Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341706

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1706 lượt.

đầu ngã tư liền bị chiếc xe đó đâm thẳng, xe taxi bị lật nhào, lái xe và Tô Nghệ bị thương nghiêm trọng.
Sau khi nghe xong, sắc mặt Khinh Văn trở nên tái nhợt, cô lắc lắc đầu, không thể tin được: “Tại sao lại có thể như thế được, nhiều xe như thế, tại sao lại đâm vào xe của cô ấy…”. Cô lùi lại phía sau vài bước, ngã vào lòng Như Sênh, người cô run lên bần bật.
-“Buổi sáng rõ ràng còn rất ổn mà, cô ấy trang điểm đẹp như vậy, chúng em còn vui vẻ chào tạm biệt…”, cô lẩm bẩm nói, lòng đau khôn tả, nhưng không thể tìm được đường thoát.
-“Khinh Văn, bình tĩnh!”. Như Sênh ôm chặt lấy vai cô như đang truyền sức mạnh của mình cho cô.
Nhưng toàn thân cô vẫn run lên bần bật, đột nhiên, dường như nhớ ra điều gì, cô quay mình, ôm chặt lấy cánh tay Như Sênh: “Cứu, cứu cô ấy, Như Sênh, anh nhất định phải cứu cô ấy. Tiểu Nghệ tốt như vậy, cô ấy sẽ không có việc gì đúng không, không thể xảy ra việc gì đúng không anh?”.
Như Sênh đang định nói gì đó, đúng lúc đèn trong phòng phẫu thuật vút tắt, bác sĩ khoác chiếc áo blouse trắng thấm đẫm máu bước ra, nhìn thấy Khinh Văn ngẩn ra một lúc rồi thốt lên một câu: “Viện trưởng!”.
Như Sênh gật đầu với anh ta, hỏi: “Tình hình thế nào rồi?”.
Khinh Văn nín thở, bên tai chỉ còn giọng nói trầm trầm của vị bác sĩ nọ: “Rất xin lỗi, người bị nạn được đưa đến quá chậm, chúng tôi đã làm hết sức mình, cấp cứu vô hiệu!”.
-“Cấp cứu vô hiệu?”. Khinh Văn tóm chặt lấy áo của bác sĩ, “Cấp cứu vô hiệu là ý gì? Sao lại cấp cứu vô hiệu?”.
-“Xin lỗi…người bị nạn đã ngừng thở!”.
Như có sét đánh ngang tai, cô không nghe rõ câu sau, chỉ có thể run rẩy nhìn vào phòng cấp cứu, toàn thân Tô Nghệ nhuốm đầy máu, cô ấy đang nằm yên lặng trên giường bệnh.
Trên mình cô ấy vẫn còn khoác bộ trang phục mà Khinh Văn đã mua, chiếc thắt lưng đen vẫn ôm lấy eo cô ấy một cách hoàn mỹ, Tiểu Nghệ…cô ấy chỉ ngủ mà thôi, sao lại không còn thở nữa? Không đúng, không đúng…
Tô Nghệ mạnh mẽ không bao giờ gục ngã, Tô Nghệ luôn bên cạnh cô trong những năm tháng tuổi xuân, làm sao có thể biến mất khỏi thế giới như thế này? Cô ấy vẫn chưa kịp nói ra tình cảm của mình với người mà cô ấy yêu quý, vẫn chưa được hưởng thụ sự ngọt ngào của tình yêu, vẫn chưa biết thế nào là hạnh phúc, sao cô ấy có thể chết nhanh như vậy được?
Không! Đều là do cô! Đều là do cô nhiều chuyện! Muốn cô ấy đi nói rõ làm gì, nếu như cô không thúc giục Tiểu Nghệ đi thì sẽ chẳng có chuyện như ngày hôm nay, có lẽ, giờ cô ấy vẫn còn đang cùng cô vui vẻ trò chuyện, nói đến chuyện cô ấy ghét việc bà Tô suốt ngày đưa cô ấy đi xem mặt, nói rằng có lẽ cả đời này cô ấy sẽ chẳng lấy ai.
Những giọt nước tích tụ trong mắt cuối cùng cũng chảy xuống giàn giụa. “Tiểu Nghệ, mình xin lỗi, đều là mình không tốt, chính mình đã đẩy cậu vào tay tử thần, xin lỗi, Tiểu Nghệ, mình xin lỗi!”. Nước mắt giống như một chiếc van không thể đóng lại cứ chảy xuống ào ào, cuối cùng không thể kìm được, Khinh Văn gục xuống nức nở.
Từ đây về sau, cô sẽ không còn bạn thân nữa, Tiểu Nghệ, tại sao cậu lại bỏ đi…Tại sao không ráng sức chống đỡ, tại sao không như vậy?
Tiếng bước chân vội vã vang lên trong bệnh viện, một người, hai người, ba người, khi bà Tô tận mắt nhìn thấy thi thể con gái mình, bà ngất ngay tại chỗ.
-“Tại sao lại ra nông nỗi này? Buổi sáng vẫn còn khỏe khoắn, sao bây giờ lại nằm ở đây…”. Hai bên tóc mai của ông Tô dường như đã bạc thêm, nước mắt giàn giụa trên gương mặt hiền từ.
Đúng vậy, chỉ trong một khoảnh khắc, tại sao một con người hoạt bát là thế lại có thể thành ra thế này?
Khinh Văn đột nhiên đứng dậy, lách qua người Như Sênh, đến thẳng trước mặt một dáng người rất cao.
-“Anh đã đến rồi!”, cô ngước đầu, nhìn anh, ánh mắt dường như xuyên qua anh không biết hướng về ai, “Tiểu Nghệ nhất định sẽ rất vui, cô ấy đợi anh đã lâu rồi!”. Cô cầm tay anh và nói, “Anh đi cùng em!”.
Thang Bồng để mặc cho cô dắt đến trước giường Tô Nghệ.
Khinh Văn cuống cuồng tay chân lau nước mắt, gắng sức nặn ra một nụ cười, “Tiểu Nghệ, cậu xem này, anh ấy đến rồi! Bánh Bao mà cậu thích nhất đã đến rồi! Cậu có mừng không? Cậu nhất định có rất nhiều, rất nhiều điều muốn nói với anh ấy đúng không? Nhưng cậu mệt quá rồi đúng không? Không quan trọng, mình sẽ giúp cậu nói với anh ấy!”.
Cô quay lại nhìn Thang Bồng, nghiêng đầu hỏi: “Anh có phát hiện ra hôm nay Tô Nghệ có gì khác ngày thường không?”. Cô cười cười, tự lẩm bẩm nói: “Cô ấy trang điểm vì anh đấy. Đúng rồi, có lẽ anh vẫn không biết đúng không? Hôm nay Tiểu Nghệ muốn đến nói rõ với anh rằng, từ khi còn rất nhỏ, cô ấy đã thích anh rồi…Hồi nhỏ, anh có còn nhớ có một ngày cô ấy bỗng nhiên mặc một bộ váy đen không? Cô ấy mặc vì anh, vốn định nói rõ tình cảm của mình với anh vào ngày hôm đó, nhưng vẫn chưa kịp nói thì đã bị anh cười rồi!”.
-“Trước đây em vẫn luôn cho rằng cô ấy chưa có bạn trai vì yêu cầu quá cao, đến tận mấy tuần trước, em mới biết không phải là yêu cầu quá cao, chỉ là trong lòng sớm đã có một người…Người làm bạn như em thật quá thất bại, Tiểu Nghệ đối với em tốt như vậ