Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưng Chiều Tình Nhân Trẻ Con

Cưng Chiều Tình Nhân Trẻ Con

Tác giả: Hạ Vũ

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 134821

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/821 lượt.

a mình thì Giang Nhã Trúc thật sự thất bại, hơn nữa lại bị đồng nghiệp là một ngôi sao trẻ dồn ép rất ghê gớm, do đó rất khó cho bà có thể một ngày nào đó trở nên nổi tiếng. Sau này lại gặp gỡ Quan Thiên Dưỡng, mặc dù biết rõ người này đã có gia đình, nhưng vẫn là người có đầu óc đầu tư phải nói là hô mưa gọi gió không ai khác chính là QUan thiếu gia, người trong lòng bà, và một thời gian rất nhanh sau đó cũng sinh cho hắn một đứa con trai.
Bà thật khờ dại khi cho rằng, dựa vào sự dịu dàng động lòng người của mình cùng với mẫu bằng tử quý, có thể nắm giữ vị thiếu gia lắm tiền nhiều của này để rồi ông sẽ thuận theo bà, tiền tài, địa vị mà nói từ nay về sau có thể đạt được một cách dễ dàng như trở bàn tay.
Sao bà có thể lường trước được rằng thật sự có thể bước chân qua cửa nhà giàu là một điều không hề dễ dàng chút nào, bà dù phải đòi chết đòi sống cũng không làm Quan Thiên Dưỡng đưa ra quyết định ly hôn, cuối cùng nagy cả đứa con cũng bị ông ta mang đi, bởi vì một câu nói của Quan lão thái gia: “Không phải là người phụ nữ được Quan gia cưới hỏi dàng hoàng thì hiển nhiên không có tư cách nuôi dưỡng cháu đích tôn của Quan gia ta.” Quan Thiên Dưỡng cũng chỉ có thể xem cô giống như là người ngoài mà chăm sóc, rốt cuộc không có cách nào để cô có thể gặp mặt con một lần.
Cuối cùng, cô gái tên Giang Nhã Trúc này thành vật hi sinh cho gia đình nhà giàu có, tuổi chưa đến bốn mươi đã vì uất ức mà mất, giống như ngôi sao băng bình thường lặng lẽ biến mất khỏi thế gian, sự tồn tại của bà thử hỏi có bao nhiêu người biết tới, dù cho có người cảm kích lộ vẻ quan tâm đi nữa, chẳng qua là một nhóm người xem đây như là món tráng miệng sau khi ăn xong, là một đề tài để nói chuyện phím. Cho dù bà đã ra đi, nhưng những kim cương ngoài cửa Quan gia cho dù bà có được vây quanh bởi kim quang thì đối với bà mà nói điều này có cũng được mà không cũng chẳng vấn đề gì, tất cả đều không còn giá trị gì nữa.
Năm ấy mười lăm tuổi, hắn biết được thân thế của chính mình, đồng thời tỉnh ngộ, đáy lòng một mảnh giá lạnh.
Hắn đã hiểu rằng, trong nhà này vì sao mẹ hắn chưa bao giờ dành cho hắn cái ôm ấm áp, chưa bao giờ chịu liếc nhìn qua hắn quá một cái, rồi ngay cả dánh mắng cũng thành một thứ gì đó vô cùng xa xỉ, những gì mà hắn nhận được ngoài coi thường ra cũng chỉ là coi thường.
Đứng ở bên ngoài cánh cửa sắt tự động có khắc hoa của Quan gia trang, lúc tuổi còn trẻ hắn quay đầu lại nhìn xa về phía sân nhà vắng vẻ, chân trời mây đen ùn ùn kéo tới, rồi thì mênh mông mưa phùn, hắn chợt cảm thấy bản thân mình trước sau vẫn chưa từng hòa hợp gì nhiều với gia tộc này.
Hắn quyết định ra đi, du học là một tấm thảm lót đường cho hắn có cơ hội rời Quan gia bay đến nước Mỹ xa xôi, hơn nữa căn bản hắn là một người tài ba cùng với sự trợ giúp của vài người đã điều tra được chuyện tình năm xưa của mẹ đẻ hắn. Nửa năm sau hắn vụng trộm trở lại Đài Trung, tìm được phân mộ của mẹ rồi, đứng ở trước mộ, hắn nhìn ảnh chụp trên tấm bia mộ bày ra một gương mặt xinh đẹp cứ như hắn đã quen biết từ lâu, khiến cho hắn không khóc được.
Sinh hoạt tại Quan gia mười mấy năm, hắn sống giữa lòng thù hận, giữa sự hen ghét đố kỵ, giữa sự coi thường hắn co học được chút gì chăng? Học được tranh đấu, học được cảnh giác, học được tự bảo vệ mình, cho dù không có ý muốn đi hại người, nhưng so với người khác sẽ có thể tự lo cho bản thân mình.
Thời thơ ấu, hắn cùng đám người cùng tuổi Quan Chi Hà, Nguyên Thánh Thành, hơn nữa cùng với bảy tám người bà con cùng chơi với nhau, các trưởng bối có vẻ đều vui với việc đưa hắn đến, bất luận là học môn gì cũng đều dành chỗ để học các kỹ năng quản lý tài sản. Bọn họ ở trong một cái không gian cạnh tranh, tranh đoạt, cướp đoạt, không từ thủ đoạn, mục đích chỉ có một, muốn chứng tỏ mình so với những người khác cao hơn một bậc, muốn cho lão thái gia nhìn với cặp mắt khác xưa, nên vì tương lai không xa bày ra trước một con đường quang cảnh sáng sủa.
Vì khắc nghiệt trong thi đua như vậy, cho nên ngay từ đầu hắn chính là người thường xuyên thắng, bởi vậy chiếm được không biết bao nhiêu là ca ngợi cùng tán thưởng, dần dần theo thời gian, cái loại tán thưởng tràn lan này cũng không đặc biệt thật tình tán dương điều này làm cho hắn cảm thấy thật là nhàm chán.
Lúc biết được Quan Chi Hà người bị thua mà bị đại bá lấy dây lưng đánh rất thảm, hắn đột nhiên đối với chuyện như vậy cảm thấy buồn tẻ chán nản phải sinh ra và sống trong cuộc sống như vậy hơn nữa là chán ghét tình hình thực tế, thế cho nên hắn rất muốn là người đi gánh chịu thất bại.
Vì thế thất bại, thảm bại, không hề có lý do, một lần, hai lần, ba lần, như thế như vậy, đối với hắn bắt đầu bình phẩm tiếp đến trừ bỏ tán thưởng bên ngoài đủ loại mùi vị, chế nhạo châm biếm có, châm biếm coi nhẹ cũng có hoặc là giả nhân giả nghĩa mong được tốt cho mình cũng có. Mà mỗi lúc như vậy, cha của hắn thật tức giận đến sùi bọt mép, mà Nhị phu nhân của ông trên danh nghĩa là mẹ hắn bỗng nhiên thật mẫu thân bỗng nhiên trở nên hòa nhã dễ gần.
Bà so với bất kỳ ai cũng đều