ, không lịch sự hỏi: “Tình cảm của cô với A Kì rất tốt?”
“Kì thiếu gia là bạn tốt của tôi.” Cô cẩn thận trả lời.
Tuy rằng Quan Dạ Kì thoạt nhìn thì cà lơ phất phơ, là một hoa hoa công tử, thay bạn gái như thay quần áo, nhưng chỉ có hắn không những không xem thường cô, mà còn thường xuyên cố tình đứng cuối lớp để chịu tội thay cô. Đối với cô, hắn thật sự có rất nghĩa khí a.
“A? Hai người đúng là [ngưu tầm ngưu, mã tầm mã'> nha?” Khóe môi hắn cong lên, giễu cợt nói.
“Không phải.” Thật là khó nghe! Niên Nhược Nhược đè nén sự giận dữ, phản bác lại: “Là cùng tỉnh táo mới đúng.”
Cách diễn đạt của cô khiến cho hắn cười rộ lên, tiếng cười thật chói tai.
Cười cái sh*t! Niên Nhược Nhược căm giận lơ đi cái khuôn mặt kia, quay đầu nhìn cảnh vật đang lao vùn vụt bên ngoài cửa xe, không thèm để ý đến hắn.
Yên tĩnh không đến 10 phút, khi dừng xe chờ đèn giao thông, hắn vươn tay về phía cô : “Đưa đây.”
“…… Cái gì?” Niên Nhược Nhược không hiểu.
“Cách thức liên lạc mà A kì vừa mới đưa cho cô đó.”
“Làm sao?”
“Cho tôi.”
Nàng căn bản không nghĩ nhiều, mở lòng bàn tay ra, đưa một tờ giấy nhỏ màu trắng.
Quan Chi Nghiên cầm lấy, bàn tay nhào nặn, xé ra. Tờ giấy đang hoàn hảo bị xé vụn, dứt khoát ném vào thùng rác trong xe một cách gọn gàng.
Niên Nhược Nhược giật mình, trừng mắt nhìn hành động của hắn, hơn nửa ngày mới hồi phục tinh thần xem hắn vừa làm gì, “Vì sao anh vứt đồ của tôi?”
“Về sau ít quan hệ với A Kì đi, tốt nhất là cắt đứt hẳn.”
“Vì sao? Kì thiếu gia là người tốt.”
“Người tốt?” Quan Chi Nghiên nhướn mày, “Cô có biết cái gì gọi là trầm trồ khen ngợi người xấu không?”
Anh mới là người xấu, những lời này Niên Nhược Nhược không dám nói ra, chỉ dám len lén mắng ở trong lòng.
“Cô cảm thấy tôi là người xấu đúng không?” Quan Chi Nghiên nhấn chân ga, chiếc Porsche 930 một lần nữa tiến vào trong dòng xe.
Không phải cảm thấy, mà đúng là như vậy! Niên Nhược Nhược cảnh giác trừng mắt nhìn hắn, nhếch cái miệng nhỏ nhắn không lên tiếng.
“Cô đến Quan gia vài năm nay, tôi cũng không đắc tội gì với cô nha?” Hắn mười phần nhẫn nại, tiếp tục trêu chọc cô mở miệng.
Có lẽ hành động của hắn rất ác liệt, có lẽ là thái độ của hắn rất chói mắt, còn có thể là bạn tốt nhất của cô rời đi…… Niên Nhược Nhược nhất thời lửa giận từ trong lòng bóc lên, tức giận chỉ trích nói: “Tối hôm đó…… Anh, anh……”
“Tôi như thế nào?”
“Anh suýt bóp chết tôi!”
Cô mới mười năm tuổi nha, còn chưa sống cho bản thân mình, sống với ước mơ của mình, nếu lúc ấy lực nắm của hắn lại lớn một chút, nói không chừng cô đã hương tiêu ngọc vẫn, người đàn ông này thật đáng sợ!
“Không đúng.” Hắn nghe xong, đuôi lông mày dãn ra, vẻ mặt muốn cười nhưng không cười, càng thêm đáng ghét.
“Có gì không đúng?” Cô tức giận vô cùng.
“Hình như là tôi hôn cô